Chương 16 - Chương 16: Người Đứng Sau Bản Tin Cũ
Chương 16: Người Đứng Sau Bản Tin Cũ
Tin nhắn trên màn hình của Đường Nhược Vi giống một mảnh kính nhỏ đặt giữa lòng bàn tay. Nó không đủ lớn để giết người ngay lập tức, nhưng chỉ cần tôi nắm chặt hơn một chút, máu sẽ chảy ra. Tôi nhìn câu ‘đừng để người họ Cố đi cùng’ rất lâu, rồi ngẩng đầu nhìn Cố Hoài Châu. Trong mắt anh không có tức giận vì bị gọi tên như một mối nguy, chỉ có sự lạnh xuống rất nhanh của một người vừa nhận ra đối phương đã đặt bẫy ở đúng chỗ đau nhất.
Đường Nhược Vi thu điện thoại lại, giọng thấp hơn lúc trước. “Số này không lưu tên, nhưng cách nhắn rất giống Hứa Gia Mộc. Anh ta luôn dùng câu điều kiện để ép người khác tự bước vào vùng nguy hiểm.” Tôi hỏi: “Cô chắc người nhắn là anh ta?” Nhược Vi lắc đầu. “Không chắc. Nhưng Hứa Gia Mộc đã biến mất khỏi Thượng Hải hơn hai năm, nếu thật sự anh ta vừa xuống sân bay, người biết tin nhanh như vậy chỉ có hai loại: một là anh ta tự thả mồi, hai là có người đang dùng anh ta làm mồi.” Tôi đặt phong bì cô đưa lên bàn, đầu ngón tay giữ trên mép giấy. “Vậy tôi càng phải đi.”
Hoài Châu nhìn tôi. “Cô không thể đến điểm hẹn một mình.” Anh nói câu ấy rất bình tĩnh, nhưng chữ ‘không thể’ vẫn khiến dây thần kinh trong tôi căng lên. Tôi đáp: “Tôi có thể không đi cùng người họ Cố, nhưng không có nghĩa là tôi đi như một người không biết bảo vệ mình.” Anh im lặng nửa giây rồi sửa lại, giọng trầm hơn: “Tôi không ra lệnh cho cô. Tôi đang nói điểm hẹn đó có mùi theo dõi.” Tôi nhìn anh, bỗng thấy câu sửa lại ấy nhỏ thôi, nhưng không hề vô nghĩa. Cố Hoài Châu trước đây quen biến mọi rủi ro thành phương án anh tự kiểm soát. Còn bây giờ, ít nhất anh đã dừng lại trước khi biến tôi thành một phần trong kế hoạch của mình.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi gọi cho Lục Nghiên bằng một chiếc điện thoại dự phòng của Vãn Thanh, không dùng mạng Wi-Fi biệt thự, cũng không gửi ảnh chụp tin nhắn qua bất cứ ứng dụng nào. Mười giờ sáng mai, cô ấy sẽ có mặt ở quán cà phê đối diện bến phà Đông Phố, mang theo máy ảnh ống kính dài và ghi âm độc lập. Tô Dĩ An sẽ không xuất hiện trực tiếp, nhưng cậu có thể giúp tôi kiểm tra những tài khoản bắt đầu nhắc đến bến phà nếu có tin rò ra.
Gần ba giờ sáng, Hoài Châu gõ cửa phòng đọc nơi tôi đang sắp lại tài liệu. Anh đặt trước mặt tôi một chiếc thẻ màu đen, một bản đồ khu bến phà được in trên giấy và một cây bút ghi âm cỡ nhỏ. “Không phải người họ Cố đi cùng,” anh nói. “Tài xế đưa cô đi là người của công ty bảo an độc lập, hồ sơ sạch, không liên quan Thịnh Quang. Người của tôi sẽ không vào khu bến, chỉ đứng ngoài bán kính hai trăm mét. Cô có thể từ chối tất cả.” Tôi nhìn những thứ trên bàn. Lần này, anh đặt quyền từ chối ngay đầu câu. Tôi cầm cây bút ghi âm lên. “Tôi nhận cái này. Còn thẻ và tài xế, không cần. Tôi tự gọi xe, tự đổi tuyến giữa đường. Đừng để bất kỳ ai của anh xuất hiện trong ống kính.” Hoài Châu gật đầu. Không hỏi thêm, không ép tôi đổi ý. Chỉ khi tôi đứng dậy, anh mới nói rất khẽ: “Mạn Ninh, nếu tình huống xấu đi, cô không cần chứng minh mình dũng cảm.” Tôi quay lại nhìn anh. “Tôi không đi để chứng minh dũng cảm. Tôi đi để mẹ tôi không tiếp tục bị người ta thay mặt kể câu chuyện của bà.”
Sáng hôm sau, Thượng Hải phủ một lớp sương mỏng sau cơn mưa đêm. Bến phà Đông Phố vào giờ làm việc không quá đông, nhưng đủ lẫn lộn để che giấu một cuộc gặp. Đây là nơi rất hợp để nói chuyện bí mật, vì mọi âm thanh đều bị tiếng còi phà và gió sông xé nhỏ. Tôi đến sớm hai mươi phút, đi một vòng qua ki-ốt bán vé, nhìn kính phản chiếu để kiểm tra sau lưng. Lục Nghiên nhắn đúng một câu: “Tớ thấy cậu. Bên trái có áo khoác xanh đứng quá lâu, đang quan sát.” Tôi không quay đầu. Trong nghề truyền thông, người vừa nghe mình bị quay đã lập tức tìm camera ở đâu thường là người non tay nhất.
Chín giờ năm mươi tám, một người đàn ông mặc áo gió xám xuất hiện ở cầu dẫn xuống bến. Anh ta cao gầy, tóc cắt gọn, đeo kính mảnh, gương mặt nhã nhặn hơn thực tế. Tôi nhận ra anh ta nhờ cách anh ta đứng. Hứa Gia Mộc đứng như một người lúc nào cũng chừa sẵn đường rút lui cho mình. Anh ta dừng cách tôi ba bước, nhìn lướt qua tay tôi, túi xách của tôi và màn hình điện thoại đã tắt. “Cô Tô.” Giọng anh ta nhẹ, lịch sự, gần như có thể dùng trong một buổi họp thương hiệu. Tôi đáp: “Hứa Gia Mộc.”
Khóe môi anh ta động nhẹ. “Tôi tưởng cô sẽ đưa Cố Hoài Châu đến.” Tôi nói: “Anh dặn đừng để người họ Cố đi cùng. Tôi rất tôn trọng yêu cầu của người đang sợ.” Mắt anh ta tối đi, nhưng không phản bác. Một lát sau, anh ta quay người đi về phía lan can sát mép nước. Tôi không bước quá gần. Khoảng cách ba bước đủ để nghe rõ, cũng đủ để chạy nếu cần. Anh ta nói: “Tần Uyển từng tìm tôi trước khi bà ấy mất. Bà ấy không đến để cầu xin Thịnh Quang gỡ tin. Bà ấy đến vì phát hiện bản tin đầu tiên kết tội bà ấy không phải sản phẩm của tòa soạn.” Tôi giữ im lặng. Im lặng là cách tốt nhất để người đang muốn trốn trách nhiệm tự sợ khoảng trống của lời mình.
Hứa Gia Mộc lấy từ túi áo ra một mảnh giấy gấp nhỏ, nhưng chưa đưa cho tôi. “Năm đó, có một bản tin cũ được đẩy lên vào 0 giờ 17 phút. Tiêu đề ban đầu chỉ là nghi vấn đạo đức nghề nghiệp, nhưng trước khi xuất bản mười hai phút, nó bị thay thành ‘nhà sản xuất phim tài liệu thao túng dư luận để giết danh tiếng doanh nghiệp’. Cụm ‘giết danh tiếng’ không phải phóng viên nghĩ ra. Nó nằm trong một gói ngôn ngữ khủng hoảng do Trung tâm Chiến lược Nội dung từng dùng cho chiến dịch nội bộ.” Tim tôi chìm xuống. Cụm từ ấy đã xuất hiện trong vụ của Vãn Thanh, trong những tài khoản ảo gần đây, và trong những lời nguyền rủa bám theo tên mẹ tôi suốt ba năm. Hóa ra dư luận có thể quên mặt một người, nhưng công thức giết người bằng chữ thì không bao giờ tự biến mất.
Tôi hỏi: “Anh đứng ở đâu trong bản tin đó?” Hứa Gia Mộc nhìn mặt sông. “Tôi ký xác nhận gói nội dung đã qua thẩm định rủi ro.” Anh ta nói rất khẽ. “Tôi không viết. Tôi không ra lệnh đổi tiêu đề. Tôi cũng không biết sau đó bà ấy sẽ…” Tôi cắt lời: “Anh không biết, nhưng anh đủ biết để biến mất hai năm.” Môi anh ta mím lại, bàn tay cầm mảnh giấy siết đến nhăn góc. “Tôi bị đẩy làm người đứng tên quy trình. Nếu tôi nói, họ sẽ biến tôi thành chủ mưu. Nếu tôi im, tôi ít nhất còn sống.” Tôi nhìn anh ta, cơn giận trong ngực không bùng lên thành tiếng, chỉ lạnh dần. “Còn mẹ tôi thì chết trong ô danh, nên anh được phép gọi đó là ‘ít nhất’?”
Anh ta cúi mắt. Rất lâu sau, Hứa Gia Mộc mới nói: “Bà Tần không giống những người khác. Bà ấy không dọa tôi, cũng không xin tôi thương hại. Bà ấy chỉ đưa tôi một danh sách tài khoản liên kết và hỏi: nếu truyền thông có thể tạo ra một sự thật giả, vậy người đứng trong hệ thống có còn tư cách im lặng không.” Anh ta dùng kính ngữ khi nhắc đến mẹ tôi. Chi tiết ấy khiến tôi đau hơn. Tôi hỏi: “Mẹ tôi đã giao gì cho anh?” Hứa Gia Mộc nhìn quanh rất nhanh, rồi đặt mảnh giấy lên mặt lan can ướt. “Không phải ở đây. Tôi chỉ cho cô biết thứ cần tìm trước. Bản ghi thay tiêu đề của bản tin 0 giờ 17 không nằm trong kho báo chí. Nó nằm trong bản sao lịch xuất bản của hệ thống liên kết, mã nhánh Đông Á. Người có quyền mở không phải phóng viên, mà là người giữ khóa kho lưu trữ cũ.”
Tôi vừa định chạm vào mảnh giấy thì điện thoại trong túi rung lên hai lần. Tin của Lục Nghiên: “Áo khoác xanh đang gọi điện. Có thêm một người ở cầu thang sau.” Tôi rút tay lại, bình tĩnh hỏi: “Anh hẹn tôi ra đây để nói một nửa, hay để xem ai trong chúng tôi bị theo dõi?” Sắc mặt Hứa Gia Mộc đổi rõ. “Cô bị theo dõi từ trước khi đến đây?” Tôi đáp: “Người bị theo dõi hiếm khi được thông báo lịch sự như vậy.” Anh ta thở gấp một hơi, nhét mảnh giấy vào tay tôi thật nhanh. “Đừng đưa thứ này cho Cố Hoài Châu trước khi cô biết mã ‘Cố’ đang nằm trong tay ai. Trong Cố gia, họ không chỉ tranh quyền. Có người từng dùng cả hệ thống để chôn người sống dưới một bản tin.”
Tôi siết chặt mảnh giấy. Trên đó là vài dòng viết vội: ‘0:17 – Bạch Lộ – Đông Á – người duyệt cấp hai bị đổi sau khi phát sóng.’ Bên dưới là một dãy số giống mã lưu trữ, cuối cùng có chữ HGM được khoanh lại. Hứa Gia Mộc kéo mũ áo lên, chuẩn bị rời đi. Tôi bước lên một bước, giọng hạ thấp nhưng từng chữ đều rõ: “Nói cho hết. Mẹ tôi đã đến gần cái gì?”Anh ta dừng lại ở bậc thang đầu tiên. Khi quay đầu, trong mắt anh ta không còn là sự né tránh của một người làm truyền thông, mà là nỗi sợ rất thật. “Mẹ cô đã đụng vào thứ không nên đụng.” Anh ta nói. “Không phải một bài báo bẩn. Là danh sách những người được hệ thống bẩn bảo vệ.”
