Chương 17: Căn Phòng Không Được Mở
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcTôi rời bến phà Đông Phố bằng lối ngược với hướng Hứa Gia Mộc biến mất. Gió sông thổi qua lớp áo khoác đã ẩm hơi nước, lạnh đến mức đầu ngón tay tôi tê đi, nhưng mảnh giấy nằm trong lòng bàn tay lại nóng như một vết bỏng. ‘0:17 – Bạch Lộ – Đông Á – người duyệt cấp hai bị đổi sau khi phát sóng.’ Mỗi chữ trên đó đều giống một mấu khóa nhỏ. Nếu vội vàng cắm nhầm vào ổ, thứ mở ra có thể không phải sự thật mà là cái bẫy đã đợi sẵn.
Lục Nghiên gọi cho tôi khi tôi vừa bước vào một hiệu sách gần trạm xe điện. Giọng cô ấy rất thấp, lẫn tiếng lật giấy giả vờ của người đang đứng giữa đám đông. “Áo khoác xanh rời đi sau cậu ba phút. Người ở cầu thang sau không theo Hứa Gia Mộc, mà nhìn về phía cậu. Tớ chụp được nửa mặt.” Tôi đứng trước kệ sách về quản trị thương hiệu, nhìn bóng mình mờ trên gáy những cuốn sách bọc nilon. “Đừng gửi ảnh qua mạng. Lưu vào thẻ nhớ, tối nay gặp ở Vãn Thanh hoặc chỗ cũ.” Lục Nghiên im một nhịp rồi hỏi: “Cậu ổn không?” Tôi muốn đáp ổn, nhưng chữ đó đi đến cổ họng lại trở nên quá nhẹ. “Tớ chưa biết. Nhưng tớ còn kiểm soát được mình.”
Tôi đổi hai chuyến xe trước khi về biệt thự. Trên đường, Tô Dĩ An nhắn đến ba dòng, câu nào cũng không có dấu chấm, đúng kiểu cậu khi vừa phát hiện điều gì mà cố làm ra vẻ bình tĩnh. “Chị. Có tài khoản nhắc đến bến phà Đông Phố rồi. Không nêu tên chị, chỉ nói ‘có người gặp cựu nhân sự Thịnh Quang’. Em còn thấy keyword Bạch Lộ bị tìm lại trong một nhóm tài khoản cũ.” Tôi trả lời: “Không đào sâu. Chụp log, lưu offline. Nếu có người hỏi, em nói đang làm bài phân tích xu hướng.” Dĩ An gần như lập tức đáp: “Chị lại gặp nguy hiểm đúng không?” Tôi nhìn cửa kính xe phản chiếu gương mặt mình. “Có người đang nhìn. Vì vậy em càng phải đứng yên.”
Khi tôi về đến biệt thự, Cố Hoài Châu đang đứng ở phòng khách. Áo vest của anh chưa thay, cà vạt hơi nới, trên bàn trà là một ly nước đã nguội. Anh nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở mép tay áo ướt và túi xách tôi ôm sát bên người, nhưng không bước tới lục hỏi, cũng không dùng giọng ra lệnh. “Có người theo cô?” Tôi đặt túi xuống ghế, tránh để bàn tay còn nắm mảnh giấy lộ ra. “Có. Nhưng không chắc thuộc phe nào.” Anh gật đầu rất khẽ. “Hứa Gia Mộc nói gì?”
Tôi nhìn anh. Đây là phần khó nhất. Nếu tôi im hết, tôi sẽ tự biến mình thành người đang giấu thông tin vì tổn thương. Nếu tôi nói hết, tôi có thể trao nhầm chìa khóa cho đúng người mà Hứa Gia Mộc bảo tôi phải đề phòng. Sau vài giây, tôi đáp: “Anh ta thừa nhận bản tin 0 giờ 17 năm xưa bị đổi tiêu đề trước khi xuất bản. Cụm từ dùng để giết mẹ tôi nằm trong gói ngôn ngữ khủng hoảng của Trung tâm Chiến lược Nội dung.” Sắc mặt Hoài Châu lạnh đi, nhưng trong cái lạnh ấy không có bất ngờ hoàn toàn. Chính chi tiết đó khiến ngực tôi như bị kéo xuống. Tôi hỏi: “Anh từng nghe đến ‘Bạch Lộ’ chưa?”
Một thoáng rất nhỏ trôi qua giữa chúng tôi. Nhỏ đến mức nếu không phải làm nghề đọc phản ứng của người khác, tôi có lẽ đã bỏ qua. Hoài Châu đặt ly nước xuống. “Đó là mã của một chiến dịch cũ. Tôi chưa có đủ hồ sơ để xác nhận nó liên quan đến mẹ cô.” Tôi bật cười rất khẽ, không vui, cũng không mỉa mai. “Anh luôn nói chưa đủ. Chưa đủ để nói, chưa đủ để cho tôi biết, chưa đủ để tôi được phép đau đúng chỗ.” Anh nhìn tôi, môi mím lại. “Tôi không muốn cô bị kéo vào khi chưa biết họ sẽ phản công bằng gì.” Tôi đáp: “Tôi đã bị kéo vào từ ngày mẹ tôi chết trong ô danh. Anh chỉ là người quyết định tôi được biết chuyện đó muộn bao nhiêu.”
Điện thoại của Hoài Châu rung lên trước khi anh kịp nói tiếp. Cuộc gọi rất ngắn, gần như chỉ gồm vài từ xác nhận: “Khóa truy cập cũ?” “Từ khi nào?” “Giữ nguyên nhật ký, không cho ai ghi đè.” Khi anh tắt máy, ánh mắt anh nặng hơn ban nãy. “Tôi phải đến Thịnh Quang. Có truy vấn bất thường vào kho lưu trữ nhánh cũ.” Tôi không hỏi có phải Đông Á hay không. Trước khi đi, anh dừng ở cửa, giọng thấp đi: “Đêm nay đừng vào thư phòng phía trong. Không phải vì tôi muốn giấu cô. Là vì nơi đó có những thứ tôi chưa sắp xếp xong.”
Nếu anh nói câu ấy một tháng trước, tôi sẽ nghe ra lệnh cấm. Nếu anh nói câu ấy vào một ngày khác, có lẽ tôi sẽ giữ nguyên ranh giới. Nhưng trong tay tôi lúc này là mảnh giấy của Hứa Gia Mộc, trong điện thoại là tin của Dĩ An, ngoài kia là những tài khoản cũ bắt đầu ngửi thấy mùi máu. Một căn phòng chưa sắp xếp xong có thể là vết thương của anh, cũng có thể là nơi bằng chứng bị chôn thêm lần nữa. Tôi nghe tiếng xe anh rời khỏi biệt thự rồi mới mở lòng bàn tay. Mảnh giấy đã nhăn, nhưng chữ ‘Bạch Lộ’ vẫn rõ đến nhức mắt.
Thư phòng của Hoài Châu nằm cuối hành lang tầng hai. Tôi từng bước qua nơi đó nhiều lần, từng nhìn thấy bức ảnh một người phụ nữ bị úp xuống trên bàn, từng nghe quản gia nói rất nhẹ: “Cố tổng không thích người khác chạm vào đồ trong phòng này.” Đêm nay, cửa ngoài khép hờ. Tôi không muốn tự lừa mình rằng đây là sự cho phép, nhưng tôi cũng không thể tự trấn an rằng chỉ cần đứng ngoài cửa, sự thật sẽ biết điều mà tự bước ra.
Tôi đeo găng tay mỏng lấy từ túi áo khoác, bật chế độ ghi âm trên điện thoại dự phòng rồi mới đẩy cửa. Trong phòng không bật đèn trần, chỉ có ánh sáng lạnh từ dải đèn âm tủ hắt lên các gáy hồ sơ màu xám. Không gian ở đây khác hẳn vẻ sạch sẽ bên ngoài biệt thự. Nó giống một kho lưu trữ của người không tin vào trí nhớ, càng không tin vào những câu chuyện đã được chỉnh sửa quá đẹp. Sau giá sách phía trong là một cánh cửa nhỏ. Trên tay nắm treo một tấm thẻ da cũ, không ghi mật mã, chỉ có bốn chữ viết tay: Không được mở.
Tôi đứng trước cánh cửa ấy, trái tim đập chậm một cách kỳ lạ. Câu ‘không được mở’ không giống cảnh báo dành cho kẻ xâm nhập. Nó giống lời dặn của một người tự nói với chính mình: đừng mở nữa, vì mỗi lần mở là một lần phải sống lại. Tôi nghĩ đến mẹ tôi, nghĩ đến những bài viết đã biến bà thành kẻ giết danh tiếng trong mắt người lạ. Rồi tôi nghĩ đến Cố Hoài Châu khi anh nói tôi không cần chứng minh mình dũng cảm. Ý nghĩ ấy khiến tay tôi khựng lại, nhưng không đủ để tôi quay đi.
Cánh cửa không khóa. Bên trong là một căn phòng nhỏ hơn tôi tưởng, chỉ có tủ sắt, máy hút ẩm và một chiếc bàn dài phủ đầy bìa hồ sơ. Trên bìa đầu tiên là một cái tên: Lâm Tĩnh Sơ. Tôi chưa từng nghe Hoài Châu nhắc đến cái tên này, nhưng tôi đã thấy nó trong một bài phỏng vấn cũ về Cố gia. Mẹ ruột của Cố Hoài Châu, người rời khỏi Cố gia trong một scandal đến nay vẫn bị kể bằng những cụm từ rất bẩn: bỏ con, phản bội, tham quyền, dùng truyền thông để uy hiếp nhà chồng. Bức ảnh kẹp trong hồ sơ chính là người phụ nữ từng bị úp mặt xuống trên bàn anh. Khi được đặt thẳng lại, bà có đôi mắt rất giống Hoài Châu: bình tĩnh đến mức khiến nỗi đau không có chỗ để lộ ra.
Tôi lật trang đầu tiên. Không có nhật ký riêng tư, không có thư tình ướt át, chỉ có các bản cắt báo, lịch đăng bài, sơ đồ tài khoản liên kết và một bản phân tích tiêu đề. Dòng chữ trên đó khiến tôi lạnh sống lưng: ‘Chuyển trọng tâm từ tranh chấp cổ phần sang đạo đức cá nhân. Định vị đối tượng là người phá vỡ hình ảnh gia tộc.’ Cách dùng từ quá quen. Năm đó, họ không chỉ đuổi một người phụ nữ ra khỏi Cố gia. Họ biến bà thành câu chuyện đáng bị ghét trước khi bà kịp nói mình đã nhìn thấy gì.
Một tờ ghi chú mỏng rơi ra khỏi bìa hồ sơ. Nét chữ của Hoài Châu cứng và gọn: ‘Không công bố khi chưa tìm được bản gốc phân phối. Không để họ dùng mẹ làm mồi lần thứ hai.’ Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu. Cơn giận trong tôi không biến mất. Nó chỉ đột nhiên có thêm một lớp khác, nặng hơn và khó gọi tên hơn. Anh hiểu cơn bão ấy không phải bằng lý thuyết. Anh sống sót sau nó. Nhưng hiểu không có nghĩa là được phép thay tôi quyết định tôi chịu nổi bao nhiêu.
Ở cuối bàn có một tập hồ sơ mỏng hơn, bìa không ghi tên người mà ghi mã: Bạch Lộ – Đông Á. Tim tôi gần như ngừng lại. Tôi đưa tay mở ra. Trang đầu là bản mục lục lưu trữ, bên cạnh một dòng bị gạch đỏ: ‘Tần Uyển / 0:17 / duyệt cấp hai thay đổi sau phát sóng.’ Mảnh giấy của Hứa Gia Mộc trong túi áo tôi như có tiếng vang. Tôi vừa chạm vào góc trang thứ hai thì sau lưng vang lên tiếng cửa mở.
Tôi quay lại. Cố Hoài Châu đứng ở cửa căn phòng nhỏ, hơi thở còn chưa đều, có lẽ vừa từ Thịnh Quang trở về hoặc chưa từng thật sự đi xa. Ánh mắt anh lướt qua găng tay trên tay tôi, điện thoại dự phòng đang ghi âm trên bàn, rồi dừng ở tập hồ sơ dưới đầu ngón tay tôi. Trong khoảnh khắc đó, tôi không thấy sự tức giận của người bị xâm phạm lãnh địa. Tôi thấy nỗi sợ. Một nỗi sợ rất kín, rất sâu, như thể thứ tôi đang cầm không phải giấy, mà là phần còn lại của một người đã bị chôn sống bằng chữ nghĩa.
“Mạn Ninh,” anh nói, giọng khàn hơn bình thường, “đặt hồ sơ đó xuống.”
Tôi không buông tay. “Vì trong này có mẹ anh, hay vì trong này có mẹ tôi?”
Hoài Châu nhìn tôi. Giữa chúng tôi là căn phòng không được mở, những bản tin cũ, những người phụ nữ từng bị biến thành tội đồ và một cuộc hôn nhân hợp đồng đã đi quá xa khỏi hợp đồng. Rất lâu sau, anh mới đáp, từng chữ thấp đến mức gần như bị máy hút ẩm nuốt mất: “Vì nếu cô đọc tiếp, câu đầu tiên cô hỏi tôi sẽ là… tôi đã biết từ khi nào.”
