Chương 73: Người Tài Xế Trở Về
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcBến xe phía Nam lúc gần trưa có một thứ mùi rất khó gọi tên: khói dầu từ những chiếc xe khách vừa tắt máy, hơi nóng bốc lên từ mặt bê tông, mùi trà đá pha vội và mùi cơm hộp rẻ tiền mở nắp dưới mái tôn. Dật đứng ở mép bãi đỗ, một tay giữ túi hồ sơ bản sao, tay kia cầm hộp cơm bà Lưu nhét vào trước khi anh ra cửa. Bà nói người già sợ nhất bị hỏi chuyện lúc bụng đói. Câu ấy nghe rất bà Lưu, vừa mắng vừa đúng.
Chu Tầm đi bên trái anh, áo sơ mi đã ướt một mảng nhỏ ở lưng nhưng giọng vẫn đều như đang bước trong hành lang tòa án. Hạ Miên đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, điện thoại để chế độ ghi chú thay vì ghi âm công khai. Cô mua ba chai nước, ngồi xuống như khách đi đường, rồi mới nhắc đến tên Trần Bách. Người phụ nữ bán nước nhìn họ từ đầu đến chân, cuối cùng hất cằm về phía dãy xe cũ cuối bãi. “Ông Trần à? Mấy hôm trước còn ngồi đó. Sáng nay có người tìm, ông ấy đi đâu rồi không biết.”
Dật nhìn theo hướng bà chỉ. Dãy xe cuối bãi nằm dưới bóng một tấm biển quảng cáo đã bạc màu, nơi tài xế lớn tuổi thường tụ lại để tránh nắng. Có mấy chiếc ghế nhựa, một cái bàn gấp, hai vỏ bình nước khoáng và một hộp thuốc đau lưng mở dở. Không có Trần Bách. Chỉ có cảm giác một người vừa đứng dậy rất vội. Dật cúi xuống nhặt một tờ hóa đơn rơi cạnh chân bàn, trên đó ghi quán cháo Cầu Sắt và giờ in là 10:17. Anh đưa cho Hạ Miên. Cô nhìn qua, ánh mắt lập tức sáng lên. “Cầu Sắt cũ nằm trong ký hiệu của cô Chiêu Hòa.”
Chu Tầm không vội kết luận. Anh quan sát hai người đàn ông mặc vest đứng gần cửa phòng điều hành bến. Họ không giống khách đi xe, cũng không giống người của bến. Một người liên tục gọi điện, người còn lại nhìn quanh quá bình tĩnh. Dật kéo mũ áo khoác thấp xuống, cười khàn. “Tống thị đúng là chu đáo. Tìm nhân chứng còn mặc vest giữa cái nóng này, rất có tinh thần chịu khổ vì thương hiệu.” Chu Tầm liếc anh. “Cậu bớt muốn được nhận diện bằng giọng mỉa mai đi.” Hạ Miên cúi đầu che nụ cười, rồi đứng dậy trước. “Em ra quán cháo.”
Quán cháo Cầu Sắt nằm sau bến, kẹp giữa một tiệm sửa xe và một cửa hàng bán phụ tùng cũ. Nồi cháo đặt ngay cửa, sôi lục bục trong thứ ánh sáng xám của mái tôn thấp. Dật vừa bước vào đã nhìn thấy một bát cơm trắng đặt trên bàn trong góc, bên cạnh là đĩa thịt kho nhiều nước sốt. Người ngồi trước bát cơm mặc áo khoác nâu bạc vai, tóc đã trắng gần hết, hai bàn tay gầy nhưng ngón trỏ và ngón cái vẫn có vết chai cũ của người cầm vô lăng lâu năm. Ông không ngẩng đầu, nhưng vai đã cứng lại từ khoảnh khắc nghe tiếng bước chân.
Dật dừng ở cách bàn hai bước. Trong nhiều năm, anh đã tưởng tượng cảnh gặp lại Trần Bách: hỏi dồn, trách ông biến mất, đưa cuốn sổ ra bắt ông xác nhận. Nhưng khi thật sự nhìn thấy người đàn ông từng ngồi trong quán gọi phần cơm trắng nhiều nước sốt, anh chỉ thấy một ông già mệt đến mức cả bóng lưng cũng mang vẻ xin lỗi. Dật đặt hộp cơm bà Lưu lên bàn. “Bà Lưu bảo cháu mang cho bác. Bà còn nói nếu bác không ăn thì lần sau bà gặp sẽ mắng cả phần bến xe.”
Trần Bách im lặng rất lâu. Mùi thịt kho trong quán không giống mùi ở Hẻm Cũ. Nó mặn hơn, màu đậm hơn, nước sốt có vị đường thắng hơi khét. Ông nhìn hộp cơm, rồi nhìn Dật. Đôi mắt đục vì tuổi tác nhưng không hề lẫn. “Cậu không nên tìm tôi.” Dật kéo ghế ngồi xuống đối diện, không mở túi hồ sơ ngay. “Cháu cũng nghĩ bác không nên trốn. Mỗi người một cái không nên, coi như hòa.” Hạ Miên ngồi ở bàn bên, giữ khoảng cách. Chu Tầm đứng gần cửa, chắn tầm nhìn từ ngoài phố vào.
Trần Bách cười một tiếng rất nhỏ, không vui. “Mẹ cậu hồi xưa cũng nói chuyện kiểu đó. Không chịu để người ta yên.” Dật nghe chữ mẹ, cổ họng nghẹn lại trong một nhịp. Anh cúi xuống mở hộp cơm, bên trong là phần trứng chiên, rau cải luộc và một ít thịt kho bà Lưu làm vội. Nước sốt thơm mùi tiêu. “Bác ăn trước đi. Cháu hỏi sau. Hỏi người đói dễ bị tính là ép cung, luật sư nhà cháu đang đứng kia, mất mặt lắm.” Chu Tầm ở cửa ho nhẹ một cái, vẻ mặt rất muốn phản đối cụm “luật sư nhà cháu” nhưng chọn im lặng vì chiến lược.
Ông Trần cầm đũa. Bữa ăn diễn ra chậm đến mức tiếng xe ngoài bến nghe rõ từng đợt. Ông ăn vài miếng, tay hơi run, rồi đặt đũa xuống. “Sáng nay họ đến chỗ con trai tôi. Nó lái xe hợp đồng cho một công ty vận tải nhỏ. Họ không nói đe dọa. Họ chỉ hỏi tôi còn giữ giấy tờ cũ không, rồi nhắc tên trường mẫu giáo của cháu nội tôi.” Hạ Miên ngẩng đầu, mắt tối đi. Chu Tầm bước lại gần hơn. Dật nhìn bát cơm trước mặt ông, không nói ngay. Anh từng nghĩ mình sợ nhất là Tống thị đánh thẳng vào quán. Hóa ra họ luôn biết chỗ nào mềm hơn: một đứa trẻ, một công việc, một gia đình nhỏ.
“Bác không nợ cháu chuyện phải liều mạng,” Dật nói chậm. “Nhưng mẹ cháu đã chết trong một chuyện mà quá nhiều người chọn im lặng. Cháu không muốn thêm người bị kéo vào vì cháu ép họ nói. Nếu bác không thể làm chứng công khai ngay, bác chỉ cần cho chúng cháu biết phải bảo vệ bác thế nào, và chứng cứ nào là thật.” Trần Bách nhìn anh rất lâu. Có lẽ ông đang tìm trong gương mặt này một đứa trẻ ở tang lễ, hoặc một người nhà họ Tống đến đòi nợ quá khứ. Cuối cùng ông hỏi: “Cậu vẫn nấu món canh đó?” Dật đáp: “Có điều chỉnh một chút. Ít mặn hơn. Khách trong hẻm nhiều người già rồi, không thể vì nhớ mẹ cháu mà tăng huyết áp.”
Trần Bách bật cười, rồi mắt đỏ lên. Ông thò tay vào lớp lót áo khoác, lấy ra một chiếc túi nilon gấp nhiều lớp. Bên trong là ba tờ giấy ố vàng, giống bản than xé từ một cuốn sổ cũ. Chu Tầm lập tức đeo găng tay mỏng trong túi hồ sơ. Trần Bách giữ mép giấy, chưa buông hẳn. “Tôi không đem bản gốc. Bản gốc không ở nhà, cũng không ở chỗ con tôi. Đêm đó tôi học được: thứ gì dễ tìm thì không phải chứng cứ, là mồi.”
Ba tờ giấy ghi bằng nét chữ nhỏ, đều và dày. Dật nhận ra những địa điểm từng nằm trong cuốn sổ của mẹ: Thanh Đăng, Nam Phong, Cầu Sắt cũ. Có giờ đi, giờ đến, tên người lên xe, số tiền nhận, cả ghi chú “không lấy thêm” ở một dòng. Cuối tờ thứ ba là ngày mẹ anh gặp tai nạn. Dòng 23:40 ghi: “Đón chị Hòa ở cổng phụ Nam Phong. Mang túi hồ sơ nâu. Có xe đen theo từ vòng xoay.” Bên dưới, chữ viết bị nhòe một đoạn, nhưng biển số xe vẫn còn bốn số cuối. Chu Tầm chụp lại bằng điện thoại chuyên dùng, mặt nghiêm đến mức không còn chút màu đùa nào. Hạ Miên quay sang nhìn Dật, không nói. Có lúc nghề báo phải lùi lại để con người kịp thở.
Dật cầm mép bàn. Anh không sụp xuống, không nổi giận. Chỉ là trong đầu anh bỗng hiện lên rất rõ hình ảnh mẹ đứng trước cổng phụ nhà máy, tay ôm túi hồ sơ, phía sau là một chiếc xe đen bật đèn trong mưa. Mười năm qua, người ta gọi đó là tai nạn, là chuyện đã qua. Nhưng trong ba dòng chữ của một tài xế già, cái chết ấy lần đầu có hình dạng của một cuộc bám theo. Dật nghe giọng mình khàn hơn bình thường. “Bác biết xe đó của ai không?”
Trần Bách rút tay lại, gấp túi nilon nhưng không cất đi. “Tôi không dám nói chắc. Tôi chỉ nhớ sau đó có người của Tống thị tìm tôi, bảo ký vào bản tường trình rằng chị Hòa xuống xe trước, tự đi bộ qua đường. Tôi không ký. Mấy ngày sau, xe của tôi bị kiểm tra giấy tờ liên tục, con trai tôi bị gọi khỏi chỗ làm. Tôi đem sổ giấu đi, rồi bỏ tuyến.” Ông nhìn Dật, ánh mắt hối hận nhưng không van xin. “Tôi hèn. Nhưng tôi không bán chị ấy.”
Câu ấy rơi xuống bàn như một chiếc bát sứ nứt. Dật nhắm mắt một giây. Anh từng rất muốn tìm một người để trách, vì thế dễ hơn trách cậu trai trẻ năm xưa đã im lặng. Nhưng trước mặt anh là một người cũng bị nghiền qua bởi cùng một cỗ máy. Dật mở mắt, đẩy hộp cơm về phía ông. “Bác ăn tiếp đi. Người hèn mà giữ sổ mười năm thì cũng hơi chăm chỉ quá, cháu không biết xếp loại thế nào.” Trần Bách nhìn anh, môi run lên, rồi cúi đầu ăn thêm một miếng cơm.
Bên ngoài, hai người mặc vest đã xuất hiện ở đầu hẻm nhỏ. Chu Tầm lập tức thu bản chụp, trả ba tờ giấy vào tay Trần Bách. Hạ Miên đứng dậy thanh toán, cố ý nói lớn với chủ quán về chuyện xe về tỉnh để che hướng di chuyển. Dật cầm túi hồ sơ, đỡ ông Trần đứng lên bằng một động tác rất nhẹ, giống như đỡ một vị khách say ngủ trên bàn inox lúc ba giờ sáng. Trần Bách không trao bản gốc, cũng chưa đồng ý xuất hiện trước truyền thông. Nhưng ông gật đầu khi Chu Tầm đề nghị đưa ông đến một nơi tạm an toàn và lập biên bản lời khai với luật sư có mặt. Đó không phải chiến thắng, mà là một người đang run nhưng vẫn bước ra khỏi chỗ trốn.
Khi xe rời khỏi bến phía Nam, Trần Bách ngồi ghế sau, ôm hộp cơm đã ăn hết một nửa. Dật nhìn qua gương chiếu hậu, thấy ông cúi đầu như đang nghe lại tiếng máy xe mười năm trước. Điện thoại Hạ Miên rung liên tục, tin nhắn từ người bạn giao thông báo rằng Tống thị vừa gửi thư mời truyền thông cho buổi ra mắt chuỗi mới sau ba ngày nữa. Chu Tầm đọc xong, chỉ nói: “Họ muốn chiếm sân khấu trước.” Dật nhìn con đường nóng trắng trước mặt, lòng bàn tay vẫn còn vết hằn do nắm mép bàn quá chặt. Trần Bách đột nhiên lên tiếng, giọng nhỏ nhưng rõ: “Cậu Dật, đêm mẹ cậu gặp nạn, bà ấy không chỉ bị theo dõi. Trước khi lên xe, bà ấy nói có người trong nhà họ Tống đã biết bà đang giữ báo cáo số 17.”
