Bỏ qua nội dung

Com Dem Hem Cu

Chương 75: Tống Dật

Chương 75: Tống Dật

Trong hội trường sáng đến mức mọi vết bẩn đều có vẻ đã được lau sạch, tiếng ghế bật lên của Dật lại nhỏ hơn anh tưởng. Nhưng vì nó xảy ra đúng khoảnh khắc MC vừa nói “chúng tôi xin nhận một số câu hỏi chọn lọc”, âm thanh ấy vẫn cắt qua lớp nhạc nền mỏng như mũi dao gõ vào thành bát sứ. Vài phóng viên ở hàng bên cạnh quay đầu. Nhân viên sự kiện đứng gần lối đi hơi khựng lại, nụ cười phục vụ chưa kịp tắt hẳn. Dật tháo thẻ khách mời khỏi cổ, cuộn dây đeo quanh ngón tay một vòng rồi buông xuống. Anh từng đeo bảng tên nhân viên thử việc của Tống thị, từng đeo thẻ ra vào khu R&D khi còn quá trẻ để hiểu một công thức có thể nặng hơn một bản di chúc. Hôm nay, tấm thẻ mỏng này nhẹ đến buồn cười.

MC nhìn danh sách câu hỏi trên máy tính bảng, cố giữ giọng mềm. “Xin hỏi vị khách ở hàng giữa thuộc đơn vị truyền thông nào ạ?” Dật nhìn lên sân khấu. Dưới ánh đèn, Tống Trác Thành vẫn mỉm cười, nhưng khóe mắt đã rút lại rất khẽ. Tống Duệ ở hàng ghế thứ hai đặt ly nước xuống. Tống Khải Minh ngồi phía trước hơi nghiêng người, như thể chỉ một động tác nhỏ cũng đủ làm xáo trộn nhiều năm im lặng. Dật không nhìn cha lâu. Anh đưa tay nhận micro do một nhân viên máy móc chuyển tới, cảm thấy lòng bàn tay mình khô lạ. “Tôi không thuộc đơn vị truyền thông.” Anh nói vừa đủ chậm để những máy quay kịp bắt âm. “Tôi là Tống Dật.”

Ba chữ ấy rơi xuống hội trường không lớn, nhưng rất nặng. Tiếng thì thầm bung ra thành từng cụm. Có người lập tức tra điện thoại, có người nhìn về hàng ghế gia đình Tống thị, có người hỏi nhỏ “con trai thứ phải không”. Dật nghe được vài mảnh vụn như nghe tiếng dầu nóng lách tách trước khi cho hành vào chảo. Tống Trác Thành cười trước tiên, đúng kiểu người đã quen biến biến cố thành tiết mục phụ. “Dật, lâu rồi không gặp. Hôm nay cháu đến dự, lẽ ra nên báo với chú một tiếng. Việc nhà để sau, đây là buổi giới thiệu sản phẩm với đối tác và truyền thông.” Ông nói câu ấy rất thân, rất tròn, giống một miếng thịt được tẩm đủ gia vị để che phần bên trong đã để quá lâu.

Dật cũng cười, không rộng. “Cháu có báo. Tên trên thư mời là Tống Dật. Có lẽ hệ thống của chú bận kiểm tra hạn sử dụng sốt nền nên bỏ sót.” Một vài tiếng cười bật ra rồi lập tức bị nuốt lại. MC lúng túng nhìn về phía điều phối. Dật không để khoảng trống ấy bị lấp bằng nhạc nền. “Tôi có ba câu hỏi dành cho Tống thị. Câu thứ nhất, sản phẩm sốt nền vừa giới thiệu được quảng bá là phát triển từ công thức truyền thống gia tộc. Vậy Tống thị có văn bản ủy quyền của tác giả công thức gốc, bà Lâm Chiêu Hòa, hoặc người thừa kế hợp pháp của bà không?”

Không khí đổi màu. Ban nãy hội trường còn thơm mùi đồ ăn mẫu và nước hoa đắt tiền, giờ Dật bỗng nhớ mùi căn bếp hẻm Thanh Đăng khi nồi canh bị nêm quá tay: vẫn nóng, vẫn quen, nhưng không thể giả vờ là đúng vị. Một camera xoay hẳn về phía anh. Ở khu truyền thông, Hạ Miên cúi xuống điện thoại. Dật không thấy màn hình, nhưng anh biết ngón tay cô đang chạm vào nút đăng. Bài viết đã được chuẩn bị đủ lâu để không cần một tiếng trống sân khấu nào nữa.

Tống Trác Thành đặt hai tay lên bục phát biểu. “Cậu Tống Dật đang nhầm lẫn giữa tình cảm cá nhân và quyền sở hữu doanh nghiệp. Các công thức Tống thị sử dụng đều nằm trong hệ thống nghiên cứu phát triển của tập đoàn, có hồ sơ nội bộ đầy đủ. Việc đưa tên một người đã mất ra giữa sự kiện thương mại như thế này, tôi nghĩ không phù hợp.” Ông ngừng một nhịp, giọng thấp hơn. “Cháu nhớ mẹ là chuyện đáng thương, nhưng đừng để nỗi đau bị người ngoài lợi dụng.”

Dật nhìn ông. Một câu “đáng thương” có thể đẩy người nghe xuống rất thấp, nếu người nghe còn muốn được thương hại. Nhưng anh đã sống bằng bếp lửa của mình đủ lâu để hiểu, có những thứ không cần ai ban phát. “Nếu hồ sơ nội bộ đầy đủ, Tống thị có thể công bố mã hồ sơ đối chiếu quyền tác giả ngay hôm nay.” Anh nói. “Câu thứ hai, trong quá trình phát triển dòng thực phẩm tiện lợi cũ, có hay không một báo cáo mang số 17, ghi nhận việc thay đổi tỷ lệ nguyên liệu nền và cảnh báo rủi ro an toàn thực phẩm?”

Lần này tiếng ồn không còn là thì thầm. Một blogger ẩm thực đứng lên để quay rõ hơn. Đại diện một quỹ đầu tư nghiêng sang hỏi trợ lý. Trên màn hình LED sau lưng Tống Trác Thành, khẩu hiệu “Từ bữa cơm nhà đến chuỗi tiện thực tương lai” vẫn sáng, sáng đến vô tâm. Dật nhìn dòng chữ ấy và đột nhiên nhớ bàn tay mẹ đặt lên nắp nồi khi anh còn nhỏ. Bà từng bảo lửa to quá thì món ăn không nhanh chín hơn, chỉ dễ cháy đáy nồi. Nhiều năm sau, anh mới hiểu có người cả đời chỉ biết vặn lửa lớn để che mùi khét.

Tống Trác Thành không đáp ngay. Một nhân viên sự kiện bước nhanh về phía Dật, nhưng Chu Tầm đã đứng lên ở cuối hàng ghế, chìa danh thiếp luật sư và nói gì đó rất ngắn. Nhân viên ấy chững lại. Dật thấy Tống Duệ quay đầu nhìn Chu Tầm, rồi nhìn anh, vẻ mặt lạnh nhưng không còn hoàn toàn đứng ngoài. Tống Khải Minh thì vẫn ngồi yên. Ông không ho, không gọi tên anh, cũng không đứng lên phủ nhận. Sự im lặng ấy từng là bức tường đẩy mẹ con anh ra khỏi nhà. Hôm nay, nó vẫn là tường, chỉ có điều Dật không còn là đứa trẻ đứng dưới chân tường nữa.

“Báo cáo kỹ thuật nào cũng có quy trình bảo mật,” Tống Trác Thành nói cuối cùng. “Một người đã rời khỏi Tống thị nhiều năm không có quyền yêu cầu tập đoàn công khai tài liệu nội bộ chỉ vì nghe được vài lời đồn.” Ông nhìn xuống hàng ghế báo chí. “Chúng tôi hoan nghênh giám sát hợp pháp, nhưng phản đối mọi hành vi phá hoại có chủ đích.”

Điện thoại trong hội trường bắt đầu rung lác đác. Một phóng viên trẻ nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rồi giơ tay xin hỏi. Hạ Miên đã đăng bài. Dật không cần đọc cũng biết tiêu đề đang lan ra theo tốc độ mà Tống thị từng dùng để ép một clip bẩn lên mạng. Khác ở chỗ lần này bên dưới tiêu đề không phải nước mắt hay lời kêu oan trống rỗng, mà là mốc thời gian, bản than nhật trình, thư của Lâm Chiêu Hòa, hồ sơ quyền tác giả, và những chỗ được bôi đen để bảo vệ người còn sống. Một bài báo không lật được tập đoàn trong một phút. Nhưng nó đủ để khiến câu “vài lời đồn” của Tống Trác Thành không còn đứng vững một mình.

Dật nâng micro lên lần nữa. “Câu thứ ba.” Anh nghe giọng mình bình tĩnh hơn anh tưởng. “Nếu Tống thị tin sản phẩm hôm nay sạch về pháp lý, sạch về công thức và sạch về trách nhiệm, tại sao người từng lái xe trong đêm mẹ tôi gặp nạn lại bị ép ký tường trình sai? Tại sao một người già phải trốn nhiều năm chỉ vì biết chiếc xe chở bà Lâm Chiêu Hòa không đi đúng tuyến ghi trong hồ sơ?”

Hội trường vỡ ra. Lần này MC không cứu được nhịp nữa. Trợ lý chạy lên sát mép sân khấu, ghé tai Tống Trác Thành. Màn hình điện thoại của rất nhiều người sáng cùng một lúc, ánh sáng nhỏ rải khắp phòng như những bếp gas vừa được bật trong một con hẻm dài. Dật thấy Hạ Miên đứng giữa khu truyền thông, mặt trắng nhưng mắt không tránh. Cô không nhìn anh như chờ anh thắng. Cô nhìn như nhắc anh rằng thắng không phải là làm người khác câm, mà là buộc họ phải trả lời đúng nơi, đúng lúc.

Tống Trác Thành rời bục phát biểu. Khi không đứng sau logo Tống thị, dáng ông thấp hơn một chút, nhưng giọng vẫn sắc. “Đủ rồi. Đây không phải phiên tòa cho cậu diễn vai đứa con bị bỏ rơi.” Ông nhìn thẳng vào Dật, nụ cười biến mất. “Cậu muốn nói chuyện gia đình, tôi có thể cho cậu một phòng riêng. Cậu muốn vu khống Tống thị trước truyền thông, luật sư của tập đoàn sẽ làm việc với cậu. Nhưng ở đây, ngay lúc này, cậu đang gây rối trật tự sự kiện.”

Dật bỗng thấy rất buồn cười, không phải vì câu nói của ông buồn cười, mà vì đến cuối cùng họ vẫn nghĩ cho anh một căn phòng riêng là đủ. Một căn phòng riêng để mẹ anh im lặng, để cha anh im lặng, để những người lái xe, công nhân, khách ăn đêm im lặng. Anh hạ micro xuống một chút, rồi nói không lớn: “Tôi từng sống trong căn phòng riêng đó rồi, chú Trác Thành. Mười năm. Chật lắm.”

Tiếng ồn dịu đi trong một nhịp rất ngắn. Dật nhìn lên màn hình LED, nhìn những bát cơm bóng bẩy không có hơi nóng thật, rồi nhìn thẳng vào máy quay gần nhất. “Tôi là Tống Dật, con trai của Lâm Chiêu Hòa. Hôm nay tôi không đến để cướp sân khấu của Tống thị. Tôi đến để hỏi: một món ăn dùng tên gia đình, dùng công thức của người đã khuất, dùng ký ức để bán cho hàng triệu người, có dám nói rõ nó đã được sửa thế nào, ai ký duyệt, và ai phải chịu trách nhiệm không?”

Ở hàng ghế đầu, Tống Khải Minh nhắm mắt. Dật chỉ thấy trong một khoảnh khắc rất ngắn, bàn tay cha anh run trên đầu gối. Nhưng anh không đi về phía ông. Chưa phải lúc. Một vết thương không lành bằng việc người gây đau cúi đầu quá muộn. Nó chỉ bắt đầu lành khi sự thật có chỗ đứng mà không cần xin phép.

Tống Trác Thành quay sang phía điều phối, giọng lạnh hẳn. “Tắt micro.” Âm thanh phụt mất nửa giây rồi trở lại vì một kỹ thuật viên nào đó chưa kịp xử lý hoặc không dám xử lý trước hàng chục máy quay đang phát trực tiếp. Khu truyền thông lập tức ồn lên. Chu Tầm bước thêm một bước, vừa đủ để nhân viên an ninh nhìn thấy anh, vừa đủ để Dật biết mình không đứng một mình. Hạ Miên đã chen lên sát hàng rào phóng viên, điện thoại vẫn sáng bài viết vừa đăng.

Tống Trác Thành không còn cười nữa. Ông nhìn Dật như nhìn một vết nứt vừa xuất hiện trên mặt kính trưng bày đắt tiền. “Mời bảo vệ đưa cậu Tống Dật ra ngoài.”

Hai cánh cửa bên hông hội trường mở ra. Những người mặc vest đen bước vào giữa luồng sáng trắng, còn Dật đứng yên, thẻ khách mời nằm dưới chân, cái tên Tống Dật vừa được cả hội trường nghe rõ lần đầu tiên sau mười năm.