Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 8: Căn nhà đáng lẽ biến mất

Chương 8: Căn nhà đáng lẽ biến mất

An Nhiên nhìn hai chữ Mộc Miên sau vai người phụ nữ trong ảnh rất lâu, lâu đến mức ánh đèn sàn trong phòng khách như dịu hẳn xuống, chỉ còn lại màu vàng cũ phảng phất mùi mưa. Tấm biển gỗ trong ảnh bị nước làm nhòe, mái hiên phía trên võng xuống một đường quen thuộc, còn người phụ nữ mặc váy nhạt đứng dưới đó có nụ cười dịu đến mức khiến người ta khó tin bà từng sống trong một căn nhà lạnh như Tạ gia. Nếu không phải Minh Dương vừa nói đừng động vào bằng một giọng có vết nứt, An Nhiên có lẽ đã tưởng đây chỉ là một bức ảnh vô tình mua ở tiệm đồ cũ.

Minh Dương bước tới sau lưng cô. Bóng anh phủ lên kệ sách, dài và im như một bức tường vừa được dựng lên giữa họ. Anh không giật lấy khung ảnh, cũng không lặp lại câu vừa rồi, nhưng bàn tay đặt bên cạnh mép kệ đã siết lại rất khẽ. An Nhiên nhận ra anh đang cố giữ bình tĩnh, giống như mọi khi anh dùng vẻ lạnh lùng để bọc lại một thứ không muốn ai nhìn thấy. Chỉ khác là lần này, thứ bị nhìn thấy không nằm trong hồ sơ của cô, mà nằm trong ký ức của anh.

“Đây là mẹ anh?” cô hỏi. Giọng cô không cao, cũng không run, nhưng từng chữ đều chậm như đang đi trên một sợi chỉ căng. Minh Dương im lặng một lúc mới đáp: “Ừ.” An Nhiên nhìn lại bức ảnh. “Vậy vì sao mẹ anh lại đứng trước Mộc Miên?” Căn phòng yên tĩnh đến mức tiếng máy điều hòa cũng trở nên rõ ràng. Minh Dương nhìn tấm biển trong ảnh, ánh mắt thoáng tối đi rồi mới nói: “Tôi chưa có đủ câu trả lời.”

An Nhiên bật cười rất khẽ, không có chút vui nào. “Anh luôn chưa có đủ câu trả lời vào đúng lúc tôi cần nghe sự thật.” Cô đặt khung ảnh lại trên kệ, nhưng không úp xuống như cũ. Động tác ấy giống một cách tuyên bố rằng có những thứ đã bị dựng lên thì không nên tiếp tục nằm sấp trong bóng tối. Minh Dương nhìn khung ảnh, quai hàm căng lại. “Tôi không cố tình giấu cô bức ảnh này.” “Không cố tình, hay anh chỉ quen giữ mọi thứ trong tay cho đến khi thấy tôi đủ an toàn để biết?”

Câu hỏi rơi xuống giữa họ, sắc nhưng không ồn. Minh Dương không phản bác ngay. Có lẽ vì chính anh cũng biết câu trả lời không đẹp. Từ bữa cơm nhà họ Tạ đến căn hộ lạnh lẽo này, An Nhiên đã bị người ta sắp chỗ ngồi, sắp vai diễn, sắp cả thời điểm được biết về người thân mình. Bây giờ, khi mẹ Minh Dương xuất hiện dưới mái hiên Mộc Miên, cô không còn đủ sức giả vờ rằng mình chỉ đang sống trong một thỏa thuận một năm.

“Theo tôi.” Minh Dương cuối cùng lên tiếng. Anh đi về phía hành lang, dừng trước cánh cửa phòng làm việc mà chính anh vừa dặn cô không cần thiết thì đừng vào. An Nhiên nhìn tay anh đặt lên khóa vân tay, khóe môi hơi nhếch. “Nhanh vậy đã cần thiết rồi sao?” Minh Dương không quay đầu. “Nếu tôi nói không, cô cũng sẽ không tin nữa.” Câu đó không giống một lời nhượng bộ, càng không giống xin lỗi. Nó chỉ là một sự thật được đặt xuống muộn, lạnh và nặng.

Phòng làm việc của Minh Dương rộng hơn cô tưởng, nhưng cảm giác còn ít hơi người hơn cả phòng khách. Trên bàn là hai màn hình đã tắt, vài chồng tài liệu đóng gáy, một chiếc bút máy đặt song song với mép sổ. Kệ sát tường có một ngăn tủ thép chìm, phía trên đặt hộp gỗ màu nâu sẫm. Minh Dương mở tủ bằng mã số rồi lấy ra một phong bì chống ẩm đã ngả màu, góc dán nhãn bằng nét chữ thanh mảnh: Mộc Miên – không chuyển giao khi chưa đối chiếu hồ sơ gốc.

An Nhiên đứng yên. Nét chữ ấy không phải của mẹ cô. Nó mềm hơn, có độ nghiêng rất nhẹ, giống người viết vừa cố giữ tay không run. Minh Dương đặt phong bì lên bàn nhưng không mở ngay, như thể lớp giấy mỏng trước mặt nặng hơn mọi hợp đồng anh từng ký. “Những thứ này nằm trong đồ mẹ tôi để lại. Tôi tìm thấy chúng khi nhận lại một phần di vật sau khi bà mất.” Anh dừng lại, mắt vẫn đặt trên phong bì. “Tôi không phải người mua căn nhà của cô. Tôi cũng không phải người đầu tiên giữ hồ sơ ấy.”

An Nhiên nghe rõ từng chữ, nhưng cảm giác đầu tiên không phải nhẹ nhõm. Nó giống một cánh cửa hé ra, phía sau không có ánh sáng mà chỉ có một hành lang dài hơn. “Nhưng anh vẫn dùng hồ sơ đó để ép tôi ký hôn nhân.” Minh Dương nhìn cô. Ánh mắt anh không né, cũng không tự bào chữa. “Đúng. Tôi đã dùng lợi thế mình có.” Câu thừa nhận quá thẳng khiến An Nhiên thấy ngực mình nghẹn lại. Cô từng mong anh phủ nhận, hoặc ít nhất nói một lý do dễ ghét hơn. Nhưng anh chỉ đứng đó, nhận phần lạnh lùng của mình như một vết bẩn không thể lau ngay.

“Tôi không trả hồ sơ ngay vì trong bộ giấy tờ này có quá nhiều điểm không khớp,” Minh Dương nói tiếp. “Nếu cô cầm nó đi đối chất một mình, người cần bị hỏi sẽ có thời gian sửa lại phần còn thiếu, còn cô có thể bị đẩy vào thế xác nhận những văn bản cũ mà chính cô chưa đọc hết.” An Nhiên nhìn anh mở phong bì. Những tờ giấy cũ trượt ra trên mặt bàn, có bản sao giấy thế chấp, biên nhận lưu kho, một phiếu kiểm kê tài sản và vài ảnh chụp đã bạc màu. Cô thấy tên Tiệm May Mộc Miên, thấy địa chỉ con hẻm cũ, thấy những con dấu đỏ phai như máu đã khô trên giấy.

Ở mép một bản photo, có dòng bút chì khoanh tên Lâm Chí Thành. Bên cạnh là một dấu hỏi nhỏ. An Nhiên đặt tay lên cạnh bàn để giữ mình đứng vững, móng tay bấm vào gỗ lạnh. Cậu cô không còn là một cái tên vô tình lọt ra từ miệng Tạ Quang Hưng nữa. Ông nằm trong giấy tờ, được khoanh lại bởi một người phụ nữ đã chết, bằng một dấu hỏi đủ nhẹ để không buộc tội ai nhưng đủ sâu để không thể xem như trùng hợp. “Mẹ anh biết cậu tôi?” cô hỏi. Minh Dương đáp: “Tôi không biết mức độ. Trong tài liệu, tên ông ta xuất hiện ở vai trò người thay mặt gia đình liên hệ với bên nhận thế chấp. Nhưng bản gốc phần ủy quyền không có trong này.”

An Nhiên nhắm mắt một thoáng. Hình ảnh Lâm Chí Thành nhiều năm qua hiện lên: dáng lưng hơi còng, túi quà rẻ tiền dịp Tết, tiếng thở dài mỗi khi cô hỏi về mẹ. Cô không muốn tin, nhưng những thứ đặt trước mặt không cần cô muốn hay không. Chúng chỉ nằm đó, im lặng và tàn nhẫn. “Anh đã thấy tên ông ấy từ trước?” Minh Dương không trả lời ngay. Sự im lặng ấy đủ để An Nhiên hiểu. Cô mở mắt, giọng thấp xuống. “Vậy từ lúc tôi nói cậu tôi là người thân duy nhất còn để tôi hỏi chuyện cũ, anh đã biết có thể ông ấy không vô can.”

“Tôi mới chỉ nghi ngờ.” Minh Dương nói. “Nghi ngờ không cho anh quyền để tôi tiếp tục tin mù quáng.” An Nhiên ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt khô nhưng đau. “Tôi không cần kết luận của anh mới được phép chuẩn bị tinh thần. Minh Dương, người bị kéo khỏi nhà là tôi. Người có thể mất nốt mảnh ký ức cuối cùng cũng là tôi. Anh có thể sợ đánh động đối phương, nhưng anh không thể cứ dùng chữ rủi ro để khóa miệng mọi sự thật liên quan đến đời tôi.”

Lần này Minh Dương không nói cô bình tĩnh, cũng không bảo cô đừng kích động. Anh chỉ đưa tay kéo ngăn bàn dưới cùng, lấy ra một túi ảnh nhỏ. “Còn cái này.” Túi ảnh được niêm phong lại bằng băng keo đã cũ. Khi anh đổ những tấm ảnh lên bàn, An Nhiên lập tức nhận ra mái hiên Mộc Miên ở nhiều mùa khác nhau: ngày nắng có giàn hoa giấy, ngày mưa có vệt nước chảy xuống bậc thềm, có chiếc máy may được đặt gần cửa để đón ánh sáng. Trong một tấm ảnh chụp nghiêng, phía sau mẹ Minh Dương là bóng một người phụ nữ đang cúi nhặt mảnh vải dưới mái hiên. Nửa gương mặt bà bị mái tóc và màn mưa che mất, nhưng chiếc vòng bạc mảnh trên cổ tay trái khiến An Nhiên lạnh cả sống lưng.

Đó là chiếc vòng mẹ cô từng đeo trong bức ảnh duy nhất còn lại ở nhà cậu Thành. Chiếc vòng có mặt nhỏ hình hoa mộc miên, xước một đường rất mảnh ở cạnh. An Nhiên đưa tay chạm vào tấm ảnh nhưng dừng lại trước khi đầu ngón tay chạm mặt giấy. Cô sợ chỉ một cái chạm cũng đủ làm thứ vừa hiện ra tan mất. “Đây có thể là mẹ tôi.” Giọng cô rất nhẹ. Minh Dương nhìn tấm ảnh, không xác nhận thay cô. “Tôi đã cho người phục chế ảnh. Chưa có kết quả.”

“Anh định chờ kết quả rồi mới nói?” cô hỏi. Minh Dương đáp: “Tối nay thì không nữa.” Câu trả lời ấy không sửa được những gì đã xảy ra, nhưng nó khiến không khí giữa họ thay đổi rất nhỏ, giống một đường kim đầu tiên xuyên qua lớp vải quá dày. An Nhiên không cảm động. Cô chỉ mệt, mệt vì mỗi cánh cửa mở ra lại dẫn tới một người thân có thể đã nói dối, một người mẹ đã chết có thể từng đứng cạnh mẹ của người đang giữ hợp đồng đời cô, và một căn nhà mà ai đó đã cố xóa đi khỏi trí nhớ của cả thành phố.

Điện thoại của Minh Dương rung lên trên bàn. Màn hình hiện tên trợ lý Văn. Anh nhìn An Nhiên, rồi bật loa ngoài trước khi nhận cuộc gọi. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng An Nhiên hiểu anh đang cố trao cho cô quyền được nghe, dù muộn. Từ đầu dây bên kia, giọng người trợ lý hạ thấp: “Tạ tổng, tôi đã truy được bản ghi cuộc họp nội bộ liên quan đến danh mục phá dỡ khu hẻm Mộc Miên mười lăm năm trước. File bị khóa dưới mã dự án cũ, không nằm trong kho công khai của quỹ.”

Minh Dương hỏi: “Có ai tham dự?” Trợ lý Văn đáp: “Có ông Tạ Quang Hưng, đại diện pháp chế cũ và một người họ Lâm nhưng biên bản bị bôi đen phần tên đầy đủ. Tôi gửi đoạn ghi âm ngắn nhất cho anh trước.” Một tiếng nhiễu vang lên, khô và rè như giấy cũ bị xé qua loa điện thoại. An Nhiên đứng bất động bên cạnh bàn, mắt vẫn đặt trên tấm ảnh có bóng người phụ nữ đeo vòng bạc. Rồi giọng Tạ Quang Hưng vang lên, trầm hơn bây giờ nhưng đủ rõ để từng chữ đâm thẳng vào căn phòng: “Căn nhà đó đáng lẽ đã biến mất từ mười lăm năm trước. Ai để nó còn nằm trong danh mục bảo tồn?”