Chương 8: Công Thức Đầu Tiên
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 8: Công Thức Đầu Tiên
Tôi nhìn dòng ghi chú nội bộ trên màn hình điện thoại đến lần thứ năm, cho đến khi hai chữ “theo dõi” không còn khiến tim đập nhanh nữa mà chỉ để lại một khoảng trống tỉnh táo. Lục Hoài Cẩn giữ lại hồ sơ của tôi. Điều đó tốt, nhưng một bản kế hoạch được giữ lại không biến Tự Quang thành sản phẩm, càng không khiến một lọ kem tự mọc ra từ đống bảng biểu và lời hứa. Sau chưa đầy hai mươi phút ngủ gục, đầu tôi đau như bị ai nhét cả khối đá vào, nhưng tôi vẫn mở laptop, kéo bản kế hoạch sửa đến mục R&D rồi gạch dưới dòng mình đã viết rất đẹp: “Hoàn thiện công thức nền trong giai đoạn một.” Đẹp đến mức giả dối. Vì lúc này, tôi chưa có công thức nào cả.
Dư Hạ tỉnh dậy trên sofa, tóc rối như vừa đánh nhau với một tổ chim và thua rất thảm. Cô ấy nhìn màn hình, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ: “Đừng nói với tớ là cậu vừa được tổng tài nhặt về từ thùng rác rồi định lập tức tự biến mình thành rác tái chế.” Tôi đặt điện thoại xuống. “Anh ta không nhặt. Anh ta chỉ chưa xóa file.” “Vậy cũng đủ để cậu thức tiếp à?” Tôi xoay laptop về phía cô ấy. Trên màn hình là cột việc mới được thêm vào, đỏ chói như lời tuyên án: tìm người làm công thức. Dư Hạ đọc xong, vẻ cà khịa dịu xuống. “Cậu định tìm Thẩm Ngật?”
Cái tên ấy rơi xuống căn phòng ba mươi mét vuông nhẹ đến mức gần như không có âm thanh, nhưng lại khiến ngực tôi hơi nghẹn. Thẩm Ngật là bạn học cũ của tôi, kỹ sư công thức, người từng làm ở bộ phận kiểm nghiệm liên kết với Hứa thị trong giai đoạn cuối. Sau khi Hứa thị sụp đổ, anh biến mất khỏi tất cả nhóm chung, không thanh minh, không chỉ trích, cũng không gửi cho tôi lấy một câu hỏi thăm đủ lịch sự. Tôi từng giận anh vì sự im lặng đó. Nhưng giận một người không làm nổi serum, càng không giúp Tự Quang sống qua tháng sau. Tôi mở danh bạ cũ, nhìn dãy số đã lâu không gọi, rồi bấm gọi trước khi lòng tự trọng kịp nghĩ ra thêm ba lý do để do dự.
Chuông đổ bảy tiếng. Đến tiếng thứ tám, đầu dây bên kia có tiếng người nhấc máy. Giọng Thẩm Ngật vẫn trầm và khô như trong ký ức, kiểu người nói một câu có thể khiến nhiệt độ phòng giảm xuống hai độ. “Chiêu Ninh?” Tôi đáp: “Tôi cần một người làm công thức nền phục hồi cho da nhạy cảm. Không dùng công thức cũ của Hứa thị. Không sao chép Duyệt Nhan. Không hứa công dụng vượt kiểm nghiệm.” Bên kia im lặng rất lâu. Tôi nghe thấy tiếng máy khuấy hoặc tiếng thông gió đều đều, rồi anh nói: “Đừng gửi tài liệu qua WeChat. Ba giờ chiều, đến phòng thử nghiệm Hành Sinh ở khu Tân Dương. Mang theo ngân sách thật, mục tiêu thật và khả năng chịu thất bại thật.” Anh dừng một nhịp. “Nếu cô chỉ cần một người nói ‘được’, đừng đến.”
Ba giờ chiều, tôi đứng trước phòng thử nghiệm Hành Sinh, trên tay là một túi tài liệu, một bảng ngân sách nghèo đến mức nhìn vào có thể nghe thấy tiếng ví khóc. Hành lang tầng ba có mùi cồn, mùi giấy in và mùi kim loại lạnh. Thẩm Ngật mở cửa cho tôi. Anh gầy hơn trước, tóc cắt ngắn, đeo một chiếc kính không gọng, vẻ mặt bình tĩnh đến mức gần như lạnh.
“Cô gầy đi.” Anh nói câu chào đầu tiên sau nhiều năm bằng giọng giống đọc kết quả đo độ nhớt. Tôi đặt túi tài liệu lên bàn. “Còn anh vẫn biết cách khiến người khác không muốn mời cà phê.” Khóe miệng anh hơi động, nhưng nụ cười chưa kịp thành hình đã tắt. Anh kéo ghế, lật từng trang bản kế hoạch. Ngón tay anh dừng lâu hơn ở phần phản hồi kích ứng và cơ chế thu hồi thử nghiệm. Đến bảng ngân sách, anh im lặng lâu hơn nữa. Sự im lặng của kỹ sư công thức đáng sợ hơn lời từ chối của nhà đầu tư, vì nguyên liệu và phòng kiểm nghiệm chỉ nhận tiền, số liệu và thời gian.
Một lúc sau, anh gập tài liệu lại. “Ngân sách này không đủ để làm một sản phẩm hoàn chỉnh. Không đủ kiểm nghiệm dài hạn, không đủ thử nhiều hệ nhũ hóa, cũng không đủ để texture đẹp ngay lần đầu.” Tôi hít vào. “Tôi không cần đẹp ngay lần đầu. Tôi cần đúng hướng ngay lần đầu.” Thẩm Ngật nhìn tôi qua gọng kính. “Đúng hướng là gì?” Tôi nói: “Da nhạy cảm không cần một phép màu khiến họ thức dậy thành người khác. Tôi muốn một công thức nền giảm cảm giác căng rát sau rửa mặt, không nặng, không hương liệu gây rủi ro, không dùng từ điều trị, và mọi thứ tuyên bố được phải có kiểm nghiệm hoặc phản hồi thật chống lưng.”
Anh nhìn tôi thêm vài giây. “Vậy cô không làm sản phẩm để che khuyết điểm.” “Tôi làm sản phẩm để người dùng không phải ghét làn da của họ mỗi sáng.” Câu đó bật ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp cân nhắc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi bỗng nhớ đến mẹ. Bà từng nói mỹ phẩm tốt không nên dạy phụ nữ sợ chính khuôn mặt mình. Khi ấy tôi tưởng đó chỉ là một câu triết lý đẹp. Đến tận lúc mất hết, tôi mới hiểu lời hứa nào không được biến thành quy trình cũng có thể bị người khác lấy đi.
Thẩm Ngật đứng dậy, lấy từ kệ xuống vài lọ nguyên liệu. Anh không nói đồng ý, nhưng động tác ấy giống một câu trả lời hơn bất cứ bản cam kết nào. “Bắt đầu từ kem nền phục hồi nhẹ. Không hương liệu, không màu, tập trung hàng rào bảo vệ. Dùng hệ bảo quản an toàn trong giới hạn cho phép, nhưng phải kiểm tra tương thích. Và tôi nói trước, công thức đầu tiên nhiều khả năng sẽ thất bại.” Tôi mở bút, đẩy một bản thỏa thuận tạm thời đã chuẩn bị sẵn về phía anh. Trong đó ghi rõ anh chỉ phát triển công thức mới, không dùng tài liệu bảo mật của Hứa thị, không sao chép thương hiệu nào, nguyên liệu phải có nguồn gốc và hồ sơ kiểm tra. Khoản trả trước rất thấp, phần còn lại chuyển thành phí R&D khi Tự Quang có dòng tiền.
Bút của anh dừng trước dòng ký tên. Tôi nhìn thấy bóng mình méo đi trên mặt bàn inox, vừa mệt, vừa bướng, vừa không còn đủ mềm để giả vờ mình không sợ. “Thẩm Ngật,” tôi nói, “trước khi anh ký, tôi muốn hỏi một chuyện. Báo cáo kiểm nghiệm trước đợt thu hồi của Hứa thị, anh từng xem qua đúng không?” Không khí trong phòng thử nghiệm như bị hút sạch. Sắc mặt anh thay đổi rất nhẹ, đủ để tôi nhận ra đó không phải ngạc nhiên. Đó là né tránh. Anh đặt bút xuống, không nhìn tôi. “Hôm nay chúng ta nói về Tự Quang.”
“Tự Quang được xây trên đống tro của Hứa thị. Anh nghĩ hai chuyện đó tách được à?” Giọng tôi thấp đi, không gay gắt, nhưng từng chữ đều có cạnh. Thẩm Ngật tháo kính, dùng khăn lau một vệt bụi không tồn tại. “Có những thứ tôi chưa thể nói. Không phải vì tôi muốn giấu cô.” “Vậy vì anh sợ?” Anh ngẩng lên. “Vì nói sai thời điểm có thể khiến cô mất cả thứ cô vừa bắt đầu.” Tôi nhìn anh rất lâu. Tôi muốn ép anh nói ngay, nhưng cũng hiểu một manh mối chưa đủ chín có thể làm nổ tung mọi thứ. Cuối cùng, tôi kéo hợp đồng về phía anh. “Vậy ký cho Tự Quang trước. Chuyện cũ, tôi sẽ hỏi lại. Và lần sau, tôi không nhận câu trả lời né.”
Thẩm Ngật ký tên. Sau đó, anh đưa cho tôi áo blouse dự phòng, chỉ vào găng tay và khẩu trang. “Muốn đứng đây thì làm đúng quy trình. Founder cũng không có đặc quyền chạm tay trần vào becher.” Tôi mặc áo vào, bất giác thấy khoảnh khắc này thật hơn mọi buổi pitching. Không có sân khấu, không có slide, chỉ có cân điện tử nhấp nháy, nguyên liệu rơi chậm xuống cốc thủy tinh và một người từng im lặng trước nỗi đau của tôi đang bắt đầu làm việc cho Tự Quang.
Mẻ TQ-001 được ghi trên nhãn giấy trắng bằng bút đen. Thẩm Ngật cân từng phần, giải thích ngắn gọn về pha dầu, pha nước, nhiệt độ, tốc độ khuấy, thời điểm cho hoạt chất nhạy nhiệt, rồi làm nguội dần. Chất kem ban đầu hiện ra màu trắng ngà, mịn hơn tôi tưởng. Trong vài phút, tôi gần như đã cho phép mình hy vọng. Một thứ từng chỉ nằm trên bản kế hoạch, từng bị Lục Hoài Cẩn gạch đỏ đến không còn hình dạng, cuối cùng nằm trong chiếc cốc nhỏ trước mặt tôi. Nó không đẹp, nhưng có trọng lượng thật.
Thẩm Ngật không để tôi vui quá lâu. Anh chia mẫu vào ba lọ nhỏ, một lọ để quan sát, một lọ đưa vào máy ly tâm, một lọ đặt trong tủ ổn định nhiệt. “Nếu nó không qua được bước này thì đừng nghĩ đến chuyện đưa cho người dùng thử.” Tôi đứng bên cạnh nhìn máy chạy, lòng bàn tay ướt mồ hôi trong găng tay. Tôi từng trải qua họp báo xin lỗi, hot search mắng chửi và email từ chối. Vậy mà khi chờ một lọ kem bé bằng ngón tay quyết định sống chết, tôi vẫn căng thẳng đến mức nghe rõ nhịp tim mình.
Mười lăm phút sau, máy dừng. Thẩm Ngật lấy lọ mẫu ra, đặt dưới đèn. Lớp kem trắng ngà đã không còn mịn. Một đường tách mỏng nổi lên gần miệng lọ, phần nước đọng thành vệt trong suốt, còn phần nền phía dưới lợn cợn. Anh im lặng quan sát thêm vài giây, sau đó viết lên phiếu: TQ-001, không đạt ổn định sơ bộ. Tôi nhìn dòng chữ ấy, cổ họng khô đi. Hy vọng thận trọng của tôi bị phòng thử nghiệm trả về bằng kết luận sạch sẽ, lạnh lùng và không thể phản bác.
“Xin chúc mừng,” Thẩm Ngật nói. Tôi quay sang nhìn anh. “Anh có cách an ủi nào ít giống công kích cá nhân hơn không?” Anh đóng nắp lọ mẫu, giọng vẫn đều: “Nó thất bại trong mười lăm phút. Nghĩa là cô không mất mười lăm ngày, không mất một trăm khách hàng, cũng không mất thêm một lần xin lỗi công khai.” Tôi nhìn lọ kem tách lớp rất lâu, rồi bật cười khẽ. Tôi lấy điện thoại chụp lại mẫu TQ-001, lưu vào thư mục mới của Tự Quang. Đêm qua, tôi dựng cho Tự Quang một khúc xương trên giấy. Chiều nay, khúc xương ấy bị bẻ thử và phát ra tiếng nứt của một thứ có thật. Mẫu thử đầu tiên của Tự Quang đã thất bại ngay trước mắt tôi, sạch sẽ, rõ ràng, không thể đổ lỗi cho ai.
