Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 22 - Chương 22: Người Chú Tử Tế

Ba chữ “Cố Thừa Viễn” nằm ở cuối trang scan, rõ đến mức tôi không thể tự lừa mình rằng đó chỉ là một ký hiệu bị đọc nhầm. Trong vài giây đầu, tôi không cảm thấy thắng lợi. Cảm giác tràn lên trước hết là lạnh. Một chữ ký có thể kéo mẹ tôi ra khỏi lớp bùn ô danh, nhưng cũng có thể kéo tôi thẳng vào giữa cuộc chiến quyền lực mà người ta đã chuẩn bị sân khấu từ nhiều năm trước. Tôi nhìn màn hình, nhìn nét mực xanh bị phóng lớn đến hơi vỡ hạt, rồi nghe tiếng Lục Nghiên đọc lại mã tài liệu bằng giọng rất chậm: “Approval_scan_07.pdf, người phê duyệt cuối: Cố Thừa Viễn.”

“Đừng vội kết luận,” cô nói, nhưng tay vẫn không ngừng chụp màn hình và ghi mã thời gian. “Bản scan này có giá trị định hướng rất mạnh, nhưng muốn dùng được thì phải xác minh chuỗi lưu chuyển, nguồn file gốc, quyền truy cập và lịch sử chỉnh sửa. Chỉ cần công bố sai một bước, họ sẽ biến nó thành bằng chứng bị thao túng bởi vợ chồng cô.” Lời của Lục Nghiên giống một sợi dây kéo tôi trở lại mặt đất. Trong truyền thông, sự thật không chỉ cần đúng; nó còn cần đứng vững dưới những câu hỏi ác ý nhất.

Cố Hoài Châu đứng phía sau tôi, im lặng lâu hơn thường lệ. Tôi không quay lại nhìn anh, nhưng có thể cảm nhận được hơi thở của anh nặng xuống. Cuối cùng anh nói: “Tôi sẽ để luật sư độc lập yêu cầu bảo toàn bản gốc ngay trong đêm.” Tôi đáp gần như lập tức: “Không qua pháp chế Thịnh Quang trước.” Căn phòng lặng đi. Tôi biết câu đó nghe giống một sự từ chối, thậm chí giống một nhát cắt khác giữa chúng tôi, nhưng sau những gì đã xảy ra, tôi không thể để đường chứng cứ của mẹ mình bị buộc vào tay bất kỳ người nào trong Cố gia, kể cả anh. Hoài Châu nhìn tôi một lúc, rồi chỉ nói: “Được. Cô quyết định bên nào đứng tên yêu cầu.”

Anh không bảo “tôi làm cho cô”, cũng không nói “cô nên nghe tôi”. Anh chỉ đặt quyền lựa chọn lại trước mặt tôi. Nhưng ngay lúc trái tim tôi vừa mềm đi một khoảng rất nhỏ, điện thoại trên bàn bỗng sáng lên. Một số lạ hiện trên màn hình, không tên, không ảnh đại diện, chỉ có dòng tin nhắn ngắn: “Mạn Ninh, chú là Cố Thừa Viễn. Chú đang ở dưới sảnh Vãn Thanh. Có vài lời liên quan đến mẹ cháu và Hoài Châu. Đừng để thằng bé quyết định thay cháu thêm một lần nữa.”

Tôi đọc tin nhắn hai lần. Lục Nghiên lập tức cúi xuống nhìn, sắc mặt lạnh đi. “Ông ta biết chúng ta vừa mở tài liệu.” Cố Hoài Châu bước đến, ánh mắt dừng trên màn hình điện thoại của tôi. Sự lạnh lẽo trong mắt anh lần này không hướng về tôi, mà hướng xuống ba chữ “Cố Thừa Viễn” như nhìn một vết nứt đã lan đến chân tường. “Đừng xuống một mình.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh. “Tôi sẽ không đi một mình. Nhưng tôi cũng sẽ không để anh quyết định thay tôi nữa.” Anh mím môi, không phản bác. Lục Nghiên nhặt máy ghi âm, kiểm tra pin rồi nói: “Gặp ở phòng tiếp khách kính tầng một. Có camera. Tôi ngồi ở góc ngoài. Tất cả trao đổi đều ghi lại.”

Mưa vẫn chưa dứt. Khi tôi bước vào phòng tiếp khách tầng một, Cố Thừa Viễn đã ngồi bên trong, áo khoác màu xám tro phủ trên vai, tay đặt cạnh một chiếc ô đen còn nhỏ nước. Ông ta không giống một người vừa bị phát hiện tên trong hồ sơ phê duyệt chiến dịch hủy hoại danh dự người khác. Ông ta giống một trưởng bối đến thăm cháu dâu trong đêm mưa, thậm chí còn bảo trợ lý đặt lên bàn một cốc trà gừng nóng. “Cháu gầy hơn lần trước gặp ở Cố gia,” ông nói, giọng ôn hòa đến mức nếu không có bản scan kia, tôi có thể đã nghĩ ông thật sự đang quan tâm. “Con gái trẻ đừng ỷ mình chịu được mà thức trắng quá nhiều. Mẹ cháu nếu còn sống, chắc cũng không muốn nhìn cháu tự làm khổ mình như vậy.”

Tôi ngồi xuống phía đối diện, không chạm vào cốc trà. “Cố phó chủ tịch đến đây lúc nửa đêm để hỏi thăm sức khỏe của tôi sao?” Ông ta hơi cười, nụ cười rất nhạt, vừa đủ để tạo cảm giác bao dung. “Ở nhà gọi chức vụ nghe xa lạ quá. Dù thế nào, cháu vẫn là vợ Hoài Châu, cũng coi như người trong nhà.” Tôi nhìn hơi nước bốc lên khỏi miệng cốc. Trong nghề của tôi, “người trong nhà” là cụm từ rất hữu dụng: nó làm mềm một cuộc thẩm vấn và biến yêu cầu im lặng thành tình nghĩa. Người nói càng nhẹ nhàng, người nghe càng phải tỉnh.

“Tôi vừa thấy chữ ký của ông,” tôi nói thẳng. “Nếu ông muốn giải thích, tôi đang nghe.” Cố Thừa Viễn không tỏ ra bất ngờ. Ông ta còn khẽ gật đầu, như thể cuối cùng tôi cũng hỏi đúng câu ông chờ. “Chữ ký là thật.” Câu thừa nhận ấy khiến Lục Nghiên phía ngoài lớp kính hơi ngẩng đầu. Tôi vẫn nhìn Cố Thừa Viễn. Ông ta chậm rãi nói tiếp: “Nhưng một chữ ký trong tập đoàn lớn không tự động đồng nghĩa với chủ mưu. Năm đó Đông Á Nội Dung xử lý một gói khủng hoảng có nhiều bên liên quan. Hứa Gia Mộc là người trình phương án, bộ phận pháp vụ nói đó là xử lý rủi ro cấp hai. Chú phê duyệt dựa trên hồ sơ họ đưa lên. Tần Uyển bị kéo vào sau đó thế nào, có người đã cố tình giấu chú.”

Lời giải thích ấy không quá vụng về. Nếu ông ta nói mình hoàn toàn không biết gì, tôi sẽ chỉ thấy buồn cười. Nhưng ông ta chọn một cách khôn hơn: thừa nhận phần không thể chối, đẩy phần tội lỗi sang quy trình và người trình hồ sơ. Một nửa sự thật nguy hiểm hơn lời nói dối trắng trợn, vì nó biết mượn chi tiết thật để mặc áo hợp lý. Tôi hỏi: “Vậy tại sao ngay khi tôi vừa mở tài liệu, ông đã xuất hiện dưới sảnh Vãn Thanh?” “Vì có người báo cho chú biết hồ sơ cũ bị kích hoạt. Chú không muốn cháu chỉ nghe một phía, càng không muốn cháu bị Hoài Châu đẩy lên làm người cầm dao trong cuộc chiến của nó.”

Cố Thừa Viễn mở chiếc cặp da bên cạnh, lấy ra một phong bì màu trắng không có logo. “Cháu nghĩ Hoài Châu hôm nay mới tìm được hồ sơ này sao?” Ông đặt phong bì trước mặt tôi, vừa giữ vẻ tôn trọng, vừa buộc tôi nhìn thấy nó. “Nó biết tuyến Bạch Lộ có liên quan đến Tần Uyển sớm hơn nó nói. Nó cũng biết nếu chữ ký của chú bị đưa ra, phe của chú trong hội đồng quản trị sẽ bị đánh mạnh trước cuộc họp cổ đông. Mạn Ninh, cháu thông minh. Cháu nên tự hỏi, tại sao nó chọn đúng lúc cháu đau nhất để đưa quyền truy cập cho cháu?”

Tôi không mở phong bì ngay. “Câu hỏi đó ông nên để tôi hỏi anh ấy, không phải dùng nó thay cho lời giải thích của ông.” Cố Thừa Viễn nhìn tôi bằng ánh mắt gần như thương hại. “Chú không trách cháu phòng bị. Tần Uyển năm xưa cũng như vậy. Bà ấy quá tin vào chứng cứ sạch, quá tin rằng chỉ cần mình không làm sai thì người khác sẽ không bẻ cong câu chuyện. Nhưng thế giới này không vận hành theo cách đó.” Ông ngừng một lát, giọng thấp hơn. “Hoài Châu là cháu chú. Chú hiểu nó. Nó không phải người xấu theo kiểu thô thiển. Nó chỉ giống cha nó ở một điểm: khi cần giữ quyền, nó sẽ chọn phương án ít thiệt hại nhất cho Cố gia trước, rồi mới nghĩ đến người bên cạnh.”

Tôi nghe thấy tiếng bước chân dừng ngoài cửa. Qua bóng phản chiếu trên kính, tôi biết Cố Hoài Châu đã đến gần nhưng không bước vào. Cố Thừa Viễn rõ ràng cũng thấy. Ông ta không quay đầu, chỉ mỉm cười nhạt hơn. “Hoài Châu, nếu cháu đã đến thì càng tốt. Chú đang khuyên Mạn Ninh đừng để mình bị cuốn vào cuộc chiến cổ phần.” Giọng Hoài Châu vang lên từ cửa, thấp và lạnh: “Chú khuyên cô ấy bằng tài liệu cắt ghép à?” Cố Thừa Viễn thở dài, vẻ mặt đúng chuẩn một trưởng bối bất lực trước đứa cháu cố chấp. “Cháu lúc nào cũng vậy. Thứ bất lợi cho cháu thì gọi là cắt ghép, thứ có lợi cho cháu thì gọi là bảo toàn chứng cứ.”

Không khí trong phòng căng như dây kéo đến điểm sắp đứt. Tôi không muốn biến mình thành người đứng giữa hai người đàn ông Cố gia để nghe họ định nghĩa sự thật theo lợi ích của họ. Tôi đưa tay lấy phong bì. “Tôi sẽ tự kiểm tra.” Cố Hoài Châu nhìn động tác của tôi, mắt tối lại nhưng vẫn không ngăn. Điều đó đáng lẽ phải khiến tôi yên tâm hơn. Nhưng câu hỏi của Cố Thừa Viễn đã cắm xuống đúng chỗ tôi còn đau: anh biết từ khi nào, anh giấu bao nhiêu, và trong những gì anh làm tối nay, có phần nào thật sự chỉ vì tôi không?

Bên trong phong bì có ba bản sao. Bản đầu là nhật ký truy xuất hồ sơ Bạch Lộ, trong đó dòng yêu cầu từ “CEO-LEGAL-RISK” xuất hiện trước thời điểm Hoài Châu nói nội dung được khôi phục. Bản thứ hai là một phương án kiểm soát thiệt hại nội bộ, tiêu đề “Rủi ro dư luận liên quan Tô Mạn Ninh – Tần Uyển”, vài đoạn bị tô vàng ở các cụm “trì hoãn công bố”, “giới hạn phạm vi cho đối tượng liên quan” và “đảm bảo quyền biểu quyết không bị ảnh hưởng”. Bản thứ ba mỏng hơn, chỉ có trang bìa và một dòng đề xuất bị cắt khỏi ngữ cảnh: “Trong trường hợp liên kết hôn nhân làm gia tăng rủi ro pháp lý, chuẩn bị văn bản chấm dứt quan hệ hợp đồng trước thời hạn.”

Tôi nhìn những trang giấy ấy rất lâu. Chúng có thể là bản sao thật bị trích đoạn ác ý, cũng có thể là tài liệu giả được làm đủ khéo để gieo nghi ngờ. Nhưng nguy hiểm nhất là chúng không hoàn toàn vô lý. Chúng khớp với cách Hoài Châu từng kiểm soát rủi ro, khớp với lý do anh từng giấu tôi, khớp với vết thương mà tôi vừa mới cố buộc mình không chạm vào. Cố Thừa Viễn đứng dậy, giọng vẫn dịu như lúc đến: “Chú chỉ mong cháu đừng để một người đàn ông dùng nỗi đau của mẹ cháu làm bậc thang cho quyền lực của nó.” Ông ta rời khỏi phòng trong tiếng mưa. Còn tôi đứng giữa ánh đèn trắng của Vãn Thanh, tay cầm phong bì, lần đầu tiên trong đêm đó không biết thứ mình đang giữ là chứng cứ, hay một cái bẫy được gói bằng những phần sự thật quá vừa vặn.