Chương 35: Họp Báo Cuối Cùng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 35: Họp Báo Cuối Cùng
Luật sư Kỷ không mất thời gian hỏi lại tôi lần thứ hai. Sau câu nói của tôi, căn phòng cũ gần như lập tức chuyển từ trạng thái bí mật sang trạng thái chuẩn bị chiến trường. Ông kéo bản phương án vừa ký về phía mình, dùng bút đỏ đánh số từng nhóm tài liệu được phép công bố, từng nhóm chỉ được trích dẫn và từng nhóm tuyệt đối phải niêm phong để nộp cho cơ quan có thẩm quyền. Đồng hồ trên tường chỉ hơn ba giờ sáng. Thành phố ngoài cửa sổ vẫn còn tối, nhưng trong điện thoại của chúng tôi, một ngày mới đã bắt đầu bằng thông cáo của Cố Thừa Viễn. Ông ta muốn dùng nửa tiếng sau cùng để đóng khung chúng tôi thành kẻ lợi dụng bê bối cũ tấn công Thịnh Quang. Tôi nhìn dòng tiêu đề ấy rất lâu, rồi tự nhắc mình rằng họp báo không phải nơi để trút giận. Họp báo là nơi quyết định ai được kể câu chuyện trước, và kể bằng thứ gì.
Bản danh mục chứng cứ được chia thành bốn phần. Phần thứ nhất là chuỗi tài khoản ảo dùng lại cụm từ “kẻ giết danh tiếng” trong vụ của mẹ tôi và vụ Vãn Thanh hiện tại, kèm khung giờ đăng đồng loạt, mẫu câu lặp, đường dẫn quảng cáo và kết quả đối chiếu máy chủ. Phần thứ hai là dòng tiền từ các hợp đồng quảng cáo số đi qua Lan Mộc Interactive và hai công ty trung gian trước khi trở về nhóm tài khoản dẫn dắt dư luận. Phần thứ ba là bản kế hoạch Hứa Gia Mộc giao trước khi gặp tai nạn, trong đó có chữ ký phê duyệt của Cố Thừa Viễn và bảng phân vai cho chiến dịch cũ. Phần cuối cùng là phong thư của Cố Kính Hành, ghi chú của mẹ tôi và lời khai ban đầu của Trịnh Hòa. Luật sư Kỷ nhắc đi nhắc lại rằng mỗi thứ đưa lên màn hình phải có mã niêm phong, dấu thời gian, giá trị kiểm chứng và giới hạn trình bày. Nếu chúng tôi công bố quá tay, sự thật có thể bị biến thành tin đồn ngược lại.
Gần bảy giờ, Lục Nghiên gọi từ bệnh viện Nhân Hòa. Giọng cô ấy khàn vì thức trắng, nhưng vẫn sắc đến mức khiến tôi tỉnh hơn cả cà phê. Hứa Gia Mộc đã qua giai đoạn nguy hiểm, chưa đủ sức ký lời khai chính thức, nhưng bác sĩ xác nhận anh ta tỉnh từng lúc và hiểu được câu hỏi đơn giản. Còn Trịnh Hòa đã ký biên bản tại điểm bảo vệ tạm thời, có luật sư và công chứng viên chứng kiến. Dĩ An thì ở Vãn Thanh cùng đội kỹ thuật, kiểm tra lại mã băm của từng bản sao để bảo đảm không ai có thể nói chúng tôi sửa dữ liệu sau khi lấy được. Tôi nghe xong, ngực nặng xuống rồi lại nhẹ đi. Không có phép màu nào xuất hiện trong đêm nay. Chỉ có những người đã mệt đến mức tay run nhưng vẫn làm đúng bước cần làm, vì chỉ một bước sai cũng đủ để mẹ tôi bị phán xét thêm lần nữa.
Hoài Châu đặt trước mặt tôi một cốc nước ấm và chiếc áo khoác của anh. Anh không nói tôi phải bình tĩnh, cũng không hỏi tôi có chắc không. Sự im lặng ấy, lạ lùng thay, làm tôi đỡ phải phòng vệ. Tôi khoác áo, cảm thấy mùi gỗ lạnh và thuốc lá rất nhạt bám trên cổ áo, rồi nghe anh nói: “Chín giờ, cô đứng ở giữa. Tôi đứng bên phải. Luật sư Kỷ bên trái. Nếu câu hỏi chạm đến chuyện riêng, cô không cần trả lời thay tôi.” Tôi nhìn anh qua quầng sáng mờ của căn phòng cũ. “Họ sẽ hỏi vì sao anh chọn đứng cùng tôi.” Anh đáp rất chậm: “Vì tôi chọn rồi.” Không phải lời tỏ tình. Không phải câu thoại dành cho ống kính. Chỉ là một quyết định được đặt xuống đúng lúc tôi cần biết mình không bước ra ánh đèn một mình.
Tám giờ bốn mươi, chúng tôi đến hội trường nhỏ bên cạnh trung tâm triển lãm nơi Thịnh Quang thường tổ chức họp báo sản phẩm. Địa điểm do đội pháp lý đặt khẩn trong đêm, không treo phông nền hào nhoáng, chỉ có bục phát biểu, màn hình chiếu, bàn dành cho luật sư và hai camera phát trực tiếp độc lập. Phóng viên đã đứng kín lối vào. Tôi nghe tên mẹ mình, tên Vãn Thanh, tên Cố phu nhân và cụm “hôn nhân hợp đồng” bị ném qua ném lại trong những câu hỏi chưa được phép bắt đầu. Trợ lý của Hoài Châu đưa cho anh một máy tính bảng: Cố Thừa Viễn đã đẩy lịch gặp truyền thông sớm hơn mười phút. Ông ta không muốn chờ đến chín giờ ba mươi nữa. Tôi trả lại máy tính bảng, nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình livestream, rồi bước lên bục khi kim phút vừa chạm số mười hai.
Tôi mở đầu không bằng nước mắt. Tôi đã tưởng khi đứng trước hàng chục ống kính để nói về mẹ, mình sẽ khóc. Nhưng khoảnh khắc ánh đèn rọi vào mặt, phần nghề nghiệp trong tôi tỉnh dậy trước phần con gái. “Tôi là Tô Mạn Ninh, con gái của Tần Uyển và phó giám đốc Vãn Thanh Truyền Thông. Buổi họp báo này không nhằm kêu gọi dư luận kết án thay pháp luật. Chúng tôi chỉ công bố những phần chứng cứ đã được niêm phong, đối chiếu và đồng thời nộp cho cơ quan có thẩm quyền.” Trên màn hình sau lưng tôi, dòng thời gian đầu tiên hiện ra. Vụ bê bối ba năm trước của Tần Uyển nằm bên trái, vụ tấn công Vãn Thanh nằm bên phải. Giữa hai cột dữ liệu, những cụm từ lặp lại, khung giờ đăng đồng loạt và cụm tài khoản dẫn nguồn nối vào nhau bằng những đường mảnh lạnh lùng. Tôi không nói mẹ tôi vô tội bằng niềm tin. Tôi để dữ liệu nói trước.
Phần thứ hai là dòng tiền. Luật sư Kỷ trình bày thay tôi những phần cần ngôn ngữ pháp lý: hợp đồng quảng cáo giả mục tiêu, hóa đơn dịch vụ lưu lượng, tài khoản thanh toán chia nhỏ, rồi chuyển qua các công ty trung gian. Hoài Châu đứng cạnh tôi, im lặng cho đến khi tên Thịnh Quang xuất hiện trên màn hình. Khi anh cầm micro, cả hội trường gần như nín lại. “Với tư cách tổng tài đương nhiệm của Thịnh Quang Media, tôi xác nhận các tài liệu này có liên quan đến hệ thống quảng cáo số và mạng lưới tài khoản liên kết từng vận hành dưới danh nghĩa tập đoàn. Dù nhiều sai phạm xảy ra trước nhiệm kỳ điều hành trực tiếp của tôi, tôi không dùng câu đó để né trách nhiệm. Từ hôm nay, Thịnh Quang tạm dừng toàn bộ mảng quảng cáo liên kết bị nghi vấn, mời đơn vị kiểm toán độc lập, giao nộp hồ sơ cho cơ quan chức năng và tiến hành tái cấu trúc dưới giám sát pháp lý.” Giọng anh không cao, nhưng từng chữ rơi xuống như một nhát cắt vào lớp vỏ hào nhoáng của Cố gia.
Một phóng viên đứng bật dậy trước khi phần hỏi đáp bắt đầu. “Cô Tô, có người nói cô lợi dụng quan hệ hôn nhân với Cố tổng để trả thù Cố gia. Cô có dám phủ nhận cuộc hôn nhân này không phải một phần của kế hoạch không?” Trong hội trường lập tức có tiếng xì xào. Tôi biết câu hỏi ấy được chuẩn bị để kéo tôi rời khỏi chứng cứ, đẩy buổi họp báo vào vùng đạo đức cá nhân mà đám đông thích phán xét hơn dữ liệu. Tôi nhìn thẳng vào ống kính. “Tôi không yêu cầu công chúng tin vào câu chuyện hôn nhân của tôi. Tôi yêu cầu mọi người nhìn vào chứng cứ về một hệ thống từng hủy hoại danh dự của mẹ tôi và đang lặp lại với Vãn Thanh. Nếu tôi muốn trả thù bằng dư luận, tôi đã tung toàn bộ tài liệu lên mạng trong đêm. Tôi chọn niêm phong, công chứng, nộp hồ sơ và đứng ở đây chịu hỏi, vì công lý không thể dùng cùng một phương pháp với kẻ thao túng dư luận.” Câu trả lời ấy làm hội trường yên xuống trong vài giây, đủ để tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình.
Cao trào đến từ màn hình phụ bên phải. Đội kỹ thuật phát hiện trong phần bình luận livestream, hàng loạt tài khoản mới lập đang đồng loạt dùng lại cụm từ “kẻ giết danh tiếng”, cùng cấu trúc câu từng xuất hiện trong hồ sơ của mẹ tôi. Dĩ An gửi cho tôi ảnh chụp màn hình và bảng so khớp chỉ trong chưa đầy hai phút. Tôi không định đưa phần này ra vì nó thuộc nhóm dữ liệu cần tiếp tục xác minh, nhưng Cố Thừa Viễn đã chọn tấn công ngay trong lúc chúng tôi nói. Tôi xin phép luật sư Kỷ, sau đó cho hiển thị bản đối chiếu trực tiếp đã che thông tin nhạy cảm. “Ngay lúc này, một cụm tài khoản đang cố biến buổi họp báo thành một phiên xét xử cảm tính. Đây không phải bằng chứng duy nhất. Đây là thói quen vận hành của một hệ thống đã quá lâu tin rằng công chúng chỉ cần được cho một câu khẩu hiệu là đủ để ghét một người.” Tôi dừng lại, nhìn xuống hàng ghế phóng viên. “Mẹ tôi đã chết trong câu khẩu hiệu ấy. Hôm nay, tôi không cho phép nó tiếp tục giết thêm một sự thật.”
Luật sư Kỷ công bố mã tiếp nhận hồ sơ của cơ quan điều tra và xác nhận bản đầy đủ đã được bàn giao trước khi họp báo bắt đầu. Sau đó, ông chỉ phát một đoạn rất ngắn trong lời khai của Trịnh Hòa, phần đã được phép sử dụng: người cựu tài xế xác nhận từng nhận lệnh điều xe theo yêu cầu từ văn phòng phó chủ tịch, vào đúng đêm trước cuộc họp báo khiến Tần Uyển mất cơ hội gặp luật sư. Không có âm nhạc, không có cắt dựng, chỉ có một giọng đàn ông già đi vì sợ hãi và một câu nói đủ khiến cả hội trường lạnh xuống: “Tôi biết bà Tần không tự bỏ cuộc. Tôi là người đã chặn bà ấy lại.” Tôi không nhìn màn hình nữa. Tôi sợ chỉ cần nhìn thêm, phần con gái trong tôi sẽ vỡ ra trước hàng trăm nghìn người đang xem. Hoài Châu khẽ đặt tay lên mép bàn gần tôi, không chạm vào, nhưng gần đến mức tôi biết anh đang ở đó.
Chín giờ ba mươi hai, khi buổi họp báo của chúng tôi vừa kết thúc phần tuyên bố chính thức, điện thoại trong hội trường đồng loạt rung lên vì tin nóng. Buổi gặp truyền thông của Cố Thừa Viễn bị tạm dừng. Cơ quan điều tra kinh tế và quản lý thị trường đã đến trụ sở Thịnh Quang, yêu cầu niêm phong một số máy chủ quảng cáo liên kết, đồng thời mời Cố Thừa Viễn phối hợp điều tra về nghi vấn thao túng dư luận, chuyển tiền qua công ty trung gian và cản trở bảo toàn chứng cứ. Tôi đọc tin ấy trên màn hình của Lục Nghiên gửi tới, lòng không hả hê như mình từng tưởng. Sự thật không làm người đã khuất trở về, cũng không lập tức chữa lành những năm tháng bị bôi bẩn. Nó chỉ mở ra một cánh cửa mà mẹ tôi từng không kịp bước qua. Khi ánh đèn trong hội trường tắt bớt, Hoài Châu quay sang nhìn tôi. Tôi vẫn đang cầm bản sao ghi chú của mẹ, bàn tay lạnh đến tê đi. Ngoài kia, tên Cố Thừa Viễn lần đầu tiên không xuất hiện trong tin tức với tư cách phó chủ tịch Thịnh Quang, mà với tư cách người bị điều tra.
