Chương 15: Người mẹ từng thấy ánh sáng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcCHƯƠNG 15. NGƯỜI MẸ TỪNG THẤY ÁNH SÁNG
Màn hình điện thoại của Minh Khang tối đi sau một tiếng va đập rất khẽ, như thể phía bên kia có ai đó vừa đặt vội máy xuống bàn. Tiếng người giúp việc gọi bà Thanh Vân vẫn còn vọng lại đứt quãng trong loa, nhưng hình ảnh đã rung đến mức chỉ còn một mảng trần nhà màu trắng và ánh đèn vàng nhòe. Minh Khang đứng bất động đúng một giây. Một giây ấy ngắn đến mức nếu là người khác, tôi có thể không nhận ra. Nhưng tôi đã quen nhìn những khoảnh khắc con người lựa chọn giữa kiểm soát và hoảng loạn. Và lần đầu tiên từ khi biết anh, tôi thấy Lục Minh Khang không chọn được ngay.
Anh siết điện thoại, giọng khàn đi. “Dì Lan, gọi bác sĩ ngay. Con về bây giờ.” Phía bên kia có tiếng đáp vội, rồi cuộc gọi bị ngắt. Căn hộ nhỏ của tôi im phăng phắc. Trên bàn, ổ cứng vẫn nằm cạnh bát canh chua đã nguội. Bóng đèn vàng trên trần hơi chập chờn, làm khuôn mặt ba tôi trong khung ảnh lúc sáng lúc tối. Tùng đứng cạnh bàn, tay còn giữ lưng ghế nhựa. Nó nhìn tôi, rồi nhìn Minh Khang, ánh mắt không còn vẻ cà khịa thường ngày. Có những chuyện, dù muốn đùa để bớt đau, người ta cũng biết nên ngậm miệng.
Minh Khang quay sang tôi. “Tôi phải về.” Anh nói câu đó rất nhanh, nhưng ánh mắt lại dừng trên khung ảnh của ba tôi lâu hơn cần thiết. Tôi biết anh muốn cầm cả bức ảnh đi. Tôi cũng biết mình nên từ chối nếu anh mở miệng yêu cầu. Nhưng cuối cùng, anh chỉ nói: “Cô có thể đi cùng tôi không?”
Tôi nhìn anh. Câu hỏi ấy rơi xuống giữa căn phòng như một vật sắc. Không phải vì nó vô lý. Mà vì nó hợp lý đến mức tàn nhẫn. Người vừa ngất là mẹ anh. Người bà nhận ra là ba tôi. Còn tôi, người đã sống mười hai năm dưới bản án của cha, bỗng được mời bước vào nhà của gia đình từng mất con vì bản án ấy. Tôi muốn nói không. Muốn giữ mình ở lại căn hộ cũ, cạnh Tùng, cạnh ổ cứng, cạnh mọi thứ tôi còn có thể gọi là an toàn. Nhưng trong đầu tôi cứ vang lên mấy chữ của bà Thanh Vân: người đàn ông ở trong hầm.
Tôi đã chờ mười hai năm để có một người sống gọi ba tôi bằng thứ khác ngoài “tài xế gây tai nạn”. Tôi không thể quay lưng với câu nói đầu tiên ấy chỉ vì nó làm tôi sợ.
“Tôi đi,” tôi đáp. Rồi quay sang Tùng. “Em ở nhà, không mở cửa cho người lạ, không cắm thêm bất kỳ thiết bị nào vào máy. Nếu chị không nhắn lại trong một tiếng, gọi Hoài Phương.”
Tùng mím môi. “Chị nói giống phim hình sự hạng B.”
“Nhà mình đang sống trong phim hình sự hạng không có ngân sách. Tuân thủ đi.”
Nó gật đầu, nhưng trước khi tôi ra cửa, nó giữ tay tôi lại rất nhẹ. “Đừng để người ta dùng hy vọng làm chị đau thêm.” Tôi nhìn em trai mình. Trong một giây, tôi thấy nó không còn là thằng nhóc từng trượt patin ngoài sân chung cư, ngã trầy gối vẫn cười. Nó lớn lên trong những khoản nợ, những tin đồn, những câu hỏi không ai trả lời. Và nó học cách lo cho tôi bằng sự tỉnh táo đáng buồn. Tôi vỗ lên tay nó. “Chị biết.”
Nhà họ Lục nằm trong một khu biệt thự yên tĩnh đến mức tiếng mưa rơi trên mái hiên nghe rõ từng nhịp. Trên đường đi, Minh Khang gần như không nói gì. Anh lái xe rất nhanh nhưng không ẩu, bàn tay đặt trên vô lăng nổi rõ gân. Tôi ngồi ghế phụ, ôm túi vải trên đùi. Trong túi có cuốn sổ của ba. Tôi không biết vì sao mình mang theo. Có lẽ vì từ lúc bà Thanh Vân gọi tên ông, cuốn sổ ấy bỗng không còn chỉ là di vật. Nó giống một nhân chứng câm đang chờ được đặt cạnh một nhân chứng sống.
Khi chúng tôi vào nhà, bác sĩ gia đình vừa rời phòng bà Thanh Vân. Ông nói bà bị kích động mạnh, huyết áp tụt nhưng đã tỉnh. Cần tránh hỏi dồn, tránh nhắc lại chi tiết gây sang chấn. Minh Khang gật đầu, nhưng tôi thấy anh không nghe được hết. Có những nỗi đau khi bị gọi đúng tên sẽ làm người ta ù tai.
Bà Thanh Vân nằm trên giường trong căn phòng có rèm màu kem, bên cạnh là một chiếc đèn ngủ ánh vàng dịu. Mưa quét nhẹ lên cửa kính, để lại những vệt nước dài như vết xước. Gương mặt bà nhợt nhạt hơn trong cuộc gọi video. Khi thấy Minh Khang bước vào, bàn tay bà động đậy trên chăn. Anh lập tức ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay mẹ. “Mẹ, con đây.”
Tôi đứng ở cửa. Tôi không biết mình có quyền bước thêm không. Trong căn phòng này, tôi vừa là khách, vừa là vết thương, vừa là câu hỏi mà không ai chuẩn bị để trả lời. Bà Thanh Vân nhìn Minh Khang một lúc, rồi ánh mắt chậm rãi chuyển sang tôi. Bà không sợ tôi. Điều đó làm tôi bất ngờ hơn cả nếu bà trách móc. Trong mắt bà có một nỗi mệt mỏi rất sâu, loại mệt mỏi của người đã giữ một cánh cửa đóng quá lâu, đến khi nó tự bật mở thì tay cũng không còn sức giữ nữa.
“Con là…” Bà nói rất khẽ.
Tôi bước vào, dừng cách giường vài bước. “Cháu là Nguyễn An Hạ.”
Bàn tay bà run lên trong tay Minh Khang. Anh cúi xuống. “Mẹ, nếu mẹ mệt thì đừng nói nữa.”
Bà nhìn anh, nước mắt đọng ở khóe mắt nhưng không rơi. “Khang, mẹ đã thấy ông ấy.”
Cả căn phòng như bị rút hết tiếng mưa.
Minh Khang cứng người. “Thấy ai?”
Bà Thanh Vân nhắm mắt một lúc, hơi thở không đều. “Người đàn ông trong ảnh. Nguyễn… Văn Tâm. Đêm đó, ở hầm Nam Thành. Mẹ không nhớ hết. Mẹ chỉ nhớ khói, nước, tiếng còi, tiếng người la. Minh An gọi mẹ. Rồi có một người đàn ông bế một đứa trẻ ra khỏi đoạn xe bị kẹt. Áo ông ấy ướt, mặt toàn máu. Ông ấy không chạy đi. Ông ấy quay lại.”
Tôi nghe tim mình đập mạnh đến đau. “Bế một đứa trẻ?” Giọng tôi nhỏ đến mức gần như không phải của mình.
Bà mở mắt nhìn tôi. “Mẹ không biết đó có phải… không biết có phải Minh An không. Lúc đó mọi thứ rối lắm. Có người kéo mẹ ra. Có người nói không được quay lại. Nhưng mẹ nhớ người đàn ông đó. Ông ấy cứ nói còn một đứa bé, trong hầm vẫn còn sáng, đừng tắt đèn.”
Trong hầm vẫn còn sáng.
Câu ấy đập vào tôi như một cánh cửa mở thẳng xuống mười hai năm trước. Tôi bỗng nhớ trang sổ của ba, nét chữ nghiêng vì vội: “Còn một chút sáng, còn cứu được người.” Nhớ logo Dư Quang, khẩu hiệu treo dưới đường hầm tối. Nhớ Minh Khang từng gọi nhầm tôi là Minh An giữa mưa. Tất cả những mảnh rời rạc ấy đột nhiên chạm vào nhau, chưa đủ thành bức tranh, nhưng đủ làm bóng tối nứt ra một đường mảnh.
Minh Khang buông tay mẹ rất chậm, như thể nếu buông nhanh quá, phần đời anh tin suốt mười hai năm sẽ vỡ ngay dưới chân. “Mẹ chưa từng nói với con.”
Bà Thanh Vân quay mặt đi. Lần này nước mắt rơi thật. “Mẹ không chắc. Sau đó người ta nói ông ấy là tài xế gây tai nạn. Ai cũng nói vậy. Hồ sơ nói vậy. Luật sư nói mẹ đang bị chấn động, ký ức lẫn lộn, đừng tự làm khổ mình bằng những hình ảnh không chắc chắn. Mẹ mất Minh An rồi, Khang. Mẹ không còn sức đánh nhau với cả thế giới để bảo vệ một người mẹ không biết rõ.”
Tôi đứng im. Một phần trong tôi muốn hỏi: vậy còn gia đình cháu thì sao? Ba cháu thì sao? Mười hai năm qua cháu và Tùng đã sống thế nào dưới chữ “không chắc” của bác? Nhưng khi nhìn người phụ nữ trên giường, tôi không thể biến câu hỏi ấy thành dao. Không phải vì bà vô tội. Mà vì lúc này tôi hiểu sự im lặng của người lớn đôi khi không phải một bức tường sạch sẽ. Nó là bức tường xây bằng sợ hãi, yếu đuối, ích kỷ và máu của những người không đủ sức đứng dậy. Hiểu không có nghĩa là tha thứ. Nó chỉ khiến việc căm ghét trở nên khó hơn.
Minh Khang đứng dậy. Anh quay lưng về phía chúng tôi, một tay chống lên mép bàn cạnh cửa sổ. Bên ngoài, mưa làm khu vườn tối lại. Tôi thấy vai anh căng đến mức chiếc áo sơ mi như sắp rách theo từng nhịp thở. Anh đã dùng bản án của ba tôi để ghét tôi. Dùng cái chết của em gái để giữ mình sống tiếp. Và bây giờ, chính mẹ anh nói rằng người đàn ông ấy từng bế một đứa trẻ ra khỏi hầm.
“Đứa trẻ đó là ai?” Anh hỏi, giọng gần như vỡ.
Bà Thanh Vân lắc đầu, nước mắt thấm vào tóc mai. “Mẹ không nhớ. Mẹ chỉ nhớ ánh sáng. Một vệt đèn pin rất yếu. Ông ấy che cho đứa bé khỏi khói. Rồi có tiếng còi thứ hai… không phải tiếng xe chính thức. Rất xa. Rất lạc. Sau đó có người đẩy mẹ lên xe. Có người bảo mẹ đừng nhìn nữa.”
Tín hiệu cứu hộ thứ hai. Lê Vĩnh. Người lái xe mất tích. Tin nhắn cảnh báo. Mọi thứ trong đầu tôi chạy qua quá nhanh, khiến tôi phải vịn vào lưng ghế gần đó để giữ mình đứng vững.
Minh Khang quay lại nhìn tôi. Trong mắt anh có sốc, đau, và một thứ gì đó giống xin lỗi nhưng chưa đủ hình dạng để được gọi tên. Tôi không tránh ánh mắt ấy. Tôi cũng không bước về phía anh. Có những khoảng cách không thể được rút ngắn chỉ vì một câu ký ức vừa trồi lên từ bóng tối.
“Cô An Hạ,” bà Thanh Vân gọi. Tôi nhìn bà. Bà cố chống tay ngồi dậy, nhưng Minh Khang lập tức đỡ lấy vai mẹ. Bà không nhìn anh. Bà nhìn tôi, từng chữ thốt ra chậm và run, như một người đang trả lại thứ đã giữ quá lâu trong ngực. “Mẹ không biết cha con có vô tội không. Mẹ không dám nói điều mẹ không chắc. Nhưng người đàn ông mẹ thấy đêm đó… người đàn ông đó không giống kẻ giết người.”
Tôi không khóc. Ít nhất, tôi nghĩ mình không khóc. Chỉ là cổ họng nghẹn đến mức không thở được, còn ánh đèn trong phòng bỗng nhòe đi. Mười hai năm qua, tôi đã nghe quá nhiều câu chắc chắn về tội của ba. Hôm nay, lần đầu tiên, một câu không chắc lại giống ánh sáng hơn tất cả những bản án có dấu đỏ.
Điện thoại của Minh Khang rung lên trên bàn, phá vỡ sự im lặng nặng nề ấy. Anh liếc màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. Tôi nhìn theo. Người gọi là Bảo Lâm.
Minh Khang không bắt máy. Nhưng gần như cùng lúc, điện thoại của tôi cũng rung. Một tin nhắn mới từ số lạ hiện lên, lạnh lẽo và ngắn gọn như lưỡi dao đặt dưới ánh đèn.
“Đừng để bà ấy nhớ tiếp. Ký ức giết người nhanh hơn tai nạn.”
