Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 24: Dĩ An Bị Kéo Vào

Chương 24: Dĩ An Bị Kéo Vào

Xe rời khỏi biệt thự được hơn mười phút, tôi mới nhận ra mình vẫn đang nhìn chằm chằm vào dòng mã thời gian trên bản dự thảo ly hôn. Mưa quất lên cửa kính xe thành những vệt nước dài, làm ánh đèn đường phía ngoài vỡ ra như những đoạn phim bị cắt lỗi. Ở nghề của tôi, một tài liệu không chỉ được đọc bằng nội dung trên giấy, mà còn phải được đọc bằng thời điểm nó xuất hiện, người để nó ở đó và người được lợi khi nó khiến ai đó đau. Nhưng đêm nay, dù tôi đã ép mình nghĩ như một người xử lý khủng hoảng, ngực vẫn đau đến mức mỗi lần hít thở đều giống nuốt phải mảnh kính nhỏ.

Lục Nghiên liếc tôi qua gương chiếu hậu rồi nói: “Đừng nhìn nó nữa. Cô càng nhìn, người muốn cô hoảng càng thắng.” Tôi gấp bản dự thảo lại, cho vào túi hồ sơ chống nước, rồi đặt cạnh ba bản sao Cố Thừa Viễn đưa. Hai loại tài liệu khác nhau, một bên nửa thật nửa giả, một bên thật đến mức lạnh người, cuối cùng lại có cùng một tác dụng: buộc tôi nghi ngờ người duy nhất có đủ năng lực đứng cùng tôi trong cơn bão này. Tôi nhắm mắt vài giây, tự nhắc mình rằng đau là chuyện riêng, chứng cứ là chuyện khác. Nếu tôi để hai thứ đó lẫn vào nhau, mẹ tôi năm đó sẽ lại bị người ta giết thêm một lần trong câu chuyện của họ.

Chúng tôi không về nhà tôi. Lục Nghiên đưa tôi thẳng đến Vãn Thanh. Tòa nhà nhỏ của công ty chìm trong mưa đêm, biển hiệu ở cửa chính chỉ còn một nửa ánh sáng, trông vừa bướng bỉnh vừa mệt mỏi, giống chính tôi lúc ấy. Phòng họp tầng hai được bật đèn, máy sưởi chạy rất nhỏ, trên bàn đã có túi niêm phong, nhãn chứng cứ, ổ cứng rời và laptop không nối mạng. Tôi đổi giày, rửa tay bằng nước lạnh, rồi bắt đầu làm những việc mình quen thuộc nhất: chụp ảnh từng trang tài liệu, ghi thời gian nhận, ghi nguồn, niêm phong bản gốc, tạo bản sao chỉ đọc. Khi con người không còn tin được cảm xúc của mình, quy trình trở thành lan can cuối cùng để bám vào.

Lục Nghiên vừa lưu ảnh vừa hỏi: “Cô định làm gì với Cố Hoài Châu?” Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, rất lâu sau mới đáp: “Không công khai. Không dùng tài liệu chưa xác minh để đâm anh ấy. Nhưng cũng không quay lại biệt thự.” Cô không khuyên tôi nên mềm lòng hay tuyệt tình. Bạn thân nhiều năm có một kiểu tử tế rất đặc biệt: không giật quyền lựa chọn khỏi tay mình chỉ vì họ thương mình. Cô chỉ gật đầu, đẩy cho tôi một cốc nước ấm rồi nói: “Vậy trước mắt giữ người, giữ dữ liệu, giữ miệng. Ba thứ đó còn nguyên thì chưa ai ép được cô thua.”

Câu nói ấy vừa dứt, điện thoại của cô rung lên trước. Sau đó là điện thoại của tôi. Rất nhiều thông báo đổ xuống cùng lúc, nhanh đến mức màn hình sáng trắng như một chiếc bảng điện tử báo cháy. Tôi mở khóa máy, dòng đầu tiên hiện ra từ một tài khoản tin nóng quen thuộc: “Em trai Cố phu nhân bị tố trộm dữ liệu nội bộ, phát tán tài liệu nhạy cảm của Thịnh Quang và Vãn Thanh.” Bên dưới là ảnh Tô Dĩ An chụp lén ở cổng trường, ảnh thẻ sinh viên bị làm mờ nửa vời, vài dòng log đăng nhập phòng máy, một ảnh chụp thư mục tên “BAILU_source_backup” và một câu tiêu đề độc đến mức tôi lập tức lạnh người: “Từ mẹ đến con, Tô gia vẫn là kẻ giết danh tiếng.”

Trong vài giây, âm thanh của mưa ngoài cửa sổ như bị kéo đi rất xa. Tôi đã tưởng sau bản dự thảo ly hôn kia, đêm nay không còn thứ gì có thể đánh trúng mình nhanh hơn nữa. Nhưng khi nhìn thấy tên Dĩ An bị đặt cạnh hai chữ trộm dữ liệu, tất cả sự bình tĩnh vừa dựng lên trong tôi gần như nứt toác. Người ta không chỉ tấn công tôi. Họ chọn em trai tôi, người bốc đồng nhất, dễ bị kích động nhất và cũng là điểm mềm nhất của tôi. Một scandal nhắm vào tôi còn cần chứng minh động cơ. Một scandal nhắm vào Dĩ An thì chỉ cần làm tôi mất lý trí, làm Hoài Châu bị buộc phải cắt quan hệ với Tô gia, làm Vãn Thanh bị kéo trở lại vũng bùn cũ.

“Đừng bấm vào file đính kèm,” Lục Nghiên nói rất nhanh. “Tôi chụp màn hình trước. Cô gọi cho Dĩ An. Bảo nó đừng đăng gì, đừng xóa gì, đừng cãi nhau với bất kỳ ai trên mạng.” Tôi bấm số của Dĩ An bằng bàn tay hơi run. Cuộc gọi đầu tiên không ai nghe. Cuộc gọi thứ hai báo máy bận. Đến cuộc gọi thứ ba, đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nó, khàn và gấp: “Chị, em không làm. Em thề em không lấy dữ liệu của ai hết. Bọn họ chụp cái log đó là của phòng máy trường, nhưng lúc upload kia em đã ra khỏi đó rồi.”

Tôi nhắm mắt lại, ép giọng mình thấp xuống. “Nghe chị nói. Em đang ở đâu?” Dĩ An hít mạnh một hơi, tiếng ồn phía sau rất hỗn loạn, hình như có người gọi tên nó ngoài hành lang. “Ký túc xá. Cố vấn bảo em lên văn phòng khoa ngay. Có người gửi đơn tố cáo em dùng tài khoản sinh viên để phát tán tài liệu nội bộ. Nhưng em chỉ cắm ổ cứng cũ để tìm mấy file dự án phim tài liệu của mẹ thôi. Em chưa kịp mở gì cả. Máy phòng lab treo, em rút ổ ra rồi đi.” Tim tôi rơi xuống rất sâu khi nghe đến ổ cứng cũ. “Ổ cứng đó ở đâu?” “Trong balo em. Em chưa đưa cho ai.” “Tốt. Không đưa cho ai khi chưa có biên bản và luật sư hoặc người giám hộ hợp pháp có mặt. Không nhập mật khẩu vào bất kỳ thiết bị nào của trường. Không xóa lịch sử. Không thanh minh trên mạng. Em làm được không?”

Nó im vài giây. Nếu là bình thường, Dĩ An sẽ lập tức cãi rằng nó hai mươi tuổi rồi, không cần chị ra lệnh. Nhưng có lẽ lần này nó cũng nghe ra thứ đang bao vây mình không phải một trận cãi vã trong trường. Giọng nó nhỏ hơn: “Em làm được. Nhưng chị, bọn họ nhắn vào nhóm lớp nói mẹ mình đúng là làm truyền thông bẩn, bây giờ đến lượt em bán dữ liệu. Em muốn đấm người.” Tôi đặt tay lên mép bàn, móng tay ấn vào gỗ. “Muốn đấm thì ghi lại tên người đó trước. Đánh người sẽ biến em thành bằng chứng sống cho câu chuyện của họ. Dĩ An, hôm nay em không được cho ai thứ họ muốn. Kể cả cơn giận của em.”

Sau khi cúp máy, tôi mở bản lan truyền đầu tiên bằng điện thoại phụ đã cách ly, chỉ xem ảnh chụp chứ không tải file. Bài viết được bố trí rất quen: mở đầu bằng đạo đức giả, chuyển sang dữ liệu kỹ thuật, sau đó kết bằng một câu gợi cảm xúc đám đông. Họ không cần chứng minh Dĩ An thật sự trộm dữ liệu. Họ chỉ cần đặt các mảnh vụn bên cạnh nhau: em trai tôi học truyền thông số, Vãn Thanh đang bị điều tra, tôi vừa bước vào hôn nhân với tổng tài Thịnh Quang, tài liệu nội bộ xuất hiện từ một IP trường đại học. Khi câu chuyện đã đủ đẹp để lan truyền, sự thật sẽ bị đẩy xuống hàng chú thích.

Lục Nghiên đẩy màn hình máy tính về phía tôi. “Có điểm lạ. Bài đầu tiên đăng lúc 1 giờ 37 phút, nhưng mười hai tài khoản sau đó đã chuẩn bị caption giống nhau từ trước. Cụm ‘kẻ giết danh tiếng’ xuất hiện y nguyên trong cả mười hai bài.” Tôi nhìn những dòng chữ giống nhau đến rợn người. Năm đó, mẹ tôi cũng bị đóng đinh bằng một cụm từ như vậy. Càng đơn giản, càng độc. Càng dễ nhớ, càng dễ biến thành dao. Tôi vừa định bảo Lục Nghiên xuất dữ liệu thời gian thì điện thoại của tôi sáng lên lần nữa. Lần này là Cố Hoài Châu.

Tên anh nằm trên màn hình, im lặng và nặng như một vật chứng khác. Tôi không muốn nghe giọng anh lúc này. Tôi cũng không muốn trong khoảnh khắc em trai mình bị kéo vào bùn, câu đầu tiên tôi nói với anh lại là một câu trách móc. Nhưng scandal đã nhắc đến dữ liệu nội bộ Thịnh Quang. Nếu tôi không nghe, tôi đang để cảm xúc đứng trước chứng cứ. Tôi bấm nhận cuộc gọi. Đầu dây bên kia, Hoài Châu không hỏi tôi đang ở đâu, cũng không bảo tôi bình tĩnh như một câu thừa thãi. Anh chỉ nói rất nhanh: “Đừng để Dĩ An giao ổ cứng cho bất kỳ ai nếu không có biên bản độc lập. Đơn tố cáo được gửi dưới danh nghĩa một công ty con từng nhận ngân sách quảng cáo từ phe Cố Thừa Viễn. Thời gian gửi đơn sớm hơn hot search mười bảy phút.”

Cổ họng tôi khô đi. “Anh biết nhanh thật.” Phía bên kia im lặng nửa nhịp, rồi anh đáp: “Vì họ dùng tên Thịnh Quang trong cáo buộc. Tôi buộc phải biết.” Tôi nhìn túi hồ sơ bên cạnh, nơi bản dự thảo ly hôn vẫn nằm im như một vết thương chưa khép. “Lần này anh lại muốn chuẩn bị cho tôi một đường rút an toàn mà không cần hỏi ý tôi sao?” Giọng anh thấp hơn: “Không. Lần này tôi chỉ nói phần cô cần biết trước để bảo vệ Dĩ An. Phần còn lại, cô quyết định có cho tôi tham gia hay không.” Một câu rất ngắn, không đủ xóa những gì anh đã giấu, nhưng đủ khiến tôi không thể cắt máy ngay lập tức.

Tôi hỏi: “Anh có chắc đơn tố cáo liên quan đến phe Cố Thừa Viễn không?” “Tôi có dòng tiền quảng cáo sơ bộ và người đại diện pháp lý đứng tên. Chưa đủ để công bố, đủ để biết đây không phải phản ứng tự nhiên.” Anh dừng lại rất nhẹ. “Mạn Ninh, họ đang ép cô chọn giữa điều tra mẹ cô và bảo vệ em trai cô.” Tôi siết điện thoại. Đó chính là phần tàn nhẫn nhất của dư luận bẩn: nó không chỉ dựng một lời nói dối, nó dựng một căn phòng cháy rồi ném người thân của bạn vào trong, để bạn tự tay bỏ lại mọi thứ khác mà chạy đến cứu họ. Tôi không trả lời anh ngay. Tôi chỉ nói: “Gửi những gì anh có cho Lục Nghiên. Không qua pháp chế Thịnh Quang. Không qua người Cố gia.” Anh đáp gần như lập tức: “Được.”

Cuộc gọi vừa kết thúc, Dĩ An gọi lại. Lần này giọng nó thấp hơn, nhưng trong đó có một loại hoảng sợ mà nó cố giấu rất vụng về. “Chị, bảo vệ ký túc xá nói người của khoa đang lên đây. Họ muốn em mang laptop với ổ cứng xuống văn phòng.” Tôi ra hiệu cho Lục Nghiên bật ghi âm cuộc gọi, rồi nói rõ từng chữ: “Em đứng ở nơi có camera hành lang. Gọi cho cố vấn, nói em đồng ý phối hợp nhưng yêu cầu lập biên bản, ghi rõ ai nhận thiết bị, thời gian nhận, tình trạng niêm phong. Không đọc mật khẩu. Không ký giấy nhận lỗi. Chị đang đến trường.” Dĩ An đáp một tiếng rất nhỏ. Sau đó, qua loa điện thoại, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập và một giọng nam xa lạ vang lên: “Tô Dĩ An, mở cửa. Cảnh sát mạng đã đến trường, họ cần làm việc với cậu ngay bây giờ.”