Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 25: Chúng Ta Tạm Thời Chung Phe

Chương 25: Chúng Ta Tạm Thời Chung Phe

Tiếng gõ cửa trong điện thoại giống như gõ thẳng vào thái dương tôi. Tôi nghe Dĩ An thở gấp, nghe người ngoài hành lang gọi tên nó, cũng nghe rõ bản năng muốn lao đến kéo em trai ra sau lưng mình. Nhưng trong khủng hoảng truyền thông, người đầu tiên mất kiểm soát thường là người bị biến thành ảnh chụp lan truyền.

“Dĩ An,” tôi nói, giọng thấp đến mức chính mình cũng thấy lạ, “bật loa ngoài. Để điện thoại trong túi áo, camera hướng ra cửa nếu làm được. Không tranh cãi. Chị sẽ nói từng bước.”

Nó đáp một tiếng rất khẽ. Sau đó là tiếng chốt cửa mở. Một giọng nam nghiêm nghị vang lên: “Tô Dĩ An, chúng tôi cần cậu phối hợp điều tra liên quan đến việc phát tán dữ liệu nội bộ. Mang theo laptop và ổ cứng.”

Tôi lập tức nói vào điện thoại: “Xin hỏi anh thuộc đơn vị nào, số hiệu công tác và có văn bản yêu cầu thu giữ thiết bị hay không?”

Đầu dây bên kia im bặt một giây. Người đàn ông kia hạ giọng: “Cô là ai?”

“Tôi là Tô Mạn Ninh, chị gái của Tô Dĩ An, đại diện làm việc của Vãn Thanh trong vụ việc bị nhắc tên trên mạng. Nếu các anh cần phối hợp, chúng tôi sẵn sàng. Nhưng mọi thiết bị phải được ghi nhận tình trạng, niêm phong và lập biên bản tại nơi có camera. Không ai được yêu cầu em tôi đọc mật khẩu hay ký giấy nhận lỗi trước khi có tư vấn pháp lý.”

Lục Nghiên đã đứng dậy, một tay thu laptop, một tay ném áo khoác cho tôi. “Tôi lái. Cô tiếp tục giữ máy. Đừng để họ tách Dĩ An khỏi điện thoại.”

Tôi cầm túi hồ sơ chống nước và chạy xuống cầu thang. Điện thoại còn lại sáng lên, là tin nhắn Hoài Châu gửi cho Lục Nghiên rồi chuyển tiếp sang tôi: đăng ký doanh nghiệp bên đứng đơn, dòng tiền quảng cáo sơ bộ, và thời điểm đơn gửi đến pháp chế Thịnh Quang. Người ta đã chuẩn bị trước câu chuyện, kẻ nhận tội và cả tốc độ lan truyền.

Cuộc gọi của Hoài Châu đến ngay khi xe lao ra đường lớn. Anh nói: “Luật sư độc lập đang đến trường. Không thuộc pháp chế Thịnh Quang, không thuộc Cố gia. Cô có thể dùng hoặc từ chối.”

Tôi nhìn mưa trên kính chắn gió. “Anh luôn chuẩn bị rất nhanh.”

“Lần này tôi chỉ chuẩn bị lựa chọn, không thay cô chọn. Bên trường sợ bị kéo vào hot search. Họ có thể ép Dĩ An ký một bản tường trình bất lợi.”

“Anh đến không?”

“Đang trên đường.”

Bản dự thảo ly hôn trong túi hồ sơ vẫn đau như cạnh giấy mới. Tôi chưa quên anh đã giấu tôi, nhưng nếu tôi từ chối mọi nguồn lực có thể bảo vệ em trai chỉ vì tổn thương của mình, người thắng sẽ là kẻ dựng ván cờ này. Tôi nói: “Được. Nhưng mọi thông tin phải đi qua tôi và Lục Nghiên. Không tự ý phát ngôn, không lấy danh nghĩa chồng tôi để xử lý.”

“Được.”

Trường đại học trong mưa đêm sáng trắng những ô cửa hành chính. Khi tôi đến, Dĩ An đã được đưa xuống phòng làm việc của cố vấn khoa. Nó ngồi ở mép ghế, vai căng cứng, balo đặt dưới chân. Trên bàn có laptop, ổ cứng cũ màu đen và tờ giấy tường trình chưa ký. Tôi chỉ liếc qua dòng đầu tiên đã thấy máu trong người lạnh xuống: “Tôi thừa nhận đã sử dụng thiết bị cá nhân để sao chép và phát tán tài liệu…”

Tôi bước đến, đặt tay lên tờ giấy, kéo nó về phía mình. “Ai soạn câu này?”

Cố vấn khoa nói bằng giọng cố mềm: “Cô Tô, đây chỉ là bản tường trình ban đầu. Nhà trường cũng chịu áp lực rất lớn. Nếu Dĩ An thật sự không làm, ký vào để phối hợp sẽ tốt hơn.”

“Tường trình không phải giấy nhận tội.” Tôi nhìn bà, rồi nhìn người đàn ông tự xưng thuộc đội cảnh sát mạng ngồi bên cạnh. “Nếu nhà trường muốn em tôi giải thích, hãy để em ấy viết đúng những gì em ấy biết. Còn nếu đây là văn bản thừa nhận hành vi, tôi yêu cầu dừng ngay.”

Người đàn ông kia đưa thẻ công tác cho tôi xem. Anh ta không thô lỗ, chỉ rất nghiêm: “Chúng tôi nhận được thông báo có dữ liệu nghi liên quan đến doanh nghiệp bị phát tán từ IP phòng máy trường. Cần kiểm tra thiết bị.”

“Tôi hiểu.” Tôi chụp thẻ công tác, toàn cảnh bàn làm việc và vị trí camera trên trần. “Vậy chúng ta làm theo quy trình. Thiết bị nào, tình trạng thế nào, ai nhận, niêm phong ra sao, đều ghi rõ. Tôi không cản trở điều tra, nhưng cũng không để em tôi trở thành cách nhanh nhất để mọi người dập một đám cháy truyền thông.”

Cửa phòng mở lần nữa. Cố Hoài Châu bước vào, áo khoác còn dính nước mưa, sau lưng là luật sư trung niên và kỹ sư pháp chứng. Anh không đi thẳng đến bên tôi, chỉ dừng lại cách nửa bàn, nhìn người của trường và cảnh sát mạng, giọng bình tĩnh: “Thịnh Quang là bên bị nhắc tên trong cáo buộc, nhưng hiện tại chúng tôi chưa đưa ra kết luận Tô Dĩ An là người phát tán dữ liệu. Tôi yêu cầu nhà trường không sử dụng các cụm từ mang tính kết tội trong biên bản trước khi có kết quả giám định.”

Tôi vẫn muốn quay mặt đi, nhưng phần làm nghề của tôi hiểu rõ câu vừa rồi quan trọng đến mức nào. Khi chính “bên bị hại” không vội đóng dấu thủ phạm, câu chuyện trên mạng mất một chiếc đinh lớn.

Biên bản được sửa lại. Laptop của Dĩ An được chụp tình trạng, ổ cứng cũ được cho vào túi chống tĩnh điện, niêm phong bằng mã số. Kỹ sư đi cùng Hoài Châu chỉ giải thích cách tạo bản sao chỉ đọc và mã kiểm tra, còn Lục Nghiên ghi lại từng mốc thời gian.

Cao trào nhỏ đến khi phòng máy gửi log truy cập xuống. Trên màn hình, tài khoản sinh viên của Dĩ An đăng nhập lúc 0 giờ 58, thiết bị ngoài được nhận lúc 1 giờ 01, gói dữ liệu nghi vấn bắt đầu upload lúc 1 giờ 12. Tôi hỏi ngay: “Camera hành lang phòng máy đâu?”

Một nhân viên kỹ thuật của trường cau mày: “Cần thời gian trích xuất.”

“Trích ngay,” Hoài Châu nói. “Nếu log được dùng làm căn cứ yêu cầu thu thiết bị trong đêm, camera cùng thời điểm cũng phải được đưa vào hồ sơ.”

Mười phút sau, đoạn camera được mở trên màn hình phòng họp. Dĩ An xuất hiện ở cửa phòng máy lúc 1 giờ 04 phút 23 giây, balo đeo một bên vai. Nó rời khỏi hành lang sau đó chưa đến nửa phút. Nhưng theo log, upload bắt đầu sau khi nó rời đi gần tám phút. Căn phòng im hẳn. Tám phút không đủ để minh oan trước dư luận, nhưng đủ để phá vỡ câu chuyện “bị bắt tại trận” đang cố đóng vào đầu em tôi.

Kỹ sư pháp chứng nhìn log, nói rất chậm: “Có một kết nối nền tiếp tục chạy sau khi người dùng rút thiết bị. Có thể là tác vụ tự động hoặc phiên điều khiển từ xa. Tôi không kết luận ngay, nhưng không thể chỉ dựa vào tài khoản đăng nhập để nói người ngồi trước máy là người upload.”

Dĩ An bật dậy: “Em đã nói rồi! Em ra khỏi đó rồi!”

Tôi quay sang nó: “Ngồi xuống.” Nó cắn răng, nhưng vẫn nghe lời. Tôi biết nó uất. Nhưng một câu hét đúng lúc sai vẫn có thể bị cắt thành bằng chứng cho sự chống đối. Tôi quay lại với người của đội cảnh sát mạng: “Xin hãy ghi nhận điểm này vào biên bản: thời điểm rời phòng máy và thời điểm bắt đầu upload không trùng nhau.”

Khi các thiết bị được niêm phong xong, Dĩ An không bị đưa đi, chỉ được yêu cầu sáng hôm sau làm việc chính thức cùng đại diện và luật sư. Trên mạng, bài bôi nhọ vẫn đang leo hạng, nhưng trong căn phòng nhỏ này, chúng tôi giữ được một thứ: quyền không để câu chuyện bị viết xong trước khi chứng cứ lên tiếng.

Ra khỏi phòng làm việc, Dĩ An đứng dưới mái hiên, mắt đỏ lên vì cố nhịn. Nó không nhìn Hoài Châu, chỉ nói với tôi: “Chị, ổ cứng đó là của mẹ thật. Em tìm nó vì hôm trước em nhớ mẹ từng có một dự án tên Bạch Lộ. Em không biết trong đó có gì. Em chỉ muốn giúp chị.”

Tôi kéo khóa áo khoác cho nó, động tác cứng nhắc như thể chỉ cần dịu một chút là nước mắt sẽ rơi. “Muốn giúp thì từ bây giờ làm đúng quy trình. Không tự mở, tự cắm, tự thử bất kỳ thứ gì nữa.”

“Em biết rồi.” Nó cúi đầu, rất lâu sau mới lẩm bẩm, “Nhưng em nhớ trong sổ cũ của mẹ có ghi BAILU không dùng mật khẩu sinh nhật. Mẹ viết ‘ngày sự thật bị chôn xuống cũng là ngày nó phải được đào lên’. Em không hiểu nên mới muốn thử mấy file dự án.”

Câu đó khiến tôi đứng khựng lại. Trong đầu tôi, những mảnh dữ liệu cũ va vào nhau: file mã hóa ở Vãn Thanh, thư mục BAILU_source_final.enc, dự án phim tài liệu mẹ chưa kịp công bố, và ngày giỗ mà suốt ba năm qua tôi chỉ dám nhớ như một vết thương, chưa từng nghĩ nó có thể là một chìa khóa.

Hoài Châu đứng cách đó vài bước, không chen vào. Anh chỉ nói: “Nếu cô muốn thử, hãy thử trên bản sao chỉ đọc ở Vãn Thanh. Tôi có thể để kỹ sư ở ngoài phòng, chỉ hỗ trợ môi trường cách ly. Không ai xem nội dung nếu cô không cho phép.”

Tôi nhìn anh. Giữa chúng tôi vẫn còn quá nhiều thứ chưa được giải thích, nhưng đêm nay, anh không giành quyền quyết định của tôi, cũng không dùng danh nghĩa bảo vệ để bịt mắt tôi thêm lần nữa. Tôi ôm túi hồ sơ trước ngực, nói từng chữ: “Chúng ta tạm thời chung phe.”

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi. “Tạm thời?”

“Tạm thời.” Tôi quay đi trước khi giọng mình mềm xuống. “Đừng được nước lấn tới.”

Gần ba giờ sáng, phòng họp Vãn Thanh lại sáng đèn. Bản sao chỉ đọc của file BAILU_source_final.enc nằm trên laptop không nối mạng. Lục Nghiên đứng bên cửa, Dĩ An ngồi cách xa bàn, còn Hoài Châu đứng phía bên kia tấm kính mờ cùng kỹ sư pháp chứng, đúng như lời hứa không nhìn nội dung nếu tôi chưa cho phép. Tôi nhập ngày sinh của mẹ. Sai. Ngày thành lập Vãn Thanh. Sai. Tôi dừng lại trước ô mật khẩu, rồi nhập ngày giỗ của bà, tám con số mà mỗi năm tôi đều viết lên phong bì hoa trắng.

Màn hình đứng im hai giây.

Sau đó, thanh tiến trình màu xanh chạy qua, chậm rãi mà dứt khoát. Một dòng chữ hiện lên trong căn phòng lặng đến mức tôi nghe rõ nhịp tim mình: “Decryption completed.”

Tệp tin của mẹ đã mở.

Và trong thư mục vừa hiện ra, file đầu tiên mang tên: “Bản gốc chưa từng công bố.”