Chương 15 - Chương 15: Vết kim trên tay áo
Chương 15: Vết kim trên tay áo
Sáng hôm sau, căn hộ của Minh Dương sáng đến mức An Nhiên thấy hơi khó chịu. Ánh nắng lọt qua rèm xám, rơi lên nơi đêm qua chiếc ly đã vỡ. Sàn đã được dọn sạch, bàn trà trở lại vị trí cũ, túi giấy đựng hồ sơ nằm yên trên kệ thấp. Chỉ có chiếc áo sơ mi trắng vắt trên lưng ghế là còn giữ lại bằng chứng rằng bóng tối không phải chuyện có thể qua đi chỉ bằng việc bật điện trở lại.
An Nhiên đứng ở cửa phòng một lúc lâu. Cô đã ngủ rất ít, nhắm mắt rồi lại bị mùi vải cháy kéo dậy. Mỗi lần tỉnh, cô đều phải tự nhắc mình rằng đây là căn hộ tầng cao, không phải tiệm may cũ năm cô mười hai tuổi. Nhưng cơ thể không nghe lời nhanh như lý trí. Nó vẫn nhớ bàn tay mình bấu chặt tay áo người khác đến mức đường chỉ bung ra.
Chiếc áo ấy được đặt ngay ngắn, bên cạnh là cuộn chỉ trắng ngà và một hộp kim nhỏ. Dưới cuộn chỉ có một tờ giấy gấp đôi. Nét chữ của Minh Dương ngắn và sạch: Nếu cô đổi ý, cứ để đó. Không vội. Câu đó không ép buộc, cũng không tỏ ra rộng lượng, vậy mà vẫn khiến ngực cô nghèn nghẹn. Người biết chừa đường lui cho cô khiến cô không biết phải dùng gai nào để tự vệ.
Minh Dương từ phòng làm việc bước ra đúng lúc cô mở hộp kim. Anh mặc một chiếc sơ mi khác, màu xám nhạt, cổ tay áo cài gọn. “Cô không cần làm ngay.” Giọng anh vẫn lạnh, nhưng cái lạnh ấy sáng nay bớt sắc hơn, giống một lưỡi kéo đã được đặt xuống bàn. An Nhiên không ngẩng đầu. “Tôi nói sẽ khâu thì khâu. Dù sao làm rách áo người khác rồi giả vờ quên cũng không phải truyền thống của Mộc Miên.”
“Tôi không định bắt cô trả.” Minh Dương dừng cách bàn một khoảng vừa đủ. An Nhiên luồn chỉ qua kim, đầu ngón tay hơi khựng. “Tôi biết. Nhưng có những thứ càng nhỏ càng nên trả trước, để sau này không ai có cớ tính lãi.” Cô tưởng anh sẽ đáp lại bằng một câu lạnh tương tự, nhưng Minh Dương chỉ nhìn tay áo bị bung chỉ. “Tối qua là tôi tự đưa tay áo cho cô.” “Vậy anh tính ghi điều đó vào phụ lục hợp đồng à?” Lần này, sự mỉa mai làm cô dễ thở hơn một chút. Minh Dương im vài giây. “Nếu ghi, có lẽ phải ghi thêm: bên A không được dùng bóng tối để ép bên B bình tĩnh.”
An Nhiên khựng tay. Một mũi kim lệch khỏi mép vải, chạm nhẹ vào đầu ngón trỏ. Cơn nhói rất nhỏ, nhưng giọt máu đỏ khiến cô nhớ tới cuộn chỉ đỏ trong ngăn máy may cũ của mẹ. Cô đưa tay ra xa chiếc áo, dùng khăn giấy ép lại. Minh Dương tiến nửa bước rồi dừng, như tự kéo mình về đúng ranh giới. “Có cần băng cá nhân không?” “Không.” Cô đáp nhanh, sau đó chậm lại. “Chỉ là vết kim.”
Khi đầu ngón tay hết rỉ máu, An Nhiên bắt đầu khâu. Cô lật mặt trái cổ tay áo, vuốt phẳng đoạn chỉ bị bung, tìm đúng đường may cũ rồi đưa kim xuống thật chậm. Tiếng kim xuyên qua lớp vải mảnh vang lên rất nhỏ, nhưng trong phòng khách yên tĩnh lại rõ như mưa rơi trên mái tôn cũ. Một mũi, hai mũi, ba mũi. Đếm đến mũi thứ tư, hơi thở của cô tự nhiên chậm lại. Đó là cách mẹ từng dạy: đừng nhìn cả vết rách, cứ nhìn mũi kim trước mắt.
Trong ký ức dịu hơn của An Nhiên, mẹ cô ngồi dưới ánh đèn vàng ở Tiệm May Mộc Miên, trên vai còn vương bụi phấn may. Hôm ấy trời cũng mưa, nhưng không có mùi khét, không có tiếng người lớn hạ giọng ngoài hiên. Mẹ đặt trước mặt cô một mảnh vải vụn, bảo cô thử khâu đường khóa mũi cuối cùng. “Không phải cứ khâu kín là xong, Nhiên à,” mẹ nói. “Đường cuối phải chắc. Nó giữ cho đoạn vải không bung thêm khi người ta mặc, khi người ta kéo, khi người ta vô tình quên mất nó từng rách.” Cô bé An Nhiên khi ấy hỏi tại sao mẹ luôn khóa mũi thành một chiếc lá nhỏ. Mẹ cười, vẽ đầu kim thành hai nét cong trên mặt trái vải. “Lá mộc miên. Nhỏ thôi, giấu ở trong. Người ngoài không cần thấy, người khâu nhớ là được.”
An Nhiên không biết mình đã giữ ký ức ấy ở đâu suốt những năm qua. Có lẽ nó bị vùi dưới giấy báo tháo dỡ, cái chết của mẹ và những hồ sơ bị đổi tên. Nhưng sáng nay, khi mũi kim đi qua tay áo Minh Dương, ký ức ấy trở về bằng một sự yên tĩnh lạ lùng. Nó không xóa nghi ngờ, cũng không khiến Lâm Chí Thành trở lại là người cậu tốt bụng. Nó chỉ nhắc cô rằng trước khi tất cả rách ra, cô từng được dạy cách vá lại một thứ gì đó bằng tay mình.
Minh Dương đứng bên kia bàn, không lên tiếng. Điện thoại trên bàn rung lên, tên Khánh Vy sáng trên màn hình khiến An Nhiên đặt kim xuống, mở loa ngoài. “Mày còn sống không?” Khánh Vy hỏi ngay, giọng vẫn tỉnh táo. “Còn. Đang khâu áo.” Đầu dây bên kia im mất hai giây. “Khâu áo cho Tạ Minh Dương?” “Mày gọi để điều tra hồ sơ hay điều tra đời sống hôn nhân giả của tao?” Khánh Vy hừ nhẹ. “Cả hai đều đáng lo, nhưng hồ sơ gấp hơn.”
Khánh Vy đã rà lại ảnh chụp bản photo Lâm Chí Thành mang tới, dùng phần số hồ sơ bị ngón tay che khuất để đối chiếu với vài mẫu lưu cũ. Chưa đủ chắc để kết luận, nhưng kiểu mã số rất giống một văn phòng công chứng tư nhân đã giải thể, nơi vài hồ sơ đất đai từng bị chuyển kho. “Tao cần chữ ký thật của mẹ mày trước khi bà mất,” Khánh Vy nói. “Sổ đo áo, phiếu nhận may, biên nhận cũ, cái gì có chữ ký thật cũng được. Nếu ký giả, nét run ở phần cuối tên sẽ lộ rõ hơn khi đối chiếu. Nhưng chưa có bản gốc hợp đồng thì mọi thứ chỉ là nghi vấn.”
“Chiều tao về Mộc Miên tìm.” An Nhiên vừa nói xong, Khánh Vy đã cắt ngang: “Không đi một mình.” Cô chưa kịp phản bác, Minh Dương lên tiếng: “Tôi sẽ để Văn chuẩn bị người ở gần tiệm, nhưng cô ấy tự quyết có nhận hay không.” Phòng khách yên xuống trong một nhịp. Câu nói ấy không phải kiểu bảo vệ cô từng ghét, cũng không phải buông tay mặc kệ. Nó đặt lựa chọn về phía cô, còn phần nguy hiểm thì anh vẫn nhìn thấy. Khánh Vy rõ ràng cũng nghe ra, vì chỉ nói: “Tốt. Vậy ít nhất đừng để bạn tao làm anh hùng trong hẻm cũ lúc trời chưa kịp sáng.”
Cuộc gọi kết thúc, An Nhiên tiếp tục khâu nốt đoạn cuối. Bầu không khí vừa dịu lại lại bị kéo căng bởi hai chữ bản gốc. Cô không muốn thừa nhận rằng nhờ có Minh Dương ở phía đối diện, từ ấy không còn đè cô xuống đến mức không thở nổi. Nhưng việc không muốn thừa nhận không có nghĩa là nó không xảy ra. Cô kéo chỉ, cắt phần thừa, rồi theo thói quen đặt một đường khóa mũi nhỏ ở mặt trái cổ tay áo: hai nét cong, một đường gân mảnh, giống chiếc lá mộc miên khép mình trong vải trắng.
“Xong rồi.” Cô đưa áo qua bàn. “Không đẹp như hàng mới, nhưng đủ chắc để anh không phải ném nó đi.” Minh Dương nhận lấy, ngón tay lướt qua mặt trái cổ tay áo. Anh vốn chỉ định nhìn đường may, nhưng khi đầu ngón tay chạm tới chiếc lá nhỏ bằng chỉ trắng ngà, toàn thân bỗng dừng lại. Sự thay đổi ấy rất khẽ, nhưng An Nhiên đã sống quá lâu với những khoảng lặng để nhận ra một khoảng lặng bất thường. “Sao vậy?” cô hỏi. Minh Dương không trả lời ngay. Ánh mắt anh đặt trên đường khóa mũi, sâu và nặng hơn lúc nhìn bất cứ tài liệu pháp lý nào.
“Cô học kiểu khóa mũi này từ ai?” Anh hỏi. An Nhiên hơi cau mày. “Mẹ tôi.” “Bà ấy gọi nó là gì?” Câu hỏi thứ hai khiến bàn tay cô lạnh đi. Không ai hỏi đến tên một mũi khâu nếu chỉ vô tình thấy nó lạ. Cô nhìn thẳng vào anh. “Lá mộc miên.” Minh Dương siết nhẹ cổ tay áo. Vẻ lạnh nhạt quen thuộc của anh nứt ra, để lộ một thứ gần giống hoang mang. An Nhiên đứng dậy. “Anh từng thấy nó ở đâu?” Anh ngẩng đầu, không né ánh mắt cô. “Trên một món đồ của mẹ tôi.”
Sự yên tĩnh trong phòng khách trở thành khoảng trống trước khi một cánh cửa cũ bị mở ra. Minh Dương quay vào phòng làm việc. Lần này anh không bảo cô chờ ở ngoài, cũng không dùng câu chưa đủ chắc để giữ mọi thứ trong tay mình. Anh mở ngăn kéo có khóa, lấy ra một hộp gỗ nhỏ đã cũ, đặt lên bàn. Bên trong là một chiếc khăn tay màu kem, mép vải ngả vàng vì thời gian. Ở góc trong của khăn, ngay cạnh vết xước nhỏ như dấu kim bị kéo lệch, có một đường khóa mũi hình lá mộc miên gần như giống hệt đường An Nhiên vừa khâu trên áo anh.
An Nhiên nhìn chiếc khăn rất lâu. Mỗi dấu hiệu mới của quá khứ đều đòi cô trả bằng niềm tin khó gom lại. Nhưng lần này, dấu hiệu không nằm trên giấy tờ lạnh lẽo hay bản photo bị che mất số hồ sơ. Nó nằm trong một đường chỉ mềm, trong kỹ thuật mẹ cô từng giấu ở mặt trái áo để người ngoài không cần thấy. Minh Dương đặt tay lên mép hộp, giọng thấp xuống. “Chiếc khăn này nằm trong phong bì mẹ tôi để lại cùng hồ sơ Mộc Miên. Tôi từng nghĩ đó chỉ là đồ cũ của bà ấy.” Anh ngừng một nhịp. “Nếu kiểu khâu này thật sự chỉ mẹ cô dùng, An Nhiên, thì mẹ tôi không chỉ biết Tiệm May Mộc Miên.”
An Nhiên không đáp được. Hai đường chỉ cách nhau nhiều năm, thuộc về hai người mẹ đã mất, vậy mà giống nhau đến mức không thể gọi là trùng hợp. Ngoài cửa kính, bầu trời sau mưa vẫn xám, nhưng trong căn hộ, mọi ánh sáng dường như rút về một góc khăn cũ. Cô nghe chính mình hỏi rất khẽ: “Vậy giữa mẹ anh và mẹ tôi, rốt cuộc đã từng có chuyện gì?” Minh Dương nhìn chiếc khăn, rồi chậm rãi mở lớp giấy lót dưới đáy hộp. Bên dưới còn một mảnh giấy gấp tư, trên đó có dòng chữ đã phai: Trả lại Mộc Miên, đừng để Chí Thành giữ bản gốc.
