Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 26: Lời xin lỗi dưới logo Dư Quang

CHƯƠNG 26. LỜI XIN LỖI DƯỚI LOGO DƯ QUANG

Tin nhắn ấy sáng lên trên màn hình nứt của ông Nhựt như một mẩu băng lạnh đặt thẳng vào gáy tôi: “Lần sau không còn cảnh cáo.” Không có tên người gửi, không có dấu chấm. Người đủ tự tin nhắn như vậy không cần làm màu. Họ biết nạn nhân sẽ tự tưởng tượng phần còn lại.

Ông Nhựt được đưa vào khu cấp cứu nội viện chưa đầy năm phút sau đó. Bác sĩ nói ông bị chấn thương phần mềm, rách môi, nghi nứt xương sườn nhẹ nhưng chưa nguy hiểm tính mạng. Tôi nghe chữ “chưa” mà không thấy nhẹ đi bao nhiêu. Hoài Phương giữ điện thoại của ông trong túi niêm phong tạm, còn Tùng đứng cạnh cửa, mặt trắng bệch vì tức. Nó nói nếu lúc nãy tôi không kéo áo, nó đã đuổi theo hai kẻ kia. Tôi nhìn chân nó: “Nếu em đuổi theo, người nằm trong kia có thể thêm một em trai của chị.” Tùng cắn răng, không cãi nữa.

Luật sư Lê Minh Duy đến bệnh viện lúc áo sơ mi còn vệt mưa ở vai. Việc đầu tiên ông làm là yêu cầu bệnh viện lập biên bản thương tích; việc thứ hai là kiểm tra túi nylon ông Nhựt đưa và ghi nhận chuỗi người chạm vào vật chứng. Tôi đặt phong bì lên bàn bằng hai tay. Mảnh giấy ố vàng, thẻ xe phụ màu xanh và phiếu nhiên liệu nằm im bên trong lớp nylon cũ. Anh Duy nói: “Từ giờ trở đi, không ai tự ý mở lại. Nếu cần giám định, chúng ta làm bằng văn bản.” Tôi gật đầu. Đêm đó, tôi học thêm cách giữ một mẩu sự thật khỏi bị bóp chết giữa đường.

Điện thoại của tôi rung lên. Minh Khang gọi. Không lâu trước đây, mỗi cuộc gọi từ anh đều giống một lệnh triệu tập tới nơi người ta chuẩn bị buộc tội tôi. Bây giờ, tôi nghe máy giữa hành lang bệnh viện, phía sau là tiếng bánh xe cáng và mùi thuốc sát trùng. “Tôi nghe nói có người bị tấn công,” anh nói, giọng thấp đến mức gần như mất hết hơi lạnh thường ngày. Tôi đáp: “Ông Nhựt còn tỉnh. Vật chứng đã niêm phong. Đừng cho người của Dư Quang đến đây.” Anh im một giây. “Tôi sẽ không.” Một câu rất ngắn, nhưng trong đó có thứ gì đó đã khác. Lần này, anh dừng lại ở đúng vạch tôi kẻ ra.

“Tôi có thể nhờ công ty bảo vệ tư nhân phối hợp với luật sư của cô, không dùng danh nghĩa Dư Quang, không mặc đồng phục, không tiếp cận ông ấy nếu ông ấy không đồng ý,” anh nói. Tôi dựa lưng vào tường. “Anh đang hỏi ý kiến tôi à?” Đầu dây bên kia lặng đi rất khẽ. “Phải.” Một chữ đó khiến ngực tôi nặng hơn. Tôi nói: “Để luật sư quyết định. Còn ông Nhựt, đừng biến ông ấy thành biểu tượng truyền thông. Ông ấy sợ ánh đèn.” Minh Khang đáp: “Tôi hiểu.” Lần này, tôi tin là anh thật sự hiểu một phần.

Đến gần sáng, truyền thông bắt đầu ngửi thấy mùi máu. Không rõ ai đã thả tin rằng nhóm của tôi “bí mật gặp một nhân chứng không xác thực tại cổng sau bệnh viện”, nhưng tốc độ lan truyền nhanh đến mức tôi nghi ngờ mấy tài khoản đó không ngủ bằng cơm mà bằng ngân sách. Một số bài viết bóng gió tôi dựng nhân chứng để ép Dư Quang mở hồ sơ cũ; một số khác nói ông Nhựt bị đánh vì mâu thuẫn cá nhân. Câu chữ bẩn nhất luôn được viết với vẻ ngoài trung lập nhất.

Chị Chi giật điện thoại khỏi tay tôi khi tôi đọc đến bình luận thứ ba mươi. Chị nhìn sắc mặt tôi rồi nói: “Em mà ngất lần nữa, chị sẽ viết thông cáo xin lỗi gửi cho bệnh viện vì đã để bệnh nhân tự cosplay đội truyền thông.” Hoài Phương ngồi bên cạnh ông Nhựt trong phòng theo dõi, nghe vậy vẫn cố nhếch miệng. Tùng hỏi: “Bây giờ sao?” Tôi nhìn cửa phòng bệnh đóng kín, túi niêm phong trong tay luật sư, rồi nhìn bản tin về Dư Quang trên tivi. “Bây giờ,” tôi nói, “chờ xem người dưới logo đó chọn cứu danh tiếng hay cứu sự thật.”

Mười giờ sáng, Dư Quang thông báo họp báo khẩn. Tôi không đến được. Bác sĩ nhìn tôi như nhìn một người vừa thoát khỏi đám cháy lại hỏi xin bật lửa, còn anh Duy nói sự có mặt của tôi lúc này chỉ khiến câu chuyện bị kéo sang hướng giật gân. Vì vậy, tôi ngồi trong phòng bệnh, khẩu trang che nửa mặt, trước mặt là máy tính bảng của Hoài Phương đang mở livestream. Trên màn hình, hội trường Dư Quang sáng trắng. Logo treo sau bục phát biểu: đường hầm tối, dưới đáy có một vệt sáng mỏng. Tôi từng đứng dưới logo đó với tư cách người viết lời xin lỗi thuê. Bây giờ, tôi nhìn Minh Khang bước ra dưới cùng một vệt sáng ấy.

Anh mặc vest đen, không cài huy hiệu công ty. Bên phải sân khấu, Bảo Lâm ngồi cùng vài thành viên hội đồng quản trị, gương mặt vẫn lịch thiệp đến mức nếu không biết hắn giỏi giữ mặt nạ thế nào, người ta có thể tưởng hắn đang thật lòng lo cho công ty. Minh Khang đặt hai tay lên bục. Không có slide màu mè. Anh nói: “Hôm nay, tôi đứng ở đây không phải để yêu cầu công chúng tin Dư Quang. Tôi đứng ở đây vì có những việc trước khi xin được tin lại, chúng tôi phải xin lỗi.” Cả hội trường xao lên. Anh tiếp tục: “Tôi xin lỗi gia đình anh Phạm Quốc Thịnh. Tôi xin lỗi những người từng tin khẩu hiệu của Dư Quang nhưng phải nhìn thấy chúng tôi né tránh và để truyền thông chạy trước trách nhiệm.” Anh dừng lại một nhịp. “Và tôi xin lỗi cô Nguyễn An Hạ.”

Tên tôi vang lên dưới logo Dư Quang. Không phải trong tiếng hét “con gái kẻ giết người”, không phải trong câu hỏi độc địa của phóng viên, không phải trong hồ sơ nhân sự bị mở ra như vật chứng. Minh Khang nhìn thẳng vào ống kính. “Tôi đã để nỗi đau cá nhân và định kiến của mình ảnh hưởng đến cách tôi đối xử với cô ấy. Tôi từng nghi ngờ động cơ của cô ấy trước khi nhìn đủ chứng cứ. Tôi từng im lặng trong một khoảnh khắc mà sự im lặng đó khiến cô ấy bị công kích nặng hơn. Tôi không có quyền yêu cầu cô ấy tha thứ. Tôi chỉ có trách nhiệm nói công khai rằng: lỗi đó là của tôi.” Tôi đã viết rất nhiều lời xin lỗi trong đời, đủ để nhận ra khi nào người ta đang trốn sau chữ “rất tiếc”. Minh Khang không trốn. Anh đặt chính mình vào câu. Một lời xin lỗi tử tế không làm vết thương biến mất; nó chỉ buộc người bị thương nhớ lại chính xác mình đã đau ở đâu.

Một phóng viên đứng bật dậy. “Anh Lục, anh có đang thừa nhận ông Nguyễn Văn Tâm bị kết án oan và Dư Quang che giấu hồ sơ Nam Thành không?” Bảo Lâm hơi nghiêng người, như chỉ chờ câu đó để bước vào cứu vãn thiệt hại. Nhưng Minh Khang đã trả lời trước. “Tôi không thay cơ quan điều tra đưa ra kết luận pháp lý. Nhưng với những tài liệu nội bộ mới được đối chiếu, tôi cho rằng có căn cứ nghiêm túc để rà soát lại hồ sơ Nam Thành, đặc biệt là tuyến cứu hộ thứ hai, nhật ký bộ đàm và việc điều hướng xe trong đêm tai nạn. Dư Quang sẽ bàn giao dữ liệu có liên quan cho luật sư đại diện nhóm nạn nhân và đề nghị một đơn vị độc lập kiểm tra.” Một phóng viên khác hỏi dồn về nhân chứng bị đánh. Minh Khang nói: “Tôi sẽ không công khai danh tính hoặc tình trạng của bất cứ nhân chứng nào khi chưa có sự đồng ý của họ. Việc chúng ta tò mò không quan trọng hơn sự an toàn của họ.” Câu đó làm tôi thở ra chậm hơn.

Bảo Lâm đứng lên sau hàng ghế hội đồng, cầm micro phụ với nụ cười rất mỏng. “Tôi nghĩ cần làm rõ rằng một số phát ngôn vừa rồi là quan điểm cá nhân của anh Khang. Hội đồng quản trị chưa thông qua việc công bố dữ liệu nội bộ, đặc biệt trong bối cảnh công ty đang chịu tấn công truyền thông có tổ chức.” Phòng họp báo lập tức ồn lên. Tôi nhìn Minh Khang. Anh hạ mắt xuống bục phát biểu một giây, như thể cuối cùng cũng nhìn thấy cái giá được đặt sẵn dưới chân mình. Rồi anh ngẩng lên. “Đúng. Đây là trách nhiệm cá nhân của tôi với tư cách người điều hành. Nếu hội đồng cho rằng tôi không còn phù hợp giữ quyền CEO trong quá trình điều tra độc lập, tôi chấp nhận.”

Trong phòng bệnh, không ai nói gì. Tùng nhìn màn hình bằng ánh mắt phức tạp, còn Hoài Phương đứng cạnh cửa, tay ôm điện thoại như ôm một quả bom sắp nổ. Tôi thì ngồi im. Có một phần rất nhỏ trong tôi muốn tin rằng dưới logo đó, Minh Khang cuối cùng đã biết dùng ánh sáng để soi vào chính mình. Nhưng một phần khác, lớn hơn và cứng hơn, nhắc tôi rằng lời xin lỗi không trả lại mười hai năm cho ba tôi, không trả lại những đêm mẹ tôi khóc, không trả lại tuổi mười lăm đã học cách cúi đầu khi người ta gọi họ Nguyễn bằng giọng khinh bỉ. Tôi có thể nghe. Tôi chưa thể nhận.

Livestream kết thúc trong hỗn loạn. Điện thoại tôi rung lên gần như ngay lập tức. Tin nhắn từ Minh Khang hiện trên màn hình: “Tôi không mong cô trả lời. Vật chứng của ông Nhựt để luật sư của cô giữ. Bản trích xuất tên N-02 và hồ sơ xe bị tráo biển đã gửi cho anh Duy. Từ giờ, cô quyết định phần nào được công bố.” Tôi đọc đi đọc lại câu cuối. Cô quyết định. Đặt sau tất cả những lần anh ra lệnh, nghi ngờ, giữ tôi lại để quan sát, nó giống một cánh cửa nhỏ được mở ra từ phía người từng khóa nó.

Tôi chưa kịp đặt điện thoại xuống thì màn hình tivi chuyển sang bản tin nóng. Dưới dòng chữ đỏ, logo Dư Quang hiện lên lần nữa, nhưng người đứng trước micro không còn là Minh Khang. Đó là một nữ phát ngôn viên của hội đồng quản trị. “Để đảm bảo tính khách quan trong quá trình rà soát nội bộ, hội đồng quản trị Dư Quang quyết định tạm đình chỉ quyền điều hành của ông Lục Minh Khang từ thời điểm hiện tại. Các quyết định vận hành cấp cao sẽ được chuyển sang ban điều hành lâm thời cho đến khi có thông báo mới.” Tùng quay sang nhìn tôi: “Chị, vậy là anh ta mất ghế rồi hả?” Tôi nhìn vệt sáng mỏng dưới logo trên màn hình. Rồi điện thoại của anh Duy sáng lên với một tin nhắn mới từ số lạ: “Muốn tìm đèn vàng vỡ, đến bãi xe hủy đăng kiểm trước khi trời tối.”