Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 16: Ký ức đứt đoạn

CHƯƠNG 16. KÝ ỨC ĐỨT ĐOẠN

Tin nhắn ấy nằm trên màn hình điện thoại của tôi, ngắn đến mức không cần đọc lần hai vẫn đủ làm da sau gáy lạnh đi. “Đừng để bà ấy nhớ tiếp. Ký ức giết người nhanh hơn tai nạn.” Tôi đã từng nhận nhiều tin nhắn bẩn trong nghề truyền thông, nhưng câu này khác. Nó không nhằm làm tôi sợ một cách ồn ào. Nó nhắm thẳng vào người phụ nữ đang nằm trên giường, vào ký ức vừa hé ra, vào thứ ánh sáng yếu đến mức một hơi thở mạnh cũng có thể dập tắt.

Minh Khang nhìn sắc mặt tôi, rồi nhìn điện thoại của anh. Cuộc gọi của Bảo Lâm đã tắt, nhưng cái tên ấy vẫn in trên màn hình như một vết bẩn chưa lau sạch. Anh bước đến gần, giọng thấp hơn bình thường. “Cô nhận được gì?” Tôi đưa máy cho anh. Khi đọc xong, mặt anh đông lại. Không phải cái lạnh quen thuộc của một CEO đang tính thiệt hại, mà là sự lạnh đi của người nhận ra căn phòng mình đứng có thể đã bị ai đó nhìn xuyên qua.

Bà Thanh Vân nằm trên giường, hơi thở yếu bỗng gấp lên. “Ai nhắn vậy?” Minh Khang lập tức úp màn hình xuống, như thể che được mấy chữ kia thì có thể che luôn nỗi sợ của mẹ. “Không có gì, mẹ nghỉ đi.” Anh nói rất nhẹ, nhưng sự gượng gạo trong đó rõ đến mức chính bà cũng không tin.

Tôi bước đến cạnh giường, giữ giọng chậm nhất có thể. “Bác Thanh Vân, bác không cần nhớ thêm ngay bây giờ. Những gì bác vừa nói đã rất quan trọng rồi. Nếu cố quá, ký ức có thể rối hơn, và người đang dọa chúng ta chỉ càng đạt được mục đích.” Trong lòng tôi vẫn muốn hỏi tiếp: đứa trẻ ba tôi bế là ai, tiếng còi thứ hai ở đâu, ai bảo bà đừng nhìn nữa. Nhưng nếu tôi ép bà, tôi sẽ không khác những người từng dùng sang chấn của bà để bịt miệng sự thật.

Điện thoại Minh Khang lại sáng. Bảo Lâm gọi lần nữa. Lần này anh bắt máy, mở loa ngoài để tôi nghe cùng. Giọng Bảo Lâm vang lên, mềm và đúng mực đến khó chịu: “Khang, tôi nghe nói dì Thanh Vân không khỏe. Cậu đang ở nhà à?” Căn phòng lặng xuống. Minh Khang hỏi: “Ai nói với anh?” Đầu dây bên kia ngừng chưa đến một giây, ngắn nhưng đủ để lộ điều hắn đang giấu.

“Trợ lý không liên lạc được với cậu, tôi đoán vậy thôi.” Bảo Lâm cười khẽ. “Board đang hỏi về cuộc họp sáng mai. Giai đoạn này Dư Quang không chịu nổi thêm rủi ro đâu, nhất là rủi ro đến từ người ngoài có mục đích riêng.” Hắn không nhắc tên tôi, nhưng tôi biết chiếc ghế bị kéo ra giữa mọi nghi ngờ là dành cho mình. Minh Khang hỏi rất chậm: “Người ngoài nào?”

Bảo Lâm thở ra. “Khang, cậu biết tôi đang nói ai. Tôi không phản đối cô An Hạ làm truyền thông, nhưng để cô ấy tiếp cận quá sâu vào dữ liệu cũ là sai lầm. Cha cô ấy liên quan trực tiếp đến vụ Nam Thành. Cô ấy có động cơ. Nếu chuyện này bung ra, công chúng sẽ hỏi vì sao CEO Dư Quang để con gái người bị kết án chạm vào hồ sơ nội bộ.”

Tôi đã nghe cụm “con gái người bị kết án” nhiều lần đến mức tưởng nó không còn khả năng làm đau. Hóa ra không phải. Nó chỉ cần được nói ngay sau khi một người sống vừa bảo ba tôi không giống kẻ giết người, là đủ biến hy vọng trong ngực tôi thành thứ có cạnh. Minh Khang đáp: “Tôi sẽ tự đánh giá rủi ro.” Bảo Lâm im vài giây. “Một người mẹ đang sang chấn không thể thay đổi hồ sơ pháp lý. Và một cô gái muốn rửa tội cho cha càng không thể là người trung lập.”

Minh Khang tắt máy. Không chào. Tiếng tút ngắn ngủi biến mất, để lại mưa gõ đều lên cửa kính. Bà Thanh Vân nhắm mắt, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt. “Mẹ không muốn nói sai,” bà thì thào. “Mẹ chỉ không thể giữ nó trong đầu thêm nữa.” Minh Khang ngồi xuống cạnh mẹ, nắm tay bà. “Mẹ không sai.” Lần đầu tiên, tôi nghe anh nói câu đó mà không có lớp thép bọc quanh. Nhưng câu ấy không dành cho tôi, và tôi không nên nhận nhầm một chút dịu dàng rơi lệch.

Bác sĩ được gọi trở lại. Ông kiểm tra huyết áp, nghiêm mặt nhắc rằng mọi kích thích tiếp theo đều có thể khiến bà Thanh Vân rơi vào cơn hoảng loạn. Tôi đứng lùi ra gần cửa sổ, ôm túi vải trước ngực. Cuốn sổ của ba nằm bên trong, nặng hơn mọi lần. Nếu ba còn sống, ông chắc sẽ bảo tôi đừng biến người bệnh thành bằng chứng. Càng nghĩ vậy, tôi càng nhớ ông đến nghẹn thở.

Khi bác sĩ ra ngoài, bà Thanh Vân lại mở mắt. Bà nhìn lên trần nhà, nói rất khẽ như đang nhìn một đoạn phim cũ. “Có nước dưới chân. Đèn hầm nhấp nháy. Có người đập cửa xe. Một đứa bé khóc, không phải tiếng Minh An… hay là Minh An, mẹ không biết. Mọi thứ lẫn vào nhau.” Minh Khang cúi xuống. “Mẹ, nếu mệt thì dừng.” Bà lắc đầu. “Có người mặc áo phản quang kéo mẹ đi. Người đó bảo: ‘Đừng nhìn nữa, xe thứ hai tới rồi.’ Nhưng mẹ không thấy xe thứ hai trong báo cáo. Mẹ từng hỏi, họ bảo mẹ nhớ nhầm.”

Tôi nghe hai chữ “xe thứ hai” mà đầu ngón tay lạnh buốt. “Bác có nhớ người đó là ai không?” Tôi hỏi, cố giữ giọng không gấp. Bà nhíu mày, hơi thở rối đi. “Không rõ mặt. Mưa quá. Khói quá. Trên tay có… có đồng hồ sáng. Rồi có tiếng còi rất lạc, không giống xe cứu hộ. Nó như bị tắt giữa chừng.”Bà đưa tay lên thái dương, mặt nhăn lại vì đau. “Sau đó có ai đó che mắt mẹ. Có người nói Minh An không còn trong đó nữa. Có người lại nói đừng nhắc người đàn ông lái xe. Mẹ không biết câu nào là thật.”

Ký ức của bà rơi xuống từng mảnh, mảnh nào cũng sắc nhưng không đủ ghép thành hình. Một chiếc đồng hồ. Một người áo phản quang. Một tiếng còi bị tắt giữa chừng. Một câu “xe thứ hai tới rồi”. Nếu đem những thứ này ra trước pháp lý, nó có thể bị xé vụn trong năm phút. Nếu đem ra trước truyền thông, nó có thể bị biến thành ba dòng tiêu đề độc ác. Tôi biết điều đó. Minh Khang cũng biết.

“Chúng ta cần bằng chứng ngoài lời kể của mẹ anh,” tôi nói trước khi anh kịp mở miệng. “Bản ghi âm, camera, nhật trình điều phối, hồ sơ xe. Thứ không thể bị quy thành ký ức lẫn lộn.” Minh Khang gật rất chậm. “Tôi sẽ khóa quyền truy cập kho dữ liệu cũ, sao lưu toàn bộ log hệ thống và kiểm tra ai đã xem hồ sơ Nam Thành trong hai tuần qua.” Tôi nhìn anh. “Đừng làm một mình. Nếu người nhắn tin biết tôi ở đây, biết mẹ anh vừa nhớ lại, thì vấn đề không chỉ nằm trong máy chủ.”

Dì Lan nghe vậy thì tái mặt ở cửa. Minh Khang quay sang bà, giọng vẫn kiểm soát nhưng không còn lạnh vô cớ. “Dì cho người kiểm tra camera quanh nhà. Từ giờ đến sáng, không để ai lạ vào. Điện thoại của mẹ tôi tắt mạng, chỉ để số bác sĩ và tôi liên lạc trực tiếp.” Tôi thấy rõ anh đang cố dựng lại trật tự bằng những mệnh lệnh cụ thể, vì nếu đứng yên quá lâu, nỗi đau và tội lỗi sẽ đuổi kịp anh.

Điện thoại tôi lại rung. Lần này là Hoài Phương. Ba cuộc gọi nhỡ, rồi tin nhắn nhảy lên liên tiếp: “Hạ, mở mạng xã hội ngay. Có chuyện rồi.” Tôi chưa kịp phản ứng thì điện thoại Minh Khang cũng sáng lên. Rồi của dì Lan ngoài hành lang. Rồi máy tính bảng đặt trên bàn đầu giường. Những âm thanh nhỏ nối nhau như mưa đá rơi trên mái tôn. Tôi bỗng hiểu tin nhắn chỉ là tiếng gõ cửa. Thứ đứng phía sau cánh cửa mới bắt đầu bước vào.

Tôi mở đường link Hoài Phương gửi. Một trang tin giải trí chuyên sống bằng drama vừa đăng bài mới, tiêu đề đỏ chói: “Con gái tài xế vụ Nam Thành lén vào kho dữ liệu Dư Quang trước scandal cứu hộ?” Bên dưới là ảnh tôi đứng trước cửa kho dữ liệu. Góc chụp từ trên cao, hơi mờ, nhưng đủ rõ khuôn mặt, túi vải, cả bàn tay đặt lên thẻ mở cửa. Ảnh bị cắt rất khéo. Không thấy nhân viên kỹ thuật đã dẫn tôi vào. Không thấy Minh Khang từng cấp quyền theo thỏa thuận. Không thấy bối cảnh làm việc. Chỉ còn lại tôi, cánh cửa ghi “Data Archive”, và hàng chữ như lưỡi dao: “Nguồn tin riêng cho biết Nguyễn An Hạ đã nhiều lần tiếp cận dữ liệu mật, trong khi cha cô từng bị kết án trong vụ tai nạn khiến em gái CEO Dư Quang tử vong.”

Tôi đọc hết đoạn đầu mà cổ họng không nuốt nổi. Mọi thứ Bảo Lâm vừa nói trong điện thoại bỗng có hình dạng công khai: động cơ, dữ liệu mật, cha bị kết án, rửa tội. Mạng xã hội không cần đầy đủ sự thật để phán xét. Nó chỉ cần một bức ảnh đúng góc, một quá khứ đủ bẩn, và một cái tên dễ ném đá.

Minh Khang đứng bên cạnh tôi. Anh đưa tay ra như muốn lấy điện thoại để xem rõ hơn, nhưng dừng lại giữa chừng. Cử chỉ rất nhỏ, vậy mà tôi lại thấy rõ, có lẽ vì mọi chần chừ lúc này đều có thể biến thành vết cứa. Anh nói: “Tôi sẽ xử lý.” Tôi nhìn màn hình, thấy ảnh của mình đang được chia sẻ lại với tốc độ chóng mặt. “Anh sẽ xử lý với tư cách gì?” Tôi hỏi. “CEO bảo vệ dữ liệu công ty, hay người đang cân nhắc xem con gái Nguyễn Văn Tâm có thật sự lén vào kho dữ liệu không?”

Anh nhìn tôi. Trong mắt anh có đau, có tức giận, có cả một lời xin lỗi chưa kịp thành câu. Nhưng ngoài cửa, bà Thanh Vân ho khan, dì Lan gọi bác sĩ, điện thoại anh tiếp tục rung vì hội đồng quản trị. Cả thế giới như đồng loạt kéo anh về phía những thứ phải kiểm soát ngay lập tức. Còn tôi đứng giữa bức ảnh bị cắt ghép và ký ức đứt đoạn của một người mẹ, hiểu rằng ánh sáng vừa lóe lên đã bị ném vào một cơn mưa khác.

Trên màn hình, bài viết được cập nhật thêm một dòng mới: “Dư Quang chưa phản hồi về việc liệu Nguyễn An Hạ có được cấp quyền hợp pháp hay không.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn Minh Khang. Anh chưa nói gì. Chỉ một giây thôi. Một giây rất ngắn. Nhưng trong một giây đó, tôi nghe lại tiếng Tùng ở căn hộ cũ: đừng để người ta dùng hy vọng làm chị đau thêm. Và lần này, tôi không chắc mình còn kịp tránh.