Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 18: Một giây anh im lặng

CHƯƠNG 18. MỘT GIÂY ANH IM LẶNG

Cuộc gọi hội đồng chờ trên màn hình điện thoại Minh Khang như một cái miệng đen mở sẵn. Tôi vẫn đứng ở hành lang, giữa tiếng mưa quệt lên cửa kính và dòng chữ ACCESS_LOG_NGUYEN_AN_HA.pdf lạnh ngắt trên màn hình. Tôi vừa nói log đó là giả, nói rất rõ, rất chắc, như thể chỉ cần đủ bình tĩnh thì sự thật sẽ tự biết đường đứng về phía mình. Nhưng Minh Khang không trả lời ngay. Một giây trôi qua, ngắn hơn một nhịp thở, nhưng đủ để tôi nghe trong lòng mình có thứ gì đó rơi xuống.

Tôi đã từng thấy sự chậm trễ ấy. Ở buổi họp báo, khi đám đông ném tên cha tôi vào mặt tôi, anh cũng chậm một nhịp. Con người không chỉ bị bỏ lại bằng một câu từ chối; đôi khi họ bị bỏ lại bằng khoảng im lặng trước khi người kia quyết định có nên đưa tay ra hay không.

Minh Khang cuối cùng bấm nhận cuộc gọi. Anh không mở camera ngay, chỉ quay sang tôi và nói thấp: “Vào trong. Cô cần nghe họ nói gì về mình.” Đó không phải câu bảo vệ, cũng không phải câu kết tội. Nó nằm ở giữa, sạch sẽ, hợp lý và đủ lạnh để tôi không biết nên cảm ơn hay nên cười. Tôi đi theo anh vào phòng làm việc cạnh phòng ngủ của bà Thanh Vân. Cửa khép lại sau lưng, cắt tiếng bác sĩ trong phòng bên thành một âm nền mờ.

Trên màn hình lớn, từng ô họp sáng lên: hội đồng, pháp chế, trưởng kỹ thuật, Bảo Lâm và vài gương mặt nhà đầu tư. Bảo Lâm lên tiếng đầu tiên, vẫn bình tĩnh lịch thiệp như mọi lần. “Khang, báo cáo sơ bộ cho thấy tài khoản tư vấn của cô Nguyễn An Hạ có hành vi export gói dữ liệu NT-17-DUQUANG vào 23:17 tối qua. Tôi đã yêu cầu kỹ thuật đóng băng log liên quan và tạm thời thu hồi các quyền truy cập nhánh.” Hắn không nhìn tôi, nhưng từng chữ đều được đặt đúng vị trí để mọi người nhìn về phía tôi.

Trưởng pháp chế hỏi ngay: “Cô Nguyễn có mặt trong cuộc họp không?” Minh Khang đáp: “Có.” Một người trong hội đồng cau mặt. “Tôi không chắc đây là cuộc họp phù hợp để người bị nêu tên tham dự.” Tôi nhìn thẳng vào màn hình. “Tôi cũng không chắc một cuộc họp bàn cách xử lý cáo buộc đối với tôi lại phù hợp nếu tôi không được nghe cáo buộc đó là gì.” Đêm nay cổ họng tôi mặn như vừa nuốt mưa, không còn tâm trạng trang điểm nỗi đau bằng sự dí dỏm.

Minh Khang nói: “Cô ấy ở lại. Chúng ta cần sự kiện, không cần suy đoán.” Bảo Lâm khựng rất nhanh, nhanh đến mức người ta có thể tưởng tín hiệu mạng vừa giật. Hắn chia sẻ màn hình. File PDF mở ra với những dòng bảng biểu ngay ngắn: tài khoản consultant.nguyenanha, mã thẻ tạm, địa chỉ IP nội bộ, thời điểm đăng nhập, hành động truy cập, hành động export. Mọi thứ sạch sẽ đến đáng sợ. Một lời nói dối được trình bày đủ đúng chuẩn thường khiến người ta quên rằng nó vẫn là lời nói dối.

Tôi nhìn mốc 23:17. Con số ấy đập vào mắt tôi như một cái đinh. “Tối qua lúc đó, tôi ở chung cư Hòa Bình, cùng em trai tôi và Hoài Phương. Tôi có thể cung cấp định vị điện thoại, camera hành lang, tin nhắn và hai nhân chứng.” Bảo Lâm thở ra rất nhẹ. “Nhưng tài khoản của cô xuất hiện trong log. Nếu thông tin này lọt ra ngoài, thị trường sẽ không phân biệt được giữa cô làm, người khác dùng tài khoản của cô, hay hệ thống bị khai thác.”

Một nhà đầu tư lập tức nói: “Vậy phải đình chỉ toàn bộ quyền truy cập của cô ấy, tạm dừng hợp tác với Sao Chổi và công bố rằng đây là hành vi cá nhân đang được điều tra nội bộ.” Tôi bật cười khan. “Công bố hành vi cá nhân khi chưa xác minh tức là các ông muốn tôi làm vật hy sinh trước, rồi nếu sau này tôi vô tội thì gửi hoa xin lỗi sau à?” Người kia im lặng. Không phải vì họ thấy sai, chỉ là vì câu trả lời thành thật nghe quá xấu để nói ra trước camera.

Minh Khang hỏi trưởng kỹ thuật: “Log gốc nằm ở đâu?” Người đàn ông đeo kính lúng túng. “Bản hiện tại là báo cáo tổng hợp từ hệ thống audit. Log thô cần đội hạ tầng xuất trực tiếp từ máy chủ.” Minh Khang hỏi tiếp: “Camera kho dữ liệu?” Trưởng kỹ thuật liếc sang Bảo Lâm. “Camera hành lang có một đoạn nhiễu do đồng bộ lỗi. Chúng tôi đang kiểm tra bản lưu cục bộ.” Tôi lạnh cả sống lưng. Ảnh của tôi trước kho dữ liệu thì rõ ràng, nhưng đúng đoạn cần chứng minh người export lúc 23:17 là ai lại bỗng nhiễu.

Bảo Lâm chậm rãi nói: “Chính vì vậy tôi đề nghị xử lý theo nguyên tắc bảo toàn hệ thống trước. Khang, sức khỏe dì Thanh Vân không ổn, truyền thông ngoài kia đang đòi câu trả lời, hội đồng cần một quyết định rõ. Tạm đình chỉ cô Nguyễn là cách ít rủi ro nhất.” Hắn lại kéo bà Thanh Vân vào, như một sợi dây rất mảnh nhưng cứ quấn đúng cổ tay Minh Khang. Tôi không cần anh chống lại cả hội đồng bằng cảm tính. Tôi chỉ cần anh nói rằng không ai được biến tôi thành kết luận trước khi chứng cứ được kiểm tra.

Minh Khang im lặng. Một giây nữa. Rất ngắn. Rất đúng quy trình. Rất đủ để lòng tôi rơi xuống một tầng thấp hơn. Lý trí của tôi hiểu anh đang ở giữa bẫy: bảo vệ tôi vô điều kiện thì bị nói là CEO bị cảm xúc che mắt; chậm lại để kiểm tra thì tôi bị treo lơ lửng cạnh chữ nghi phạm. Nhưng hiểu không làm người ta bớt đau. Biết con dao vì sao rơi xuống không khiến vết cắt ít máu hơn.

“Tạm khóa toàn bộ quyền truy cập của tài khoản consultant.nguyenanha,” Minh Khang nói. Giọng anh đều, chắc, không có một mũi nhọn thừa. “Không công bố cô Nguyễn là người vi phạm. Không gửi thông cáo đổ lỗi cá nhân. Trong vòng bốn giờ, tôi cần log thô từ máy chủ, bản lưu camera cục bộ, lịch cấp thẻ, danh sách người có quyền tạo hoặc sao chép tài khoản tư vấn, và toàn bộ thao tác chỉnh sửa báo cáo audit. Trước khi có đủ đối chiếu, không ai được gọi đây là kết luận.”

Nếu tôi là người ngoài, có lẽ tôi sẽ nói anh xử lý đúng. Nhưng tôi là Nguyễn An Hạ, người vừa bị gắn tên vào một bản log giả, là con gái của một người đã mất mười hai năm vì một kết luận sạch sẽ trên giấy. Với tôi, câu “tạm khóa quyền truy cập” nghe giống tiếng cửa đóng. Còn câu “trước khi có đủ đối chiếu” nghe giống lời nhắc rằng khả năng tôi có tội vẫn được đặt lên bàn như một phương án hợp lệ.

Tôi hỏi, rất khẽ nhưng đủ để micro thu được: “Anh đang kiểm tra để chứng minh log đó giả, hay để xem tôi có thật sự làm không?” Màn hình im đi. Minh Khang quay sang tôi. Trong mắt anh có một thoáng đau, nhưng nó đến muộn hơn câu trả lời tôi cần. “Tôi kiểm tra sự thật.” Anh nói. Bốn chữ ấy đúng đến mức không ai có thể bắt lỗi. Cũng chính vì đúng nên tôi thấy mình thật nực cười. Tôi đã mong một điều không nằm trong quy trình của anh: rằng trước khi sự thật được chứng minh, anh có thể đứng cùng phía với tôi một lần.

Cuộc họp kết thúc bằng các đầu việc lạnh lùng: khóa tài khoản, trích xuất máy chủ, niêm phong quyền truy cập, kiểm soát truyền thông, chuẩn bị kịch bản nếu file PDF bị rò rỉ. Bảo Lâm không thắng hẳn. Minh Khang không để hắn đẩy tôi ra làm vật tế thần ngay lập tức. Nhưng tôi cũng không thắng. Tôi chỉ đứng đó, nhìn tên mình nằm trong danh sách cần đối chiếu, và nhận ra giữa việc không bị kết tội với việc được tin tưởng có một khoảng cách rất dài.

Khi màn hình tắt, căn phòng chỉ còn tiếng mưa và hơi thở nặng của hai người. Minh Khang quay sang tôi. “An Hạ.” Đây là lần hiếm hoi anh gọi tên tôi mà không kèm họ, không kèm chức danh. Có lẽ ở một thời điểm khác, tôi sẽ vì điều nhỏ ấy mà mềm lòng. Nhưng đêm nay, lòng tôi giống một tấm kính vừa bị nứt từ bên trong. “Một giây đó không phải vì tôi nghĩ cô làm.” Anh nói.

Tôi nhìn anh. “Không. Một giây đó là vì anh vẫn nghĩ có khả năng tôi làm.” Anh mím môi. “Tôi không thể đứng trước hội đồng và nói tôi tin cô chỉ bằng cảm giác.” Tôi gật đầu. “Tôi biết. Cảm giác không phải chứng cứ. Niềm tin càng không phải.” Tôi cầm điện thoại lên, gửi cho Hoài Phương một tin nhắn ngắn: giữ camera chung cư tối qua, lưu tin nhắn, đừng để Tùng ra ngoài. Ngón tay tôi bình tĩnh đến lạ.

Hoài Phương gọi lại ngay. Tôi không bắt máy, chỉ nhắn tiếp: “23:17. Cần chứng minh chị ở nhà.” Dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất mấy lần, cuối cùng cô ấy gửi: “Em lo. Nhưng em làm ngay. Tùng đang chửi rất có tổ chức.” Tôi nhìn dòng đó, cổ họng nghẹn lại. Ngoài kia, vẫn có những người không cần tôi trình bày log thô, audit hay IP nội bộ để quyết định đứng cạnh tôi.

Minh Khang bước tới gần hơn, nhưng dừng ở khoảng cách đủ xa để không biến sự lo lắng thành áp lực. “Tôi sẽ tìm ra ai làm.” Anh nói. Tôi ngẩng lên. “Anh sẽ tìm ra vì người đó đụng vào hệ thống của anh, hay vì người đó đụng vào tôi?” Câu hỏi rơi xuống giữa chúng tôi, nặng hơn tôi tưởng. Minh Khang không trả lời ngay. Lần này sự im lặng không còn là một giây nữa. Nó dài hơn, sâu hơn, chứa quá nhiều thứ anh chưa kịp học cách nói.

Tôi đặt thẻ tạm của Dư Quang lên bàn. Tấm thẻ nhỏ phát ra một tiếng cạch rất khẽ, vậy mà tôi nghe như tiếng một cánh cửa đóng lại. “Tôi không lấy dữ liệu của anh. Tôi cũng không cần anh cứu danh dự của tôi bằng cách thương hại. Tôi sẽ tự chứng minh log đó là giả, như cách nhà tôi đã phải tự sống sót suốt mười hai năm trong một bản án người khác viết hộ.” Minh Khang bước thêm nửa bước. “An Hạ, tôi không xem cô là—”

“Đừng nói câu đó sau khi anh vừa mất một giây để cân nhắc.” Tôi cắt ngang. Giọng tôi không lớn, nhưng chính tôi cũng nghe thấy trong đó có thứ gì đó đã vỡ. Tôi nhìn anh, nhìn người đàn ông đã từng lao vào hầm mưa để cứu tôi, từng hỏi Tùng thế nào trước cả cổ phần và nhà đầu tư, từng nói không tin Bảo Lâm. Rồi tôi nhìn khoảng im lặng vừa nằm giữa chúng tôi như một vệt bóng rất mỏng. “Tôi hiểu rồi,” tôi nói, từng chữ chậm và rõ đến mức đau. “Với anh, tôi vẫn là con gái của kẻ có tội.”