Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 15: Đường Nhược Vi Không Phải Kẻ Thù

Chương 15: Đường Nhược Vi Không Phải Kẻ Thù

Trong vài giây sau câu “người phê duyệt chỉ hiện hai chữ Cố…”, tôi gần như không nghe thấy tiếng máy điều hòa nữa. Màn hình trước mặt trắng xóa, nhưng hai chữ kia lại giống một vệt mực đen chảy thẳng vào đáy mắt tôi. Cố Hoài Châu đứng bên cạnh bàn, tay đặt trên lưng ghế, ngón tay siết rất nhẹ. Anh không nhìn tôi trước, cũng không vội giải thích. Anh chỉ nói với người ở đầu dây bên kia: “Niêm phong toàn bộ log, xuất bản ghi ngoại tuyến, chuyển một bản cho pháp vụ độc lập. Không ai được dùng quyền quản trị để phục hồi hay ghi đè trước khi tôi ký.”

Giọng anh lạnh, rõ và đủ bình tĩnh để người khác nghe theo. Nhưng với tôi, sự bình tĩnh ấy không còn là bảo đảm. Tôi nhìn anh, hỏi từng chữ: “Cố nào?” Hoài Châu quay sang. “Mã ủy quyền cũ của Cố gia có thể không gắn trực tiếp với tên cá nhân. Hai chữ đó chưa đủ để kết luận.” Tôi gật đầu, chậm đến mức chính mình cũng thấy buồn cười. “Vậy là anh muốn tôi đừng kết luận anh, cũng đừng kết luận Cố gia. Còn mẹ tôi thì vừa bị xóa thêm một lần nữa trước mặt tôi.”

Anh im lặng một nhịp. Sự im lặng ấy không phải trốn tránh, nhưng cũng không cứu được gì. Hoài Châu bước lùi nửa bước, giữ khoảng cách giống như lúc anh để tôi tự mở hồ sơ. “Cô có thể nghi ngờ tôi. Nhưng đừng để người xóa hồ sơ đạt được mục đích khiến cô tự cắt bỏ mọi kênh điều tra.” Tôi cười khẽ. “Tôi không cắt bỏ kênh điều tra. Tôi chỉ bắt đầu xem anh là một kênh cần kiểm chứng.”

Câu ấy rơi xuống giữa chúng tôi, không nặng tiếng, nhưng đủ làm căn phòng lạnh hơn. Pháp lý viên vẫn báo cáo qua điện thoại nội bộ: tài khoản SG-Archive-03 đã ngủ đông hơn hai năm, lần kích hoạt gần nhất dùng khóa cấp kho lưu trữ, đường xác nhận đi qua một cổng quản trị cũ của Trung tâm Chiến lược Nội dung. Tôi ghi lại từng chữ vào sổ tay, không để mình run. Thứ có ích lúc này là thời gian truy cập, mã quyền, đường lệnh, người hưởng lợi và những cái tên chưa chịu hiện rõ trên màn hình.

Đúng lúc đó, quản gia gõ cửa rất khẽ. “Cố tổng, Đường tiểu thư đang ở cổng. Cô ấy nói nếu Tô tiểu thư còn ở đây, cô ấy cần gặp ngay.” Tôi đặt bút xuống. Cảm giác đầu tiên không phải ngạc nhiên, mà là cảnh giác. Người vừa biến mất trong câu “Đừng để Mạn Ninh biết” lại xuất hiện đúng lúc hồ sơ của mẹ tôi bị xóa. Trong khủng hoảng truyền thông, trùng hợp thường chỉ là cách nói lịch sự của sắp xếp.

Hoài Châu nhìn tôi. “Cô có quyền từ chối.” Tôi đứng dậy. “Không. Tôi muốn gặp cô ấy.” Anh khẽ cau mày, nhưng chưa kịp nói gì, tôi đã bổ sung: “Một mình.” Cuối cùng, anh chỉ gật đầu, nói với quản gia đưa Đường Nhược Vi vào phòng trà nhỏ cạnh hành lang. Khi tôi đi ngang qua anh, anh nói rất thấp: “Đừng dùng thiết bị của cô để nhận bất kỳ tệp nào từ cô ấy.” Tôi dừng lại. “Tôi biết bảo vệ dữ liệu của mình. Điều tôi chưa biết là bảo vệ lòng tin của mình khỏi ai.”

Phòng trà nhỏ nhìn ra khoảng sân tối. Đường Nhược Vi bước vào trong chiếc áo khoác màu be, tóc buộc thấp, trang điểm nhạt đến mức gần như không có, nhưng khí chất của cô vẫn khiến người khác khó bỏ qua. Cô không giống người vội vã chạy đến để giải thích hiểu lầm tình cảm. Cô giống một người đã cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn phải bước vào vùng có thể cháy. Sau khi quản gia đóng cửa, cô đặt túi xách lên ghế đối diện. “Tô Mạn Ninh, tôi đến không phải để xin cô tin tôi bằng vài câu cảm động.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống trước. “Vậy chứng minh bằng thứ khác.” Nhược Vi nhìn tôi vài giây, rồi ngồi xuống. “Tốt. Tôi ghét nhất kiểu phụ nữ thông minh nhưng bị ép diễn một cảnh ghen tuông rẻ tiền. Cô không hợp với cảnh đó, tôi cũng vậy.” Tôi nói: “Vậy cô hợp với vai gì? Người cũ của Cố Hoài Châu, đối tác chiến lược, hay người nói câu ‘đừng để Mạn Ninh biết’?”

Ánh mắt Nhược Vi khựng lại rất nhẹ ở câu cuối. Cô không phủ nhận. “Tôi từng là đồng minh điều tra nội bộ của Hoài Châu. Tin đồn người cũ là lớp ngụy trang. Không có tình cũ, không có chia tay, không có chuyện quay lại phá hôn nhân của hai người.” Cô nói thẳng, không vòng vo. “Ba năm trước, sau khi Trung tâm Chiến lược Nội dung bị tái cấu trúc, một số tài khoản truyền thông liên kết biến mất khỏi sổ chính nhưng vẫn tiếp tục hoạt động ngoài hệ thống. Hoài Châu nghi ngờ có người giữ lại mạng lưới đó để làm việc riêng. Tôi lúc ấy phụ trách thương hiệu, thường xuyên xuất hiện trong các sự kiện có truyền thông, nên bị dùng làm bình phong.”

“Tự nguyện?” Tôi hỏi. “Ban đầu là bị đẩy vào.” Nhược Vi nhìn xuống tách trà chưa ai rót. “Sau đó là tự nguyện. Vì nếu mọi người chỉ bận nhìn tôi như bóng hồng bên cạnh Cố Hoài Châu, họ sẽ ít chú ý đến việc tôi gặp ai trong đội kiểm toán thương hiệu, nhận bảng sao kê nào, hay chụp lại lịch họp nào. Một cái nhãn rẻ tiền đôi khi là chiếc áo tàng hình rất hữu dụng trong giới này.” Tôi nghe cô nói, trong đầu tự động xếp lại những lần cô xuất hiện: đúng thời điểm, đúng khoảng cách, luôn để người khác có đủ chất liệu suy diễn nhưng không đủ bằng chứng kết luận.

“Câu ‘đừng để Mạn Ninh biết’ thì sao?” Tôi hỏi. “Đừng nói với tôi đó cũng là vì bảo vệ tôi.” Nhược Vi không né. “Đó là vì chúng tôi chưa biết kẻ nào đang theo dõi phản ứng của cô. Cô vừa bước vào Thịnh Quang với thân phận Cố phu nhân, lại là con gái Tần Uyển. Nếu cô biết quá sớm, chỉ cần cô chạm vào đúng hồ sơ, người trong bóng tối sẽ biết mồi câu đã hoạt động.” Cô dừng một chút. “Nhưng tôi thừa nhận, nói vậy không công bằng với cô. Người bị tước quyền biết sự thật luôn là cô, dù lý do nghe có hợp lý đến đâu.”

Câu cuối cùng ấy khiến cơn giận trong tôi mất đi một cạnh sắc. Không phải vì tôi tha thứ, mà vì cuối cùng cũng có người chịu gọi đúng tên của vấn đề. Tôi nhìn Nhược Vi. “Vậy hôm nay cô đến vì cái gì?” “Vì SG-Archive-03 bị kích hoạt.” Cô mở túi, lấy ra một phong bì mỏng màu xám. “Tài khoản đó không nên còn sống. Năm đó, khi tôi và Hoài Châu lần đầu lần đến Trung tâm Chiến lược Nội dung, chúng tôi đặt cảnh báo trên vài mã kho lưu trữ cũ. Nếu hôm nay nó động, nghĩa là có người vẫn giữ được chìa khóa của đường cũ.”

Tôi không chạm vào phong bì. “Bên trong là gì?” “Không phải hồ sơ gốc. Nếu tôi có hồ sơ gốc, hôm nay tôi đã không đứng đây.” Nhược Vi đẩy phong bì sang rất chậm. “Là bản in lịch chuyển quyền của một số mã lưu trữ cũ, được tôi chụp lại từ ba năm trước. Chất lượng không tốt, thiếu nhiều đoạn, nhưng có một chi tiết cô cần biết: HGM không phải mã ngẫu nhiên.” Tim tôi nảy lên một nhịp. “Hứa Gia Mộc?” Nhược Vi nhìn tôi. “Cô đã nghe tên đó rồi.”

“Tôi biết anh ta từng là giám đốc chiến lược nội dung của Thịnh Quang.” Tôi nói. “Nhưng chưa ai nói với tôi anh ta đứng ở đâu trong chuyện của mẹ tôi.” Nhược Vi đáp rất khẽ: “Anh ta từng tiếp nhận yêu cầu xác minh chuỗi tài khoản liên kết từ Tần Uyển. Không phải người đầu tiên bà gặp, cũng không phải người cuối cùng chặn hồ sơ. Nhưng nếu muốn biết vì sao hồ sơ bị đóng băng vào đêm trước khi mẹ cô mất, cô phải tìm Hứa Gia Mộc.” Căn phòng trà yên tĩnh đến mức tiếng đồng hồ trên tường bỗng trở nên khó chịu. Hứa Gia Mộc. Ba chữ ấy từ một ký hiệu lạnh lùng trên danh mục biến thành một người có hơi thở, có lựa chọn, có thể từng im lặng khi mẹ tôi bị đẩy xuống vực.

Cửa phòng trà mở ra sau một tiếng gõ. Hoài Châu đứng ngoài, không bước vào ngay. Ánh mắt anh lướt qua phong bì trên bàn, rồi dừng ở Nhược Vi. “Cô đang đưa cô ấy vào tuyến Hứa Gia Mộc trước khi chúng ta xác nhận đường theo dõi đã sạch.” Nhược Vi ngẩng lên. “Không, tôi đang trả lại cho cô ấy quyền được biết mình đang bị ai săn.” Giọng cô không cao, nhưng sắc như một đường cắt gọn. “Ba năm trước chúng ta chậm một lần rồi, Cố Hoài Châu. Lần này, nếu anh vẫn định chờ mọi thứ đủ an toàn mới nói, người khác sẽ tiếp tục xóa sạch trước khi cô ấy kịp đọc.”

Tôi nhìn hai người họ. Một người là chồng hợp đồng của tôi, người đang học cách không thay tôi quyết định nhưng vẫn chưa bỏ được thói quen giấu phần nguy hiểm nhất. Một người là “người cũ” giả, từng dùng danh tiếng của mình làm màn khói. Đầu óc tôi dần tỉnh hơn. Đường Nhược Vi không phải kẻ thù. Điều đó không biến cô thành bạn thân, cũng không xóa được cảm giác bị giấu giếm. Nó chỉ loại khỏi bàn cờ một quân sai, để tôi nhìn rõ hơn những quân còn lại.

Tôi cầm phong bì lên, không mở ngay. “Từ giờ, bất kỳ thứ gì liên quan đến mẹ tôi, tôi phải là người biết đầu tiên hoặc cùng lúc với các anh. Không có ngoại lệ.” Hoài Châu nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống rất sâu. “Được.” Tôi quay sang Nhược Vi. “Còn cô, nếu muốn tôi xem cô là đồng minh, đừng dùng sự mập mờ để thử tôi nữa. Tôi làm truyền thông, không phải nhân vật phụ trong một bản thảo scandal.” Khóe môi Nhược Vi động rất nhẹ, nhưng cô không cười. “Tôi nhớ rồi.”

Điện thoại của Nhược Vi rung lên ngay lúc cô đứng dậy. Cô nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi trong một khoảnh khắc rất ngắn. Sau đó cô xoay điện thoại về phía tôi. Tin nhắn chỉ có một dòng, gửi từ một số không lưu tên: “HGM đã rời sân bay Phố Đông. Nếu Tô Mạn Ninh muốn biết Tần Uyển đã giao gì cho tôi, mười giờ sáng mai đến bến phà Đông Phố. Đừng để người họ Cố đi cùng.” Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Ngoài cửa kính, đèn sân vườn rọi lên lớp mưa mỏng vừa bắt đầu rơi, giống như thành phố này lại chuẩn bị dựng thêm một màn nước giữa sự thật và người đi tìm nó. Lần này, cái tên bị kéo ra khỏi bóng tối không còn là mẹ tôi nữa. Là Hứa Gia Mộc.