Chương 23: Rời Khỏi Biệt Thự
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 23: Rời Khỏi Biệt Thự
Cố Thừa Viễn rời đi chưa đầy năm phút, mưa ngoài cửa kính vẫn chưa có dấu hiệu nhỏ lại. Phòng tiếp khách tầng một của Vãn Thanh sáng trắng, sạch sẽ, lạnh đến mức mọi đồ vật trong đó đều giống đạo cụ của một buổi thẩm vấn. Tôi đặt ba bản sao lên mặt bàn, vuốt phẳng từng mép giấy, ép mình nhìn chúng như nhìn một hồ sơ khủng hoảng chứ không phải một con dao vừa được nhét vào tay mình. Trong nghề truyền thông, tài liệu nguy hiểm nhất không phải tài liệu giả hoàn toàn. Thứ đáng sợ hơn là tài liệu có một nửa sự thật, vì nó đủ thật để khiến người ta đau, đủ thiếu để khiến người ta tự điền nốt phần còn lại bằng nỗi sợ của chính mình.
Lục Nghiên đứng bên cạnh, máy ghi âm vẫn chưa tắt. Cô chụp lại từng trang, ghi mã thời gian, rồi nói rất khẽ: “Đừng để ông ta kéo cảm xúc của cô chạy trước chứng cứ. Ba bản này đều thiếu trang nối, thiếu nguồn file gốc và thiếu đường kiểm chứng độc lập.” Tôi gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dừng ở cụm từ bị tô vàng: “chuẩn bị văn bản chấm dứt quan hệ hợp đồng trước thời hạn”. Một dòng chữ ngắn đến mức có thể bị cắt khỏi bất kỳ ngữ cảnh nào, vậy mà nó vẫn đủ làm lòng bàn tay tôi lạnh đi. Có những câu chữ không cần chứng minh ngay là thật. Chỉ cần nó xuất hiện đúng vào nơi người ta đang đau nhất, nó đã hoàn thành một nửa mục đích.
Cố Hoài Châu đứng ở cửa từ lúc nào. Anh không bước vào ngay, như thể chỉ cần đi thêm một bước cũng có thể biến căn phòng này thành chiến trường. Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Trên vai áo anh còn vệt nước mưa rất nhạt, cà vạt hơi lệch, đôi mắt thâm hơn so với buổi chiều. Nếu là trước đây, tôi có lẽ sẽ tự nhắc mình rằng một người như anh không bao giờ để lộ mệt mỏi trước mặt người khác. Nhưng đêm nay, suy nghĩ đó không còn làm tôi mềm lòng đủ nhiều. Tôi hỏi: “Anh biết có bản đánh giá rủi ro này không?”
Anh im lặng một giây. Chỉ một giây thôi, nhưng đủ dài để câu trả lời rơi xuống trước khi anh mở miệng. “Tôi biết pháp lý từng lập hồ sơ rủi ro liên quan đến hôn nhân hợp đồng.” Giọng anh thấp, không né tránh, cũng không cố làm nó nhẹ đi. “Nhưng tôi chưa từng yêu cầu dùng nó để cắt cô ra khỏi cuộc điều tra của mẹ cô. Càng chưa từng ký bất kỳ văn bản ly hôn trước hạn nào.” Tôi nhìn anh, nghe rõ từng chữ, rồi hỏi tiếp: “Vậy tại sao tôi không biết có hồ sơ đó tồn tại?” Lần này, sự im lặng của anh dài hơn. “Vì lúc đó tôi nghĩ, càng ít người biết càng an toàn.” Tôi bật cười rất khẽ, không phải vì buồn cười, mà vì câu trả lời ấy quá quen. Người làm truyền thông bẩn cũng luôn nói như vậy: giữ thông tin là để bảo vệ cục diện, giấu người liên quan là để giảm thiểu rủi ro, thay người khác quyết định là để tránh tổn thất lớn hơn.
“Anh có biết câu đó trong tai tôi nghe giống gì không?” Tôi đặt tay lên tập tài liệu, móng tay ấn xuống mép giấy đến đau. “Giống hệt cách người ta lấy quyền kể chuyện của mẹ tôi năm đó. Họ cũng nói bà ấy không cần biết hết. Họ cũng nói chờ mọi thứ ổn định rồi giải thích. Sau đó bà ấy chỉ còn lại một cái tên bị dư luận xé nát.” Cố Hoài Châu bước vào một bước, rồi dừng lại. “Mạn Ninh, tôi không phải Cố Thừa Viễn.” Tôi nhìn anh. “Tôi biết. Cho nên tôi vẫn đang hỏi anh, chứ không công bố những thứ này ngay.” Câu nói ấy làm sắc mặt anh khựng lại rất nhẹ. Có lẽ anh hiểu, trong đêm nay, đó đã là phần tin tưởng cuối cùng tôi còn có thể lấy ra.
Lục Nghiên nhìn chúng tôi một lúc rồi cầm máy tính bảng lùi ra ngoài. Cánh cửa kính khép lại, để lại giữa tôi và Hoài Châu một khoảng im lặng mỏng nhưng sắc. Anh nói: “Tôi sẽ giao toàn bộ hồ sơ rủi ro cho luật sư độc lập kiểm tra. Không qua pháp chế Thịnh Quang. Không qua người của Cố gia.” Tôi đáp: “Đó là việc anh nên làm.” Anh nhìn tôi, giọng khàn hơn: “Còn cô?” Tôi thu ba bản sao vào túi hồ sơ chống nước, động tác chậm đến mức chính tôi cũng cảm thấy lạnh lùng. “Tôi về biệt thự lấy đồ.” “Đêm nay?” “Đêm nay.” Anh mím môi. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi tưởng anh sẽ nói không được, hoặc sẽ dùng lý do an toàn để giữ tôi lại. Nhưng cuối cùng anh chỉ hỏi: “Tôi đưa cô về?” Tôi lắc đầu. “Tôi không muốn ngồi trong xe của anh lúc này.”
Chuyến xe trở về biệt thự dài hơn tôi tưởng. Lục Nghiên ngồi cạnh tôi, hiếm khi không nói gì. Thành phố Thượng Hải ngoài cửa kính bị mưa kéo thành những vệt sáng dài, đỏ xanh vàng trắng lẫn vào nhau như màn hình theo dõi dư luận khi một tin xấu bắt đầu lan rộng. Mỗi điểm sáng là một câu chuyện được chọn để nhìn thấy, mỗi khoảng tối là phần bị bỏ lại phía sau. Tôi tựa lưng vào ghế, ôm túi hồ sơ trước ngực, đột nhiên nhớ đến ngày đầu tiên tôi bước vào biệt thự của Cố Hoài Châu. Khi đó nơi ấy lạnh như một căn hộ mẫu đắt tiền: sạch, đẹp, chính xác, nhưng không có hơi người. Vậy mà chỉ qua mấy tháng ngắn ngủi, tôi đã vô thức nhớ vị trí chiếc cốc anh thường dùng, nhớ tủ thuốc dạ dày đặt ở ngăn thứ hai, nhớ ánh đèn trong thư phòng hay hắt ra hành lang vào lúc gần sáng. Điều tàn nhẫn nhất không phải là rời khỏi một nơi xa lạ. Điều tàn nhẫn nhất là phát hiện nơi mình từng bắt đầu thấy ấm lên hóa ra vẫn luôn có một cánh cửa thoát hiểm được chuẩn bị sẵn cho người kia.
Biệt thự sáng đèn khi tôi đến. Người giúp việc đã được cho nghỉ, phòng khách yên tĩnh đến mức tiếng vali kéo trên sàn nghe rất rõ. Tôi đi thẳng lên phòng ngủ phụ mà mình từng chuyển sang sau cuộc cãi vã trước đó. Quần áo của tôi không nhiều. Những món Cố gia đưa, tôi để nguyên trong hộp. Trang sức dùng để dự tiệc, tôi đặt lại trên bàn trang điểm. Tôi chỉ lấy giấy tờ cá nhân, laptop, vài bộ quần áo, một cuốn sổ cũ của mẹ và ổ cứng chứa bản sao dữ liệu Vãn Thanh. Khi tay chạm vào chiếc áo khoác màu đen treo ở cuối tủ, tôi khựng lại. Đó là chiếc áo Hoài Châu từng khoác lên vai tôi sau buổi họp báo, khi cả người tôi lạnh đến mức không cầm nổi ly nước. Tôi đứng nhìn nó vài giây, rồi đóng cửa tủ. Có những sự dịu dàng từng là thật. Nhưng một sự dịu dàng thật không đủ để xóa đi việc người ta đã giữ sẵn quyền quyết định thay mình.
Hoài Châu xuất hiện ở cửa phòng khi tôi kéo khóa vali. Anh không vào, chỉ đứng ngoài ngưỡng cửa. “Tôi đã bảo tài xế và vệ sĩ độc lập chờ ngoài cổng. Không phải người Cố gia.” Tôi đáp mà không nhìn anh: “Tôi đi với Lục Nghiên.” “Ít nhất để họ theo sau từ xa.” Tôi dừng tay. Nếu anh ra lệnh, tôi sẽ tức giận. Nếu anh xin, tôi sẽ yếu lòng. Nhưng anh chỉ đứng đó, chờ tôi chọn. Tôi ghét việc ngay cả lúc đau thế này, anh vẫn có thể dùng đúng cách khiến tôi không thể kết án anh hoàn toàn. “Không cần,” tôi nói. “Tối nay tôi cần một đoạn đường không có sắp xếp của anh.” Anh gật đầu rất chậm. “Được.” Một chữ ấy rơi xuống, nhẹ mà nặng. Tôi biết với người quen kiểm soát như anh, không ngăn tôi cũng là một kiểu trả giá. Nhưng tôi cũng biết, sự trưởng thành muộn không thể được dùng làm giấy miễn tội cho những lần giấu giếm trước đó.
Trước khi rời phòng, tôi nhớ ra bản hợp đồng hôn nhân gốc vẫn để trong ngăn kéo khóa ở thư phòng. Khi ký nó, tôi đã nghĩ mình đang bước vào một giao dịch rõ ràng: một năm, không yêu, không can thiệp đời tư, khi mục tiêu hoàn thành thì ly hôn trong hòa bình. Khi ấy tôi sợ mình bị bán rẻ. Bây giờ nghĩ lại, điều đáng sợ hơn là có thể ngay từ đầu, tôi chưa từng cầm đủ bản đồ của cuộc giao dịch đó. Tôi xuống thư phòng, mở ngăn kéo bằng chìa khóa dự phòng vẫn để trong hộp tài liệu chung. Bìa hồ sơ màu xám nằm đúng chỗ cũ. Tôi rút nó ra, định kiểm tra lại điều khoản bảo mật trước khi mang bản sao về Vãn Thanh. Nhưng khi lật đến cuối tập, một phong bì mỏng rơi ra khỏi gáy kẹp tài liệu.
Trên phong bì có dòng chữ in bằng máy: “Phụ lục D – phương án chấm dứt quan hệ hôn nhân hợp đồng trong trường hợp rủi ro dư luận cấp cao.” Bên dưới là mã nội bộ: CEO-LEGAL-RISK. Tim tôi như bị ai bóp mạnh. Tôi mở phong bì. Bên trong không phải một dòng trích đoạn mơ hồ như tài liệu Cố Thừa Viễn đưa, mà là một bản dự thảo đầy đủ, có tiêu đề rõ ràng: “Thỏa thuận ly hôn trước hạn và cam kết bảo mật bổ sung”. Các điều khoản được soạn chỉn chu đến lạnh người: hai bên chấm dứt quan hệ hôn nhân hợp đồng trên cơ sở tự nguyện, Tô Mạn Ninh rời khỏi biệt thự trong vòng bốn mươi tám giờ, hai bên không công bố bản chất hợp đồng, Vãn Thanh tiếp tục nhận hỗ trợ pháp lý trong phạm vi đã ký nhưng không được sử dụng danh nghĩa Cố phu nhân để can thiệp vào quyền biểu quyết Thịnh Quang. Ở góc phải trang đầu có một dòng nhỏ: “Bản dự phòng, chờ xác nhận từ Cố Hoài Châu.”
Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu. Cơn đau lần này không sắc như khi nhìn thấy tên mẹ trong hồ sơ Thịnh Quang, cũng không lạnh như khi thấy chữ ký Cố Thừa Viễn. Nó chậm hơn, nặng hơn, giống nước mưa thấm qua từng lớp vải rồi làm người ta rét từ bên trong. Hoài Châu bước đến cửa thư phòng, ánh mắt rơi xuống tập giấy trong tay tôi. Mặt anh lập tức trắng đi một chút. “Mạn Ninh, bản đó không phải thứ tôi định dùng.” Tôi nhìn dòng chữ “chờ xác nhận” rồi ngẩng lên. “Nhưng nó là thứ anh đã để tồn tại.” Anh tiến vào nửa bước. “Sau khi hội đồng quản trị gây sức ép, tôi yêu cầu họ chuẩn bị mọi kịch bản. Kịch bản đó để nếu tình hình vượt khỏi kiểm soát, cô có đường rút an toàn.” Tôi nắm chặt mép giấy, giọng thấp đến mức gần như không nghe ra là của mình. “Đường rút an toàn mà tôi không được biết, do người khác viết thay, đặt sẵn trong nhà của anh?”
Anh không trả lời ngay. Mọi lời giải thích hợp lý đều trở nên vô lực trước một văn bản đã được in ra, kẹp vào hồ sơ gốc và giấu ở nơi lẽ ra chỉ chứa thỏa thuận giữa hai chúng tôi. Tôi đặt bản dự thảo lên bàn, tháo chìa khóa biệt thự khỏi móc khóa rồi để bên cạnh nó. Chiếc nhẫn cưới trên tay tôi vẫn còn đó. Tôi không tháo ra, vì cuộc hôn nhân này không chỉ là cảm xúc của hai người. Nó còn liên quan đến Vãn Thanh, đến Dĩ An, đến cổ đông, đến những con mắt đang chờ một vết nứt để xé chúng tôi ra trước công chúng. Nhưng chiếc chìa khóa thì khác. Chìa khóa là quyền bước vào đời sống riêng của một người. Đêm nay, tôi trả nó lại.
“Tôi sẽ không công khai rời khỏi anh,” tôi nói. “Tôi cũng sẽ không để Cố Thừa Viễn dùng tôi làm dao chém anh. Nhưng tôi không thể tiếp tục ngủ trong căn nhà có sẵn một bản ly hôn mà tôi chưa từng được biết.” Cố Hoài Châu nhìn chiếc chìa khóa, rất lâu sau mới nói: “Tôi sẽ chứng minh bản đó không phải lựa chọn của tôi.” Tôi kéo vali ra khỏi thư phòng, đi ngang qua anh. Khi vai chúng tôi gần chạm nhau, tôi dừng lại. “Đừng chứng minh để tôi quay về. Hãy chứng minh để mẹ tôi không phải chết lần thứ hai trong hồ sơ của các anh.” Lần này anh không giữ tôi, không gọi tên tôi, không đưa tay ra. Tôi nghe tiếng mưa ngoài cửa lớn, nghe tiếng bánh vali lăn qua nền đá lạnh, nghe trái tim mình bình tĩnh đến mức gần như trống rỗng.
Xe của Lục Nghiên chờ ngoài cổng. Khi tôi ngồi vào ghế sau, biệt thự phía sau vẫn sáng đèn, nhưng ánh sáng ấy không còn giống nơi có người chờ tôi về nữa. Tôi mở túi hồ sơ, nhìn lại bản dự thảo ly hôn vừa mang theo như một vật chứng cần niêm phong. Ở trang cuối cùng, dưới phần lịch sử in ấn, có một dòng mã thời gian rất nhỏ mà ban nãy tôi chưa kịp nhìn kỹ: tài liệu được tạo vào buổi sáng cùng ngày Hoài Châu đưa tôi quyền truy cập hồ sơ mẹ tôi. Tôi nhìn con số ấy cho đến khi màn hình điện thoại phản chiếu đôi mắt đỏ của chính mình trên mặt kính xe. Hóa ra trước khi tôi hỏi anh trong một năm này có lúc nào anh thật lòng không, một câu trả lời dự phòng đã được chuẩn bị sẵn từ lâu.
