Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 74: Buổi Ra Mắt Của Tống Thị

Trần Bách nói xong câu đó thì trong xe im xuống, im đến mức tiếng điều hòa cũ chạy không đều cũng nghe như một người đang thở gấp. Ngoài kính chắn gió, đường trưa trắng lóa, xe máy chen qua nhau dưới những tán cây bụi bặm, thành phố vẫn ồn ào theo cách không hề biết có một câu nói vừa kéo mười năm quá khứ ngồi vào ghế sau. Dật không quay đầu lại ngay. Anh nhìn đôi tay mình đặt trên vô lăng, trên mu bàn tay còn một vệt nước sốt khô từ hộp cơm bà Lưu. Một thứ rất nhỏ, rất đời thường, lại khiến câu “báo cáo số 17” bớt giống một hồ sơ chết và giống một bữa cơm đã bị người ta đem đi cân lời lỗ hơn.

Chu Tầm là người lên tiếng trước. “Bác Trần, phần này lát nữa bác nói lại trong phòng có ghi nhận. Trên xe không an toàn.” Giọng anh bình tĩnh, nhưng điện thoại đã chuyển sang chế độ gọi nhanh. Hạ Miên ngồi cạnh Dật, mắt vẫn nhìn màn hình tin nhắn về thư mời buổi ra mắt của Tống thị. Cô không hỏi thêm, cũng không giục. Nghề báo đã dạy cô có những câu nói nếu ép ra giữa đường sẽ biến thành vết thương, không phải chứng cứ. Dật bật xi nhan, rẽ vào con phố nhỏ dẫn đến văn phòng tạm của Chu Tầm, rồi mới nói: “Bác yên tâm. Hôm nay bác chỉ cần nhớ đúng. Phần còn lại để người chưa già đau lưng như bọn cháu chạy.” Trần Bách ôm hộp cơm trong lòng, cười rất khẽ, khóe mắt đỏ nhưng không rơi nước mắt.

Văn phòng Chu Tầm thuê nằm trên tầng hai một tòa nhà cũ, dưới tầng là tiệm in biển quảng cáo. Mùi mực in, giấy mới và cà phê hòa tan trộn vào nhau, nghe chẳng giống nơi có thể giữ lại sự thật, nhưng ít nhất cửa có khóa hai lớp và camera hành lang vẫn chạy. Chu Tầm gọi một đồng nghiệp đến làm chứng, lập biên bản lời khai sơ bộ cho Trần Bách, ghi rõ ông tự nguyện cung cấp thông tin, chưa bàn giao bản gốc sổ nhật trình vì cần bảo vệ nhân chứng. Dật ngồi ở góc phòng, không chen vào. Anh nhìn Trần Bách kể lại từng đoạn: cổng phụ Nam Phong, túi hồ sơ nâu, chiếc xe đen theo từ vòng xoay, người của Tống thị mang bản tường trình đến ép ký. Đến phần “người trong nhà họ Tống đã biết”, ông Trần dừng rất lâu, ngón tay miết lên mép cốc giấy đến nhăn lại.

“Chị Hòa không nói tên,” ông nói, giọng khàn. “Bà ấy chỉ nói, ‘Nếu báo cáo số 17 lọt ra, người bị kéo xuống đầu tiên không phải công nhân, mà là người ký duyệt đổi công thức.’ Lúc đó tôi không hiểu. Sau này mới có người tìm tôi, bảo tôi ký là chị ấy xuống xe trước. Người đó không tự xưng, nhưng xe đón hắn treo thẻ nội bộ Tống thị.” Chu Tầm ghi chậm từng chữ. “Bác còn nhớ thẻ đó thuộc bộ phận nào không?” Trần Bách nhắm mắt một lát. “Ban dự án chuỗi mới. Hồi đó họ chưa gọi là chuỗi mới, chỉ gọi là nhóm mở rộng thực phẩm tiện lợi.” Hạ Miên ngẩng đầu. Dật cũng vậy. Ba ngày nữa, Tống thị sẽ ra mắt một chuỗi thực phẩm tiện lợi mới, với lời quảng cáo về “hương vị gia đình được chuẩn hóa cho thành phố hiện đại”. Có những chữ nghe sang đến mức nếu không biết nền đất phía dưới, người ta sẽ tưởng nó sạch.

Buổi chiều, khi đưa Trần Bách đến nơi ở tạm do Chu Tầm sắp xếp, Dật không nói nhiều. Ông già cầm tay anh trước cửa thang máy, bàn tay nhẹ mà lạnh. “Cậu Dật, tôi chưa dám đưa sổ gốc. Không phải vì không tin cậu.” Dật gật đầu. “Cháu biết. Tin một người họ Tống trong chuyện này vốn đã hơi quá sức khỏe người cao tuổi.” Trần Bách nhìn anh, bật ra một tiếng cười mệt, rồi đi theo đồng nghiệp của Chu Tầm vào trong. Cánh cửa khép lại, Dật mới thở ra. Anh không biết mình vừa nhẹ đi hay nặng hơn. Chứng cứ đang rõ dần, nhưng mỗi mảnh rõ thêm lại kéo theo một người cần được che chắn. Anh từng nghĩ chỉ cần tìm ra sự thật là đủ. Bây giờ anh hiểu sự thật cũng có nhiệt độ, cầm không khéo sẽ bỏng tay người khác.

Tối đó quán Cơm Đêm Hẻm Cũ vẫn mở. Bà Lưu đứng trước nồi canh, vừa nhặt rau vừa mắng Dật rửa nồi mà mặt như người bị khách trả thiếu tiền lẻ. Đinh Mộc bê thùng đá vào, lén nhìn anh vài lần rồi giả vờ rất bận. Dật nêm nồi canh cải, múc thử một thìa, cau mày, thêm nước. Hạ Miên đứng cạnh quầy, nhìn động tác ấy. “Anh cho muối hai lần.” Dật im một nhịp, rồi đặt muôi xuống. “Ừ. Canh hôm nay có tham vọng trở thành nước biển. May mà em phát hiện trước khi nó ra mắt công chúng.” Bà Lưu hừ một tiếng. “Công chúng nhà cậu nghèo, không cần ăn mặn thay nước mắt.” Câu càu nhàu ấy làm quán bật cười lác đác, nhưng Hạ Miên thấy ngón tay Dật vẫn đặt trên mép nồi hơi lâu.

Sau giờ cao điểm, Chu Tầm mang tới bản sao thư mời và sơ đồ buổi ra mắt. Tống thị đặt sự kiện ở trung tâm hội nghị Vân Giang, có truyền thông tài chính, blogger ẩm thực, đại diện nhà đầu tư và vài cơ quan quản lý ngành. Sản phẩm chính là chuỗi cửa hàng “Tống Vị Tiện Thực”, bán suất ăn nóng, sốt nền đóng gói và các món canh nhanh. Trên brochure, phần sốt nền mới có màu nâu đỏ, ghi chú “phát triển từ công thức truyền thống của gia tộc Tống, cải tiến để phù hợp khẩu vị đô thị”. Dật cầm tờ giấy, khóe miệng nhếch lên nhưng mắt không cười. “Truyền thống nhà tôi đúng là đa năng. Lúc cần thì là bí mật thương mại của họ, lúc ra mắt thì biến thành ký ức gia đình.”

Chu Tầm đặt bút xuống bàn inox. “Nếu cậu đến đó chỉ để tức giận, tôi khuyên đừng đi. Nếu cậu đến để đặt câu hỏi đúng lúc, đúng tư cách, chúng ta cần chuẩn bị.” Hạ Miên mở laptop, màn hình là bản nháp bài điều tra đã bị chỉnh đi chỉnh lại nhiều lần. Cô đã bỏ tên trường mẫu giáo của cháu Trần Bách, che thông tin nơi ở tạm, chỉ giữ những dữ kiện có thể đối chiếu bằng tài liệu: bản than nhật trình, thư của Lâm Chiêu Hòa, quyền tác giả công thức, và mốc báo cáo số 17. “Em có thẻ báo chí vào sự kiện,” cô nói. “Nhưng nếu em đăng trước khi anh xuất hiện, họ sẽ khóa cửa, chuyển Q&A thành kịch bản. Nếu đăng sau khi anh hỏi, bài sẽ có điểm rơi.” Dật nhìn cô. “Nghe như em đang rủ anh đi phá tiệc.” Hạ Miên đóng laptop lại một nửa. “Không. Em đang rủ anh đi dự đúng bữa tiệc mà họ nấu bằng đồ của mẹ anh.”

Câu đó khiến quán yên xuống một chút. Ngoài hẻm, mưa bắt đầu rơi lất phất, gõ lên mái tôn như ai rắc gạo vào rổ inox. Dật quay sang nhìn bảng hiệu cũ treo trước cửa. Bao nhiêu năm qua, anh dùng cái tên Lâm Dật để giữ cho đời mình nhỏ lại. Nhỏ đến mức chỉ vừa một căn bếp, vài bàn ăn, vài vị khách đêm. Nhưng Tống thị đã dùng cái tên Tống để lấy đất, lấy công thức, lấy cả quyền kể câu chuyện về mẹ anh. Anh có thể ghét cái họ ấy, nhưng không thể để nó mãi đứng về phía người đã che đậy. “Nếu tôi xuất hiện với tên Lâm Dật, họ sẽ nói tôi là chủ quán ăn theo. Nếu tôi xuất hiện với tên Tống Dật…” Anh bỏ lửng. Chu Tầm thay anh nói nốt: “Thì đó là tranh chấp nội bộ gia tộc, quyền thừa kế hình ảnh, quyền sở hữu công thức và trách nhiệm pháp lý. Họ không thể đuổi cậu khỏi câu chuyện dễ như trước.”

Đêm ấy Dật ở lại quán đến gần sáng. Anh không nấu thêm gì, chỉ lau đi lau lại mặt bàn inox cuối cùng, nơi Trần Bách từng hay ngồi ăn cơm trắng nhiều nước sốt. Hạ Miên không giục anh về. Cô ngồi bên bàn khác, kiểm tra từng dòng bài viết, đánh dấu những chỗ có thể bị kiện ngược. Có lúc cô ngẩng lên, thấy Dật đứng dưới bóng đèn vàng, gầy hơn mọi ngày nhưng lưng thẳng. Anh hỏi: “Nếu ngày mai tôi đứng lên, em có sợ bài của em lại bị gỡ không?” Hạ Miên đáp: “Sợ chứ. Nhưng lần này em có nguồn, có luật sư, có nhân chứng được bảo vệ và có người chịu dùng tên thật. Một bài bị gỡ không còn là kết thúc.” Dật nhìn cô rất lâu, rồi cười nhẹ. “Phóng viên Hạ, em nói chuyện càng ngày càng giống Chu Tầm. Đây có tính là tổn thất nghề nghiệp không?” Cô liếc anh. “Có. Anh bồi thường bằng cách đừng nêm canh thành nước biển nữa.”

Ba ngày sau, trung tâm hội nghị Vân Giang sáng như một tủ kính mới lau. Màn hình LED chạy hình những bát cơm bóng bẩy, những gói sốt nền đặt cạnh rau xanh còn đọng nước, những câu khẩu hiệu sạch sẽ đến mức không có chỗ cho mồ hôi công nhân hay tiếng xe đêm. Dật mặc sơ mi trắng và áo khoác sẫm, không đeo tạp dề, cổ tay vẫn còn một vết bỏng nhỏ chưa lành. Chu Tầm đi cùng anh bằng tư cách cố vấn pháp lý. Hạ Miên vào trước bằng lối truyền thông, trên cổ là thẻ tác nghiệp, trong túi là điện thoại đã mở sẵn chế độ đăng bài hẹn giờ. Ở cửa soát vé, nhân viên nhìn tên trên thư mời bổ sung mà Chu Tầm đưa ra, hơi khựng lại khi đọc dòng “Tống Dật”. Dật cười nhàn nhạt. “Tên hơi cũ, nhưng vẫn còn hạn sử dụng.”

Bên trong hội trường, Tống Trác Thành đang đứng trước sân khấu, bắt tay nhà đầu tư bằng nụ cười tròn trịa của người đã tập trước gương. Tống Duệ ngồi ở hàng ghế thứ hai, áo vest chỉnh tề, mặt lạnh hơn ảnh trên báo. Ở hàng đầu có ghế dành cho Tống Khải Minh; ông đã đến, tóc bạc nhiều hơn trong những cuộc phỏng vấn Dật từng tắt giữa chừng. Dật không nhìn lâu. Anh sợ nếu nhìn lâu, những năm im lặng trong ngôi nhà đó sẽ có hình dáng quá rõ. Trên sân khấu, MC giới thiệu sản phẩm mẫu. Một nhân viên bưng khay sốt nền đi qua khu khách mời, mùi nâu đỏ ấm, ngọt, có chút hậu vị gắt rất quen. Dật cầm chiếc thìa nhỏ, không ăn, chỉ đưa lên gần mũi. Trong trí nhớ của anh, mẹ từng nói một công thức tử tế không sợ được nấu nhiều lần, chỉ sợ bị sửa vì người ta muốn rẻ hơn mà vẫn giả vờ là nguyên bản.

Tống Trác Thành bước lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay. “Tống thị luôn tin rằng hương vị gia đình cần được đưa đến nhiều người hơn, bằng công nghệ hiện đại và tiêu chuẩn hóa nghiêm ngặt.” Màn hình sau lưng ông hiện dòng chữ “Từ bữa cơm nhà đến chuỗi tiện thực tương lai”. Dật nghe vài phóng viên bên cạnh thì thầm khen chiến dịch đẹp, khen câu chuyện thương hiệu chạm cảm xúc. Anh không trách họ. Một câu chuyện được bày trên sân khấu, có đèn, có nhạc, có ngân sách, luôn dễ tin hơn câu chuyện nằm trong túi nilon của một ông tài xế già. Vấn đề là hôm nay, túi nilon ấy không còn ở một mình.

Điện thoại Dật rung nhẹ. Tin nhắn từ Hạ Miên chỉ có một dòng: “Q&A mở sau ba phút. Bài đã sẵn sàng.” Dật ngẩng lên. Ở khu truyền thông, Hạ Miên đứng sau hàng máy quay, mắt nhìn thẳng về phía anh. Trên màn hình điện thoại trong tay cô, tiêu đề bản thảo sáng lên: “Báo cáo số 17 và công thức bị sửa: những câu hỏi Tống thị chưa trả lời”. MC mỉm cười, nói rằng ban tổ chức sẽ dành thời gian cho một số câu hỏi chọn lọc. Tống Trác Thành vẫn đứng dưới ánh đèn, tự tin như người đã khóa hết các cửa. Dật đặt chiếc thìa mẫu xuống khay, tháo thẻ khách mời khỏi cổ, rồi đứng dậy trước khi nhân viên sự kiện kịp bước tới. Lần này, anh không định để ai gọi mình bằng một cái tên nhỏ hơn sự thật.