Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 14: Một đêm mất điện

Chương 14: Một đêm mất điện

An Nhiên đứng chết lặng dưới mái hiên khi câu cuối cùng của Lâm Chí Thành bị mưa nghiền nát trong hẻm. Bên Tạ gia phải xử lý bản gốc trước khi con bé tìm tới. Mấy chữ ấy không lớn, nhưng đủ làm những vệt nước lạnh trên cổ tay cô thấm sâu vào xương. Người cậu vừa nói chỉ có người nhà mới thương cô, giờ lại đứng ở góc hẻm gọi cho một ai đó trong Tạ gia để báo tin về chữ ký và vết mực. An Nhiên muốn bước ra hỏi thẳng ông đang nói với ai, nhưng chân cô không nhúc nhích. Nếu Lâm Chí Thành biết cô đã nghe thấy, những giấy tờ còn lại có thể biến mất trước cả khi trời sáng.

Cô quay vào tiệm may bằng vẻ bình tĩnh giả tạo đến mức Khánh Vy vừa nhìn đã đặt điện thoại xuống. “Mày nghe được gì?” An Nhiên khép cửa gỗ, để tiếng mưa bị chặn lại phía sau, rồi mới nói: “Cậu tao gọi cho người phía Tạ gia. Ông ấy nói họ đã thấy chữ ký, thấy vết mực, và phải xử lý bản gốc trước khi tao tìm tới.” Không khí trong tiệm lặng đi. Khánh Vy lập tức mở máy tính, sao lưu toàn bộ ảnh chụp giấy tờ thêm một lần. Minh Dương đứng bên quầy, mặt không đổi sắc, nhưng ngón tay đặt trên mép hồ sơ đã siết lại rất khẽ.

“Đừng đánh động ông ấy tối nay,” Khánh Vy nói. “Nếu ông ta biết mày đã nghe lén, bản gốc có thể biến mất ngay trong đêm.” An Nhiên nghe rõ, nhưng vẫn nhói lên vì hai chữ ông ta. Trước tối nay, Lâm Chí Thành vẫn là cậu cô, là người từng bảo cô đừng sợ vì trên đời này vẫn còn người nhà. Minh Dương không ép cô quyết định. Anh chỉ gọi cho Văn, dặn tiệm may phải được khóa lại, camera kiểm kê giữ nguyên, chìa khóa và video niêm phong thêm một lớp. Sau đó anh quay sang cô. “Tôi đưa cô về căn hộ.”

“Còn anh?” Câu hỏi của An Nhiên rơi xuống rất nhẹ, nhưng chính cô biết nó sắc hơn mọi lời buộc tội. Minh Dương im vài giây rồi đáp: “Tôi có bản scan do mẹ tôi để lại, không có bản gốc. Nếu tôi có, tối nay Khánh Vy đã được xem.” Cô nhìn anh qua bóng phản chiếu trên cửa kính. “Anh nói như thể tôi nên tin ngay.” “Không. Tôi nói để cô có thêm một dữ kiện. Tin hay không là quyền của cô.” Câu trả lời ấy không xoa dịu được nỗi nghi ngờ, nhưng cũng không đẩy cô vào thế phải phòng vệ.

Căn hộ của Minh Dương khi họ trở về vẫn sáng đèn, sạch sẽ và xa lạ như mọi khi. An Nhiên đặt túi giấy lên bàn phòng khách, tháo áo khoác ướt, rồi đứng yên trước cánh cửa phòng mình như quên mất phải làm gì tiếp theo. Điện thoại cô sáng lên với tin nhắn của Khánh Vy: Tao đã lưu ảnh, mai tao kiểm tra đầu mối văn phòng công chứng và số hồ sơ bị che. Tối nay khóa cửa, đừng nghĩ một mình đến ngu người. An Nhiên đọc xong không cười nổi. Cô vừa định trả lời thì đèn trần trên đầu nhấp nháy hai lần. Tiếng máy lạnh khựng lại. Sau đó cả căn hộ chìm vào bóng tối.

Sự im lặng đổ xuống quá nhanh. Ngoài cửa kính, mưa vẫn quất vào thành phố, nhưng bên trong căn hộ, mọi âm thanh quen thuộc bị cắt ngang. Từ hành lang vọng vào tiếng chuông báo nhỏ, rồi loa thông báo rè rè rằng khu vực đang gặp sự cố điện do mưa lớn, nguồn dự phòng chỉ duy trì thang máy và đèn thoát hiểm. Minh Dương bật đèn điện thoại ngay lập tức, ánh sáng trắng hạ xuống sàn. An Nhiên biết đây chỉ là mất điện. Nhưng lý trí không kịp kéo cơ thể cô lại. Một mùi khét rất mỏng len vào mũi, không rõ từ hộp điện ngoài hành lang hay từ trí nhớ vừa bị xé rách, và toàn thân cô cứng đờ.

Trong đầu An Nhiên, căn hộ biến mất. Thay vào đó là tiệm may Mộc Miên của nhiều năm trước, cũng một đêm mưa, cũng mất điện, cũng có mùi vải cháy quyện với mùi gỗ ẩm. Mép vải satin trên một chiếc áo cưới dang dở bén khói, còn cô bé mười hai tuổi đứng sau quầy, nghe người lớn nói chuyện ngoài hiên bằng những giọng nén thấp. Có người bảo đã ký rồi. Có người nói bản gốc không được để trong tiệm nữa. Mẹ cô kéo cô ra sau lưng, bàn tay lạnh nhưng giọng vẫn dịu: Nhiên, nhắm mắt lại, đừng nhìn. Ký ức ấy chỉ hiện lên từng mảnh, không đủ thành hình, nhưng đủ làm ngực cô như bị bóp chặt.

“Lâm An Nhiên.” Giọng Minh Dương kéo cô về hiện tại. Ánh đèn điện thoại không chiếu thẳng vào mặt cô, chỉ hắt lên khoảng sàn trước chân. “Nhìn xuống ánh sáng. Trước mặt cô là bàn trà, bên trái có ghế sofa. Đừng bước nhanh.” An Nhiên nghe anh nói, nhưng gót cô vẫn lùi lại theo bản năng, va vào cạnh thảm. Chiếc ly trên bàn rung lên rồi rơi xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ vang rất nhỏ, nhưng trong bóng tối nó sắc như tiếng kim gãy. Minh Dương lập tức dừng lại cách cô hai bước. “Đừng bước nữa. Có mảnh vỡ dưới chân.”

“Tôi không sao.” Cô nói quá nhanh, như sợ chỉ cần chậm một nhịp là sự yếu đuối sẽ lộ ra hết. Minh Dương không vạch trần lời nói dối. Anh đặt điện thoại lên kệ, để ánh sáng hắt vào tường, rồi mở ngăn tủ lấy chiếc đèn sạc khẩn cấp. Động tác của anh rất chậm, đủ để cô nghe được từng bước chân và biết anh đang ở đâu. “Tôi bật đèn dự phòng. Nếu cô không muốn tôi lại gần, tôi đứng ở đây.” Câu đó khiến An Nhiên cắn chặt môi. Cô ghét việc mình biết ơn một điều đơn giản như thế, ghét hơn nữa là cơ thể mình vẫn run đến mức không thể giả vờ ổn.

Đèn sạc bật lên với một quầng vàng dịu. Nó không sáng mạnh, nhưng đủ xua bớt màu đen khỏi các góc phòng. Mùi khét lại thoảng qua, và mảnh ký ức ngoài mái hiên cũ lập tức đập vào cô lần nữa. Bản gốc. Đừng để con bé thấy. Không rõ đó là tiếng của quá khứ hay câu của Lâm Chí Thành vừa nghe được tối nay trộn vào đầu cô. Minh Dương thấy bàn tay cô bấu chặt mép áo mình, nhưng vẫn không chạm vào cô. Anh chỉ đưa tay áo sơ mi về phía cô. “Nếu cần giữ một thứ gì đó, cô có thể nắm tay áo tôi. Không phải nắm tay.”

An Nhiên nhìn tay áo trắng trước mặt. Hành động ấy kỳ lạ, nhưng lại đúng chỗ: anh không kéo cô, không ôm cô, không biến cơn hoảng loạn của cô thành một cảnh thân mật. Anh chỉ đưa ra một điểm tựa có thể buông bất cứ lúc nào. Cuối cùng, cô nắm lấy cổ tay áo anh. Lực siết ban đầu rất nhẹ, sau đó mạnh dần khi một tiếng sấm nổ ngoài cửa kính. Minh Dương hơi nghiêng người chắn giữa cô và khoảng sàn có thủy tinh vỡ. “Không có cháy trong nhà,” anh nói. “Mùi từ hộp điện ngoài hành lang. Cô đang ở căn hộ, không phải ở tiệm may.”

Câu cuối làm mắt An Nhiên nóng lên. Cô không muốn anh biết mình vừa bị kéo ngược về đâu, nhưng anh vẫn đoán được một phần. Anh không hỏi, chỉ đặt hiện tại xuống trước mặt cô như đặt từng viên gạch nhỏ lên một con đường bị nước cuốn. Cô nhắm mắt, nghe giọng anh đếm nhịp thở. Sau vài lần, cô đổi thành những con số khác. “Một mũi… hai mũi… ba mũi…” Đó là cách mẹ cô từng dạy khi tháo đường may sai: cứ đếm từng mũi, đừng nhìn cả vết rách một lúc. Minh Dương im đi một thoáng, rồi cũng hạ giọng theo nhịp ấy. “Bốn mũi. Năm mũi. Sáu mũi.”

Không ai trong hai người nói thêm về cuộc gọi của Lâm Chí Thành. Nhưng giữa bóng tối vàng nhạt của chiếc đèn sạc, An Nhiên biết chuyện đó vẫn nằm trên bàn cùng túi giấy, cùng bản sao ảnh chụp, cùng câu hỏi về bản gốc. Chỉ là trong khoảnh khắc này, cô phải giữ mình không rơi trước đã. Minh Dương ngồi xuống sàn, cách cô một khoảng vừa đủ, tay áo vẫn nằm trong tay cô. Anh không hỏi vì sao cô sợ bóng tối, cũng không hỏi mùi vải cháy từ đâu. Lần đầu tiên, có người nhìn thấy cô yếu đi mà không lập tức dùng nó để điều khiển cô.

Gần bốn mươi phút sau, điện bật lại. Ánh sáng trắng tràn xuống phòng khách, làm mọi thứ hiện ra rõ ràng đến gần như thô bạo: ly thủy tinh vỡ trên sàn, bàn trà lệch khỏi vị trí, túi giấy nằm im trên mặt bàn và bàn tay An Nhiên vẫn nắm chặt tay áo Minh Dương. Cô buông ra ngay. “Xin lỗi.” Ở cổ tay áo anh, đường chỉ đã bung một đoạn, mép vải bị cô siết đến nhăn. Minh Dương nhìn theo ánh mắt cô, chỉ nói: “Không đáng kể.” “Tôi làm rách áo anh.” “Áo có thể sửa.” Anh dừng một chút. “Người thì khó hơn.”

An Nhiên không biết nên đáp lại câu đó thế nào. Cô cúi xuống định nhặt mảnh thủy tinh, nhưng Minh Dương đặt hộp khăn giấy xuống trước mặt, không chạm vào tay cô. “Để tôi dọn. Cô vào phòng thay đồ khô trước.” Sự chăm sóc ấy không ồn ào, càng không giống những lời thương hại Lâm Chí Thành từng nói. Nó khiến cô khó chịu vì không tìm được lý do để đẩy ra. Trước khi quay vào phòng, cô nhìn lại cổ tay áo anh. “Ngày mai đưa tôi cái áo đó. Tôi khâu lại.” Minh Dương ngước lên. Trong mắt anh có một thoáng gì rất nhẹ, nhanh đến mức cô không kịp gọi tên. “Được.”

Cửa phòng An Nhiên khép lại, để Minh Dương đứng một mình trong phòng khách vừa sáng đèn. Anh dọn từng mảnh vỡ, đặt chiếc áo sơ mi bị bung chỉ lên lưng ghế, rồi trả lời Văn: Tiếp tục tìm bản gốc, nhưng không để Hoàng Bách biết. Gửi thêm người kiểm tra Lâm Chí Thành. Khi màn hình tắt, căn hộ lại yên xuống. Đêm đó, Minh Dương không chỉ biết Lâm An Nhiên vừa nghe được một bí mật có thể kéo cả Tạ gia vào cuộc. Anh còn biết người phụ nữ luôn đứng thẳng trước mọi lời ép buộc lại sợ bóng tối đến mức không dám thở. Và trên tay áo anh, một đường chỉ vừa bung ra đang chờ một người biết khâu vá.