Chương 16 - Chương 16: Chữ ký của người chết
Dòng chữ trên mảnh giấy rất ngắn, nhưng An Nhiên đọc mãi vẫn không thấy nó kết thúc. Trả lại Mộc Miên, đừng để Chí Thành giữ bản gốc. Mực đã phai, nếp gấp ở giữa làm chữ “bản gốc” hơi đứt nét, vậy mà từng chữ như vừa được ai đó đặt lên lòng bàn tay cô, lạnh và nặng. Cô nhìn tờ giấy, rồi nhìn chiếc khăn tay có đường khâu lá mộc miên nằm yên trong hộp gỗ. Trong căn hộ sáng quá mức ấy, quá khứ không còn là một lớp bụi xa xôi. Nó đang mở mắt nhìn lại cô.
“Anh đã đọc dòng này từ trước?” Giọng An Nhiên thấp đến mức chính cô cũng nghe ra sự nguy hiểm của nó. Minh Dương không lập tức trả lời. Anh đứng bên cạnh bàn, một tay đặt trên mép hộp, dáng người vẫn thẳng nhưng khoảng lặng trên mặt anh không còn che được sự dao động. “Tôi đã thấy mảnh giấy khi mở phong bì của mẹ tôi,” anh nói chậm, “nhưng lúc đó tôi không biết Chí Thành là ai trong nhà cô. Tôi cũng không biết Mộc Miên đang nằm trong vòng tháo dỡ.”
“Vậy sau khi anh biết thì sao?” An Nhiên hỏi. Cô không lớn tiếng, nhưng từng chữ đi ra đều sắc như đầu kim mới. “Sau khi anh biết cậu tôi tên Lâm Chí Thành, biết tôi đang bị đẩy khỏi tiệm may, biết mẹ anh để lại câu này, anh vẫn giữ nó trong ngăn kéo?” Minh Dương nhìn thẳng vào cô. “Đúng.” Chỉ một chữ ấy đủ làm ngực cô nghẹn lại. Cô thà anh quanh co một chút, ít nhất cô còn có chỗ để tức giận rõ ràng hơn. Nhưng anh nhận thẳng, khiến cơn giận không tìm được bức tường để đập vào, chỉ có thể quay ngược lại cào lên lòng cô.
“Tôi nghĩ nếu đưa nó ra quá sớm, cô sẽ đi đối chất ngay với Lâm Chí Thành.” Minh Dương nói tiếp, giọng vẫn kiềm chế, nhưng không còn thứ lạnh lùng dùng để kết án người khác. “Khi chưa có bản gốc, chưa có dấu vết công chứng, chưa có mẫu chữ ký thật, ông ta chỉ cần hủy thứ đang giữ là mọi việc sẽ khó hơn.” An Nhiên bật cười rất khẽ. “Anh vẫn nghĩ thay tôi giỏi thật.” Lần này Minh Dương không phản bác. Ánh mắt anh rơi xuống mảnh giấy, rồi trở lại trên mặt cô. “Tôi sai ở phần đó. Nhưng tôi không muốn sửa sai bằng cách đẩy cô vào một ván bài không có chứng cứ.”
An Nhiên siết tờ giấy đến khi mép giấy hơi cong lên. Câu xin lỗi chưa đủ để làm cô dịu đi, nhưng ít nhất nó không đòi cô phải biết ơn. Cô đặt mảnh giấy xuống bàn, kéo điện thoại gọi cho Khánh Vy. Khi ảnh chụp chiếc khăn, đường khâu và dòng chữ được gửi đi, đầu dây bên kia im khá lâu. Sự im lặng của Khánh Vy khác với sự im lặng của Minh Dương. Nó không nặng vì che giấu, mà nặng vì đang tính toán từng lỗ hổng có thể khiến sự thật trượt khỏi tay.
“Mày nghe tao nói kỹ,” Khánh Vy lên tiếng sau cùng. “Tờ giấy này không đủ làm chứng cứ độc lập, nhưng nó đủ để xác định hướng tìm. Chiều nay mày về Mộc Miên lấy tất cả thứ có chữ ký thật của mẹ mày. Sổ đo áo, phiếu nhận sửa đồ, biên nhận tiền cọc, giấy giao hàng, cái gì có nét ký lặp lại nhiều lần càng tốt. Tao cần so với chữ ký trên bản photo cậu mày đưa.” Cô ngừng một nhịp rồi thêm: “Và không đi một mình.”
An Nhiên nhìn Minh Dương. Anh không chen vào cuộc gọi, cũng không dùng vẻ mặt “tôi đã nói rồi” để ép cô. Điều đó làm cô khó chịu theo một cách khác. Nếu anh cưỡng ép, cô sẽ phản kháng dễ hơn. Nếu anh im lặng chờ cô tự quyết, cô lại phải đối diện với phần tỉnh táo của mình. “Tôi về Mộc Miên,” cô nói với anh sau khi tắt máy. “Anh có thể cho người đứng ở xa. Không vào tiệm nếu tôi không cho phép.” Minh Dương gật đầu. “Được.”
Chiều xuống, con hẻm dẫn vào Tiệm May Mộc Miên ẩm hơn sau trận mưa đêm trước. Nước đọng thành những vệt mỏng sát chân tường, phản chiếu mái hiên cũ đã bong sơn. Khi An Nhiên mở khóa, cánh cửa kéo phát ra tiếng ken két dài, giống một người già bị đánh thức giữa giấc ngủ nhiều năm. Cô đứng lại vài giây ở ngưỡng cửa. Mùi vải cũ, gỗ ẩm và phấn may đã nhạt đi, nhưng không biến mất. Nó lẩn trong không khí như một câu gọi tên rất nhỏ, khiến cổ họng cô bất giác thắt lại.
Minh Dương dừng dưới mái hiên, đúng ranh giới cô đã đặt. Trợ lý Văn và một người khác ở cuối hẻm, không tiến gần hơn. An Nhiên biết điều đó không xóa được việc anh từng giấu mảnh giấy, nhưng cũng không thể phủ nhận anh đang cố giữ lời bằng cách không bước qua một khoảng cửa. Cô quay đầu, nói khẽ: “Vào đi. Đừng đụng vào ngăn máy may.” Minh Dương hơi ngẩn ra một nhịp rất ngắn, rồi bước vào. Anh không đáp bằng lời cảm ơn. Có lẽ với hai người lúc này, im lặng đúng chỗ đã là cách ít làm nhau đau nhất.
An Nhiên bắt đầu tìm từ chiếc tủ gỗ phía sau quầy cắt vải. Ngăn trên chứa những cuộn chỉ đã xỉn màu, vài mảnh ren cũ và một hộp kim gỉ. Ngăn dưới là sổ đo áo được buộc bằng dây thun đã mục, bìa giấy mềm đi vì hơi ẩm. Cô mở từng cuốn. Những dòng chữ của mẹ hiện ra giữa số đo vai, vòng eo, chiều dài tay áo, tiền cọc, ngày hẹn lấy đồ. Có chữ đã nhòe, có chữ còn rõ đến mức An Nhiên tưởng chỉ cần chạm vào là nghe được tiếng mẹ dặn khách thử lại đường eo.
Ở cuối một cuốn sổ năm cũ, cô tìm được những phiếu nhận sửa áo có chữ ký của mẹ. Không phải chữ ký trong một hợp đồng lớn, không phải dấu vết của mua bán hay thế chấp, chỉ là những chữ ký nhỏ dưới dòng “đã nhận tiền công”, bình thường đến đau lòng. Mẹ cô đã ký tên dưới những chiếc áo cưới, bộ vest cũ, chiếc váy bị bung khóa kéo. Một người phụ nữ quen ký để xác nhận đã may xong đồ cho người khác, nếu có ký bán cả căn nhà của mình, lẽ ra nét bút không thể lạnh lẽo như trên bản photo kia.
Minh Dương đứng cạnh bàn cắt, giữ một khoảng cách vừa đủ. Khi thấy An Nhiên lật sang cuốn sổ thứ ba mà đầu ngón tay bắt đầu run, anh chỉ đẩy chiếc ghế gỗ về phía cô. “Ngồi xuống tìm sẽ dễ hơn.” Câu đó rất bình thường, bình thường đến mức không có chỗ cho cô đâm gai. An Nhiên nhìn chiếc ghế, rồi ngồi xuống. Cô không nói cảm ơn. Anh cũng không cần cô nói. Đến khi cô gom được mười hai mẫu chữ ký khác nhau, Minh Dương mới đặt lên bàn một túi hồ sơ trong suốt. “Dùng cái này để giữ khô. Trời sắp mưa lại.”
Khánh Vy tới khi bầu trời ngoài hẻm vừa chuyển sang màu chì. Cô mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, trên vai còn đeo túi đựng tài liệu. Nhìn thấy Minh Dương trong tiệm, cô chỉ liếc một cái, không châm chọc như mọi lần. Có những lúc ngay cả Khánh Vy cũng biết chuyện trước mắt không hợp để đùa. Cô trải bản photo Lâm Chí Thành từng mang tới lên bàn cắt vải, đặt cạnh các phiếu nhận sửa đồ của mẹ An Nhiên, rồi bật đèn điện thoại soi nghiêng từng nét.
“Không thể kết luận pháp lý chỉ bằng mắt thường,” Khánh Vy nói, nhưng sắc mặt cô đã xấu đi. “Tuy nhiên, dấu hiệu giả rất rõ. Chữ ký thật của mẹ mày có lực nhấn đều ở nét đầu, đến cuối tên thì nhấc bút nhẹ nhưng không run. Còn trên bản photo này, nét cuối bị kéo chậm, giống người ký đang bắt chước hình dạng hơn là ký theo thói quen. Khoảng cách giữa họ và tên cũng lệch. Người ký thật không tự nhiên đổi nhịp như vậy sau hơn chục mẫu ổn định.”
An Nhiên nhìn bản photo. Cô từng thấy nó như một bản án, vì trên đó có tên mẹ cô nằm dưới dòng chấp thuận chuyển nhượng. Bây giờ, nó giống một chiếc áo bị may trái, mặt ngoài cố phẳng nhưng mặt trong lộ hết mối chỉ rối. “Có đủ để kiện không?” cô hỏi, dù đã biết câu trả lời. Khánh Vy lắc đầu. “Chưa. Bản photo chỉ giúp mình yêu cầu đối chiếu, không đủ để giám định chính thức. Muốn đi xa hơn phải có bản gốc hoặc ít nhất hồ sơ lưu từ văn phòng công chứng.”
Minh Dương đặt chiếc hộp gỗ của mẹ mình lên bàn. Anh không mở lại chiếc khăn, chỉ lấy ra lớp giấy lót và những mảnh giấy kẹp bên dưới. “Trong hộp còn một bản liệt kê hồ sơ. Tôi chưa từng hiểu các ký hiệu này vì thiếu đối chiếu với số công chứng.” Khánh Vy nhận lấy, ánh mắt lập tức đổi khác. Cô kéo bản photo lại gần, so số ở góc phải, rồi dùng bút chì gạch dưới vài dòng. Không khí trong tiệm như bị siết mỏng đi. Ngoài mái hiên, mưa bắt đầu rơi từng hạt, thưa nhưng lạnh.
“Khoan.” Khánh Vy cúi sát xuống. “Bộ hồ sơ này không chỉ là hợp đồng chuyển nhượng. Nó có hồ sơ thế chấp đi kèm.” Cô chỉ vào một dòng trên bản liệt kê. “Ở đây ghi phụ lục ba: xác nhận người giữ bản chính giấy tờ nhà. Nhưng trong bản photo cậu mày đưa không có phụ lục này. Số trang cũng bị nhảy. Trang trước là sáu, trang sau là tám. Trang bảy bị rút ra.”
An Nhiên nghe tiếng mưa rơi lên mái tôn, bỗng nhớ đến lời mẹ từng dạy về đường khóa mũi cuối cùng. Không phải cứ khâu kín là xong. Có những vết rách chỉ nhìn từ mặt trái mới thấy nó đang bung ở đâu. “Phụ lục đó ghi gì?” cô hỏi. Khánh Vy không trả lời ngay. Cô lật mảnh giấy lót trong hộp gỗ, soi dòng chữ nhỏ ở cạnh dưới. Nét bút khác với lời nhắn của mẹ Minh Dương, có lẽ là ghi chú khi phân loại hồ sơ. Dòng ấy rất mờ, nhưng vẫn đủ để đọc: P.03 – bản chính giao L.C.T giữ.
Trong một khoảnh khắc, An Nhiên không hiểu ba chữ cái viết tắt ấy. Rồi chúng ghép lại trong đầu cô bằng một cách tàn nhẫn: Lâm Chí Thành. Người cậu từng xoa đầu cô trước bàn thờ mẹ, từng nói chỉ còn cậu thương con, từng đem bản photo đến với vẻ mặt bất đắc dĩ, có thể chính là người giữ trang giấy còn thiếu. Cô đặt tay lên mép bàn cắt vải, cảm giác gỗ cũ dưới lòng bàn tay lạnh hơn cả mưa ngoài kia.
Khánh Vy hạ giọng. “Nếu phụ lục này tồn tại, chữ ký bán nhà không phải điểm duy nhất. Có thể mẹ mày chưa từng giao bản chính cho bên nhận chuyển nhượng. Có người dùng hồ sơ thế chấp để tráo thành mua bán, rồi rút trang xác nhận người giữ giấy tờ ra khỏi bản photo.” Cô nhìn An Nhiên, lần này không còn giữ được vẻ bình tĩnh hoàn toàn. “Nhiên, trang thiếu không nằm ở văn phòng công chứng. Nó có khả năng nằm trong tay Lâm Chí Thành.”
Điện thoại của An Nhiên rung lên ngay lúc đó. Màn hình sáng trong ánh đèn vàng cũ của tiệm may, hiện ba chữ Cậu Chí Thành. Không ai trong tiệm lên tiếng. Mưa ngoài mái hiên đổ dày hơn, từng giọt nối nhau thành một tấm rèm lạnh. An Nhiên nhìn cái tên ấy, bỗng hiểu rằng có những người sống vẫn có thể mượn chữ ký của người chết để đóng một cánh cửa, và cô đã đứng trước cánh cửa đó quá lâu mà không biết ai đang giữ chìa khóa.
