Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 19: Rời khỏi vùng sáng của anh

CHƯƠNG 19. RỜI KHỎI VÙNG SÁNG CỦA ANH

Minh Khang đứng im sau câu nói của tôi. Trong ánh sáng trắng lạnh, gương mặt anh như bị tách làm hai nửa: một nửa là CEO vừa quyết định đúng quy trình trước hội đồng, một nửa là người đàn ông cuối cùng cũng hiểu mình đã để một thứ rất mỏng trượt khỏi tay. Anh mở miệng, rồi lại khép lại. Tôi nhìn thấy điều đó rõ hơn mọi lời giải thích. Có những câu nếu nói muộn, nó không còn là bảo vệ nữa, chỉ là bản tường trình sau tai nạn.

“An Hạ, không phải vậy.” Giọng anh khàn đi. “Tôi chưa từng xem cô là con gái của kẻ có tội.” Tôi nhìn tấm thẻ tạm nằm trên bàn, dưới ánh đèn nó sáng lên một vệt nhựa lạnh. “Vậy anh xem tôi là gì?” Tôi hỏi. “Một rủi ro cần khóa quyền? Một khả năng cần đối chiếu? Hay một người anh muốn tin nhưng vẫn phải đặt cạnh chữ nghi phạm cho đủ an toàn?” Minh Khang siết tay. “Tôi không thể bỏ qua chứng cứ chỉ vì tôi muốn tin cô.” Tôi gật đầu. “Tôi cũng không yêu cầu anh bỏ qua chứng cứ. Tôi chỉ nhận ra mình không nên đứng trong vùng sáng của anh nữa. Ở đó, ánh sáng chiếu lên tôi không phải để bảo vệ. Nó là đèn thẩm vấn.”

Căn phòng lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng mưa đập lên kính. Tôi không khóc. Nếu khóc lúc này, mọi người sẽ gọi đó là yếu đuối, còn tôi biết thật ra chỉ là cơ thể tìm cách thoát khỏi một áp lực quá lâu. Tôi lấy điện thoại, mở email, gửi cho chị Chi: “Em cần tạm dừng vai trò phụ trách dự án Dư Quang ngay trong đêm nay. Lý do: xung đột lợi ích và rủi ro pháp lý cá nhân.” Ngón tay tôi không run. Điều đó làm tôi đau hơn cả run rẩy.

Minh Khang bước lên một bước. “Cô rời khỏi đây lúc này sẽ nguy hiểm hơn. Bảo Lâm không chỉ dựng log để cô bị nghi ngờ. Hắn muốn tách cô khỏi mọi nguồn dữ liệu.” Tôi ngẩng đầu. “Anh nói đúng. Nhưng ở lại cũng không khiến tôi an toàn hơn. Ở lại chỉ khiến tôi phải xin phép người khác để chứng minh mình không ăn cắp thứ tôi chưa từng chạm vào.” Anh im lặng. Lần này, tôi không đợi xem khoảng im lặng ấy dài bao lâu. Tôi đã đếm đủ rồi.

Tôi quay người mở cửa. Phòng bên cạnh vẫn còn ánh đèn vàng yếu hắt ra từ khe cửa nơi bà Thanh Vân đang nghỉ. Tôi thoáng dừng lại. Người phụ nữ ấy từng nói cha tôi không giống kẻ giết người, một câu muộn mười hai năm nhưng vẫn đủ làm tôi bám lấy như một mẩu gỗ giữa nước. Nhưng đêm nay, tôi hiểu mình không thể chờ những người từng im lặng học cách nói thật. Nếu sự thật còn phần sáng sót lại, tôi phải tự đi nhặt, dù tay có bị cắt đến đâu.

Bảo Lâm đứng ở cuối hành lang như thể đã chờ đúng chỗ một cách tình cờ. Bộ vest của hắn phẳng phiu, nụ cười lịch thiệp đến gần như tử tế. “Cô An Hạ, tôi nghe nói cô muốn tạm dừng hợp tác. Thật đáng tiếc. Ở vị trí của cô, nghỉ một thời gian có lẽ cũng tốt hơn.” Tôi đi chậm lại, không để lộ ra dù chỉ một nhịp thở gấp. “Anh Bảo Lâm quan tâm đến sức khỏe tinh thần của tôi từ khi nào vậy?” Hắn cười nhẹ. “Tôi chỉ không muốn chuyện này làm tổn hại thêm đến cô.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Vậy anh nhớ giữ kỹ câu này. Sau này nếu phải phát lại trước truyền thông, nghe sẽ rất có tình người.” Nụ cười của hắn không tắt, nhưng khóe mắt lạnh đi. Tôi đi qua hắn, mang theo cảm giác sau lưng mình có một con dao được lau sạch sẽ.

Ngoài sảnh, trời vẫn mưa. Tôi gọi xe về Sao Chổi thay vì về nhà ngay. Thành phố trôi qua ngoài cửa kính như một cuộn phim thấm nước: đèn đỏ nhòe đi, bảng hiệu chớp tắt, người đi đường co vai trong áo mưa mỏng. Điện thoại của tôi sáng liên tục. Tin nhắn của Hoài Phương, cuộc gọi nhỡ của Tùng, email trả lời của chị Chi. Tôi đọc từng thứ một, tự nhắc mình rằng còn người ở phía sau mình. Không phải để kéo tôi lại, mà để nếu tôi ngã, ít nhất cũng có người chửi đời trước khi đỡ tôi dậy.

Văn phòng Sao Chổi chỉ còn một bóng đèn ở khu pantry. Chị Chi ngồi giữa đống cốc giấy và hợp đồng in dở, tóc búi lệch, nhưng ánh mắt tỉnh như vừa uống hết lương tháng bằng cà phê. Chị không hỏi tôi có ổn không. Người thông minh thường không hỏi những câu chỉ làm người khác khó xử. Chị đẩy cho tôi một ly nước ấm. “Nói đi. Em muốn công ty rút hẳn hay chỉ đổi người phụ trách?” Tôi ngồi xuống. “Em muốn chấm dứt vai trò của em trước. Đừng để Sao Chổi bị kéo thành đồng phạm trong câu chuyện họ dựng. Nếu hợp đồng không rút được ngay, chị chuyển người khác nhận phần truyền thông công khai. Phần điều tra về log, em tự làm với tư cách cá nhân.”

Chị Chi dựa lưng vào ghế, nhìn tôi rất lâu. “Em biết làm vậy là tự bước ra khỏi vùng bảo vệ hợp đồng không?” Tôi cười nhạt. “Hợp đồng không bảo vệ em khỏi bị đổ tội. Nó chỉ quy định bên nào thanh toán chậm thì bị phạt.” Chị thở ra. “Được. Chị sẽ gửi văn bản tạm dừng vai trò của em, lý do là nhân sự phụ trách đang trở thành đối tượng bị nêu tên trong dữ liệu nội bộ chưa xác minh, tiếp tục tham gia sẽ ảnh hưởng tính khách quan. Nghe khô khan chưa?” Tôi gật đầu. “Khô vừa đủ để không ai bẻ được.” Chị kéo laptop lại. “Còn em về nhà. Đừng làm nữ chính chiến đấu một mình. Sao Chổi trả lương thấp, không kèm bảo hiểm anh hùng.” Lần đầu trong đêm, khóe miệng tôi nhúc nhích. Có người vẫn biết kéo tôi về mặt đất.

Khi tôi về đến chung cư Hòa Bình, hành lang tầng tám sáng bằng cái bóng đèn vàng quen thuộc, thứ ánh sáng yếu nhưng đủ để người ta nhận ra cửa nhà mình. Hoài Phương ngồi bệt trước cửa, laptop đặt trên đầu gối, còn Tùng chống nạng đứng cạnh như một ông bảo vệ thất nghiệp nhưng đầy chính nghĩa. Vừa thấy tôi, nó cau mặt. “Chị có biết mấy giờ rồi không?” Tôi tháo giày. “Biết. Giờ con nợ danh dự về nhà.” Tùng định mắng, rồi nhìn mặt tôi và nuốt lại. Nó chỉ nói: “Vào đi. Camera chung cư em xin được rồi. Chú bảo vệ tưởng em chuẩn bị bắt gian nên hợp tác rất nhiệt tình.”

Căn hộ nhỏ sáng đèn. Trên bàn ăn là ba cái laptop, hai ổ cứng di động, một hộp xôi nguội và ly trà đá đã tan hết đá. Hoài Phương kéo tôi ngồi xuống, đặt trước mặt tôi một tập giấy. “23:17, chị xuất hiện ở camera hành lang tầng tám lúc 23:05, đi đổ rác lúc 23:12, quay lại lúc 23:14, sau đó không ra khỏi nhà cho tới sáng. Em có cả bản gốc lẫn bản sao, kèm số điện thoại chú bảo vệ. Nếu cần, chú ấy sẵn sàng làm chứng vì chú ấy ghét mấy đứa bịa chuyện trên mạng.” Tôi nhìn những khung hình đen trắng, thấy mình trong bộ đồ ở nhà, tóc buộc lỏng, tay cầm túi rác. Một bằng chứng đời thường đến mức thảm hại. Nhưng đêm nay, chính sự đời thường đó kéo tôi ra khỏi cái bẫy được trình bày bằng bảng biểu sạch sẽ.

Tùng đặt điện thoại của tôi lên bàn. “Lịch sử định vị vẫn còn. Tin nhắn chị gửi cho em lúc 23:18 cũng còn. Nội dung là ‘đừng ăn xôi trong tủ lạnh của chị’. Rất giàu giá trị pháp lý và nhân văn.” Tôi nhìn nó. “Em đã ăn chưa?” Nó hừ một tiếng. “Chưa. Em là nhân chứng có đạo đức.” Hoài Phương chen vào: “Nó chưa ăn vì em giấu rồi.” Nếu là một ngày khác, tôi đã cười. Đêm nay, tôi chỉ thấy cổ họng nghẹn. Những người này không hỏi tôi có làm không. Họ chỉ hỏi cần chứng minh bằng cách nào.

Chúng tôi làm việc gần một tiếng. Hoài Phương gom camera, tin nhắn, định vị, hóa đơn quán thuốc dưới chung cư lúc 22:48 vì tôi từng xuống lấy thuốc giảm đau cho Tùng. Tôi viết một bản timeline phản chứng ngắn, rõ từng mốc, không dùng cảm xúc, không dùng phẫn nộ, chỉ dùng sự thật. Ngoài kia, người ta có thể gọi tôi bằng bất kỳ danh xưng nào họ muốn, nhưng trên giấy, tôi buộc họ phải nhìn vào thời gian. Thời gian tàn nhẫn, nhưng ít nhất nó không biết nịnh ai.

Đến gần hai giờ sáng, Tùng bỗng im lặng. Nó đang mở đoạn video tố tôi lẻn vào kho dữ liệu, đoạn video đã bị chia sẻ kèm những câu kết tội rất hào phóng trên mạng. Tôi định bảo nó nghỉ, nhưng ánh mắt nó thay đổi trước. Không còn là tức giận của em trai, mà là ánh mắt của người bắt được một chi tiết sai. Nó phóng to khung hình ở giây thứ mười bốn, rồi tua lại giây thứ chín. “Chị nhìn bóng trên mép cửa này.” Tôi cúi xuống. Hoài Phương cũng ghé sát màn hình. Tùng chỉ vào vệt sáng phản chiếu trên nền gạch. “Đoạn chị đi qua hành lang là từ camera góc rộng của Dư Quang. Nhưng đoạn tay quẹt thẻ để vào kho không cùng nguồn. Độ nhiễu khác, chiều bóng khác, timestamp cũng bị đè lên chứ không phải timestamp gốc.”

Tôi thấy lưng mình lạnh dần. “Ý em là video bị cắt?” Tùng lắc đầu, môi mím chặt. “Không chỉ cắt. Nó ghép từ hai nguồn khác nhau. Người ta lấy hình chị đi qua hành lang, rồi ghép với cảnh một người khác quẹt thẻ ở một cửa kho khác để tạo cảm giác liên tục.” Hoài Phương buột miệng chửi một câu rất nhỏ. Còn tôi nhìn màn hình, nhìn bàn tay mờ trong đoạn video, nhìn vệt sáng sai hướng nằm dưới cánh cửa, và lần đầu trong đêm, cơn đau trong ngực tôi nhường chỗ cho một thứ sắc hơn: đường đi của kẻ dựng bẫy.

Tùng phóng to thêm một khung hình. Ở mép phải rất mờ, sau lớp nhiễu và bóng phản quang, có một dãy chữ gần như bị cắt khỏi khung. Nó chỉnh tương phản, kéo sáng, rồi đọc chậm từng chữ: “NC-GATE-02.” Hoài Phương nhìn tôi. “NC là gì?” Tôi không trả lời ngay. Trong đầu tôi bật lên một cái tên từng xuất hiện ở phụ lục kho lưu trữ ngoại vi của hồ sơ cũ: Nam Cảng. Nếu đoạn tay quẹt thẻ không quay ở kho dữ liệu Dư Quang, vậy kẻ dựng log đã mượn thêm một sân khấu cho lời nói dối của mình. Tôi nhìn Tùng, giọng khô đi. “Lưu bản này lại. Từ giờ, đừng ai mở một mình.” Trên màn hình, vệt chữ NC-GATE-02 vẫn nằm đó, mờ nhưng không tắt, như một phần dư quang nhỏ vừa kịp lộ ra trước khi bóng tối kịp nuốt mất.