Chương 9: Một Lời Xin Lỗi Giá Ba Mươi Triệu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 9: Một Lời Xin Lỗi Giá Ba Mươi Triệu
“Lạc Tinh Miên, cô biết trước chuyện này, đúng không?”
Giọng Hạ Trầm Chu rất thấp, nhưng trong tầng hầm trống trải, từng chữ vẫn rơi xuống rõ ràng như tiếng nước nhỏ trên nền bê tông. Đèn cảm ứng trên đầu chúng tôi sáng trắng, ánh sáng hắt lên những vạch kẻ chỗ đậu xe, lạnh đến mức làm gương mặt người ta mất hết huyết sắc. Tôi nhìn anh qua một khoảng cách không xa cũng không gần. Khoảng cách ấy vừa đủ để tôi nghe thấy tiếng điện thoại trong tay mình rung lên liên tục, cũng vừa đủ để tôi nhớ rằng ở cửa chính có phóng viên, cửa sau có Hắc Kính, phía trên là công ty vừa muốn đóng dấu tội danh lên tên tôi.
Tôi không trả lời ngay. Câu hỏi của anh chạm vào nơi không ai được phép chạm tới. Đời trước tôi từng chết một lần, nhưng cái chết ấy không nằm trong bất kỳ hồ sơ nào, không có nhân chứng, không có camera, không có bản ghi âm. Nếu tôi nói ra, nó sẽ biến thành một câu chuyện hoang đường. Nếu tôi im lặng, người đàn ông trước mặt sẽ càng tin rằng tôi đang giấu một thứ đủ lớn để làm lệch toàn bộ bàn cờ.
“Tôi biết một chuyện.” Tôi nói. “Khi một công ty quản lý vội vàng bắt nghệ sĩ ký xin lỗi trước khi xác minh video gốc, họ không phải đang cứu người. Họ đang tìm người chịu trách nhiệm.”
Hạ Trầm Chu nhìn tôi, ánh mắt không vì câu trả lời né tránh ấy mà dịu đi. “Cô né rất giỏi.”
“Người từng bị hỏi cung bằng dư luận đều phải học.” Tôi cất điện thoại vào túi áo. “Hạ tổng muốn nghe lời thật, hay muốn nghe một lời giải thích có thể dùng được trước ống kính?”
Anh im lặng hai giây. “Tôi không phải phóng viên.”
“Vậy càng không cần hỏi theo cách của phóng viên.” Tôi đáp.
Lời vừa ra khỏi miệng, màn hình điện thoại lại sáng lên. Lần này không phải cuộc gọi, mà là tin nhắn của Trần Giai. Cô ấy gửi liên tiếp ba tấm ảnh, ngón tay chụp run đến mức mép giấy bị mờ. Dòng tiêu đề trên văn bản hiện rõ trong ảnh thứ nhất: “Thông báo rủi ro bồi thường và nghĩa vụ phối hợp xử lý khủng hoảng hình ảnh.” Ảnh thứ hai là bảng tạm tính thiệt hại. Một dự án phim đang đàm phán, hai nhãn hàng quan sát, một hoạt động thương mại đã đặt cọc truyền thông. Con số cuối cùng được bôi đậm bằng màu đỏ: 30.000.000.
Ba mươi triệu. Một con số đủ lớn để biến một người chưa bị kết luận có lỗi thành kẻ phải quỳ xuống trước mọi chiếc máy quay. Đời trước, khi con số này được đặt trước mặt tôi, tay tôi đã lạnh đến không cầm nổi bút. Khi ấy Đường Vệ Minh nói rất dịu dàng: chỉ cần xin lỗi trước, công ty sẽ giúp tôi xử lý phần còn lại. Tôi tưởng đó là dây cứu mạng. Sau này tôi mới biết, cái gọi là “giúp xử lý” chính là dùng chữ ký của tôi mở cửa cho tất cả bên liên quan đòi bồi thường.
Trần Giai gọi tới ngay sau đó. Tôi bấm nghe, nhưng không bật loa. Giọng cô ấy nghẹn lại: “Tinh Miên, Đường tổng bảo chị lên lại. Pháp vụ nói nếu chị tiếp tục từ chối phương án xin lỗi, công ty có quyền căn cứ điều khoản tổn hại hình ảnh để truy cứu trách nhiệm cá nhân. Chị… chị đừng ở tầng hầm nữa, bên ngoài có người chụp.”
“Văn bản này ai ký?” Tôi hỏi.
Đầu dây bên kia khựng lại. “Hiện tại là bản dự thảo nội bộ.”
“Nhãn hàng đã gửi công văn yêu cầu bồi thường chưa?”
“Em không thấy công văn, nhưng phòng thương vụ nói họ đang hỏi rất gắt.”
“Dự án phim đã chính thức hủy hợp tác với tôi chưa?”
Trần Giai im lặng lâu hơn. Tôi nghe thấy tiếng người đi lại phía sau cô ấy, tiếng cửa kính mở ra, rồi giọng Đường Vệ Minh vang lên rất xa: “Bảo cô ta lên.”
Tôi tắt máy. Hạ Trầm Chu không hỏi nội dung, nhưng ánh mắt anh đã rơi vào màn hình vừa tối đi của tôi. Anh nói: “Ba mươi triệu?”
Tôi ngẩng đầu. “Hạ tổng cũng biết?”
“Con số này không phải thiệt hại thực tế.” Anh bình tĩnh đáp. “Nó là mức đủ để khiến một nghệ sĩ bình thường sợ đến mất khả năng phản kháng.”
Tôi nhìn anh rất lâu. Một người như Hạ Trầm Chu chỉ cần nói thêm một câu rằng anh có thể tìm luật sư, có thể giúp tôi xử lý, có thể khiến con số ấy biến mất, mọi chuyện sẽ lập tức trượt sang hướng tôi ghét nhất: một người đàn ông có quyền lực đứng ra trả giá cho sự trong sạch của tôi. Nhưng anh không nói vậy. Anh chỉ nhìn về phía thang máy, giọng vẫn ngắn: “Cô lên hay rời đi?”
“Nếu tôi rời đi, Tinh Diệu sẽ nói tôi bỏ trốn khỏi cuộc họp xử lý khủng hoảng.” Tôi thu điện thoại vào lòng bàn tay. “Nếu tôi lên, họ sẽ tiếp tục ép tôi ký.”
“Vậy hãy để họ ép bằng lời có thể lưu lại.”
Câu ấy khiến tôi khựng một nhịp. Có lẽ vì nó quá giống điều tôi đang nghĩ. Tôi nhìn Hạ Trầm Chu, bỗng hiểu tại sao người này nguy hiểm. Anh không cần bước vào bàn cờ của tôi để giành quyền điều khiển. Anh chỉ cần nhìn ra quân cờ tiếp theo tôi định đặt ở đâu.
“Hạ tổng.” Tôi nói. “Tôi không muốn mắc nợ anh.”
“Tôi chưa đưa gì cho cô.” Anh đáp.
“Anh đã nhắc tôi rồi.”
“Nhắc không tính lãi.” Anh cụp mắt, bình thản đến gần như lạnh lùng. “Cũng không mua được quyền hỏi bí mật của cô.”
Tôi không nói cảm ơn. Giữa chúng tôi lúc này, cảm ơn quá nhẹ, tin tưởng lại quá nặng. Tôi chỉ xoay người đi về phía thang máy. Cửa kim loại phản chiếu bóng tôi mảnh và thẳng, giống một vai diễn đang cố giữ tư thế đến cảnh cuối cùng. Trước khi cửa khép lại, tôi thấy Hạ Trầm Chu vẫn đứng ở chỗ cũ, không theo vào. Anh để tôi một mình trở lại tầng mười tám, như thể hiểu rằng trận này nếu có ai bước cùng tôi, mọi bằng chứng sau đó đều sẽ bị bẻ thành “nhà đầu tư chống lưng”.
Phòng họp phụ ở cuối hành lang đã mở sẵn đèn. Lần này người có mặt ít hơn: Đường Vệ Minh, trưởng phòng pháp vụ, một người của thương vụ, Trần Giai đứng sát tường, sắc mặt trắng bệch. Trên bàn không còn bản xin lỗi mềm mỏng lúc nãy, mà là một tập giấy dày hơn, góc trên đóng dấu “nội bộ”. Đổi từ một trang giấy thành một tập hồ sơ chỉ mất chưa đến hai mươi phút. Công ty muốn tôi hiểu rằng nếu một lời xin lỗi không đủ làm tôi cúi đầu, họ vẫn còn hợp đồng, điều khoản và ba mươi triệu để đặt lên cổ tôi.
Đường Vệ Minh đẩy tập giấy về phía tôi. “Cô xem đi.”
Tôi không ngồi. Tôi đứng bên mép bàn, cúi xuống lật trang đầu tiên. Điều khoản được đánh dấu bằng bút nhớ: nghệ sĩ có nghĩa vụ phối hợp với công ty trong mọi hoạt động bảo vệ hình ảnh; nếu hành vi cá nhân gây thiệt hại nghiêm trọng đến dự án, nhãn hàng hoặc uy tín công ty, nghệ sĩ phải chịu trách nhiệm bồi thường tương ứng. Những chữ ấy đời trước đã từng nuốt tôi như bùn lầy. Khi ấy tôi chỉ nhìn thấy “ba mươi triệu”, không nhìn thấy hai chữ quan trọng nhất: “nếu” và “gây”.
“Đây là thiệt hại đã phát sinh hay dự kiến rủi ro?” Tôi hỏi.
Trưởng phòng pháp vụ chỉnh lại kính. “Ở giai đoạn này, chúng tôi đang đánh giá rủi ro tổng hợp.”
“Tức là chưa phát sinh.”
Người thương vụ lập tức nói: “Lạc tiểu thư, cô không thể hiểu đơn giản như vậy. Nhãn hàng quan tâm danh tiếng. Dự án phim quan tâm khả năng kiểm soát rủi ro. Chỉ cần cô không xin lỗi, thiệt hại có thể mở rộng bất cứ lúc nào.”
“Vậy công văn yêu cầu bồi thường đâu?” Tôi nhìn ông ta. “Văn bản hủy hợp tác đâu? Điều khoản nào trong hợp đồng phim ghi rằng một video chưa xác minh là căn cứ đòi tôi ba mươi triệu? Nếu không có, con số này là ai tính?”
Căn phòng yên xuống trong một nhịp rất ngắn. Trần Giai nhìn tôi, môi mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Đường Vệ Minh gõ ngón tay lên mặt bàn. “Tinh Miên, cô học mấy câu pháp lý đó ở đâu không quan trọng. Quan trọng là bây giờ dư luận không cho cô thời gian phân tích từng chữ. Một lời xin lỗi của cô có thể giữ lại dự án trị giá ba mươi triệu cho công ty, cũng giữ lại đường lui cho cô.”
Tôi bỗng bật cười rất khẽ. “Đường tổng nói sai rồi.”
Ánh mắt ông ta lạnh xuống. “Sai ở đâu?”
“Không phải một lời xin lỗi giữ lại ba mươi triệu cho tôi.” Tôi đẩy tập giấy trở lại. “Là một lời xin lỗi sẽ biến ba mươi triệu từ rủi ro chưa phát sinh thành khoản nợ có người chịu trách nhiệm. Người đó là tôi.”
Đường Vệ Minh nhìn tôi như lần đầu tiên phát hiện con dao trong tay mình không còn giấu được dưới khăn trắng. Ông ta ngả người về sau, giọng chậm hơn: “Cô cho rằng công ty đang hại cô?”
“Tôi chỉ đang hỏi chứng cứ.”
“Chứng cứ?” Ông ta cười lạnh. “Bên ngoài hot search đã treo tên cô hơn một tiếng. Hắc Kính vừa đăng bài thứ hai, nói cô rời khách sạn rồi lập tức vào xe của một người đàn ông bí ẩn. Phóng viên đang ở dưới lầu. Cô còn ở đây hỏi chứng cứ với tôi? Lạc Tinh Miên, cô tưởng hợp đồng của cô là giấy trắng sao?”
Tôi mở điện thoại. Quả nhiên, Hắc Kính Giải Trí đã đăng một bài mới. Ảnh chụp rất mờ, góc độ cố tình chỉ lấy nửa thân tôi ở tầng hầm khách sạn và một bóng người đàn ông phía sau. Chú thích càng bẩn hơn: “Vừa bị lộ video khách sạn, nữ diễn viên L. đã có nhà đầu tư bí mật hộ tống?” Bên dưới bình luận đang chạy nhanh như nước lũ. Có người mắng tôi không biết xấu hổ, có người hỏi Kỷ Tu Dương có biết không, cũng có người kéo tên Nhan Sơ vào, thương hại cô bạn thân bị tôi “lợi dụng”.
Đúng lúc đó, một tin nhắn của Kỷ Tu Dương hiện lên ở đầu màn hình: “Tinh Miên, đừng làm căng với công ty. Xin lỗi trước rồi nói sau, anh sẽ tìm cách giúp em.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm thấy cổ họng như bị thứ gì đó rất cũ cứa qua. Đời trước cũng vậy. Anh luôn đến đúng lúc tôi sắp bị ép đến đường cùng, nói những câu nghe giống quan tâm nhưng thực chất chỉ đẩy tôi về phía cái bẫy an toàn nhất cho anh. Xin lỗi trước rồi nói sau. Ký trước rồi giải thích sau. Cúi đầu trước rồi tìm cơ hội sau. Sau này tôi mới hiểu, cái “sau” của những người đó chưa bao giờ thuộc về tôi.
Tôi tắt thông báo, đặt điện thoại lên bàn. “Nếu công ty muốn tôi phối hợp, tôi có ba yêu cầu. Một, lập tức gửi văn bản yêu cầu khách sạn Vân Lam bảo toàn toàn bộ camera và log ra vào từ 19:30 đến 20:05. Hai, mọi thông báo về tôi phải được tôi xác nhận bằng văn bản trước khi công bố. Ba, nếu công ty cho rằng tôi gây thiệt hại ba mươi triệu, hãy gửi cho tôi tài liệu gốc từ nhãn hàng, đoàn phim và bảng tính trách nhiệm có căn cứ hợp đồng.”
Trưởng phòng pháp vụ nhíu mày. “Cô đang đặt điều kiện với công ty?”
“Tôi đang yêu cầu quy trình.” Tôi nói. “Nếu mọi người thấy ba chữ đó khó nghe hơn hot search, vấn đề không nằm ở tôi.”
Đường Vệ Minh đứng dậy. Ghế sau lưng ông ta kéo trên sàn một tiếng chói tai. “Đủ rồi. Cô nghĩ giữ vài đoạn ghi âm, hỏi vài câu quy trình là có thể chống lại công ty? Lạc Tinh Miên, từ ngày cô ký vào Tinh Diệu, hình ảnh của cô không chỉ thuộc về cô. Cô ăn tài nguyên của công ty, nhận vai từ công ty, kiếm tiền từ công ty. Khi công ty cần cô cúi đầu để cứu cục diện, cô không có tư cách nói không.”
Nếu là đời trước, có lẽ tôi đã run. Không phải vì ông ta nói đúng, mà vì cả căn phòng này đều được dựng lên để khiến tôi tin ông ta đúng. Ánh đèn trắng, tập hồ sơ dày, những người mặc vest, những câu chữ trông như luật pháp, con số ba mươi triệu đỏ đến nhức mắt. Tất cả đều đang diễn một vở kịch tên là “người có lỗi phải trả giá”. Nhưng lần này, tôi biết sân khấu cũng có khe hở. Máy quay từng giết tôi. Bản ghi âm cũng có thể kéo lời nói của họ về đúng vị trí.
Tôi cúi xuống, mở điện thoại thứ hai trong túi áo. Màn hình sáng rất thấp dưới lòng bàn tay. Tệp ghi âm cuộc gọi lúc 19:58 nằm ở dòng đầu tiên, bên dưới là tệp ghi âm cuộc họp vừa rồi. Thời lượng, thời gian tạo, tên thư mục, tất cả đều đã được sao lưu tự động vào tài khoản phụ. Tôi không định tung hết. Bằng chứng tung một lần chỉ khiến phản diện học cách im lặng. Tôi chỉ cần để họ nghe tầng đầu tiên, để họ biết tôi không còn là người có thể bị ép ký trong một căn phòng kín rồi bị phủ nhận ngoài ánh sáng.
“Đường tổng.” Tôi ngẩng đầu. “Trước khi nói tôi không có tư cách nói không, ông có muốn nghe lại công ty đã yêu cầu tôi những gì không?”
Sắc mặt trưởng phòng pháp vụ thay đổi trước tiên. Trần Giai bỗng ngẩng phắt lên, mắt đỏ hoe nhìn chiếc điện thoại trong tay tôi. Đường Vệ Minh đứng yên, khóe miệng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ngón tay đặt trên mặt bàn đã siết lại rất nhẹ.
Tôi đặt điện thoại lên bàn, xoay màn hình về phía họ. Trong căn phòng im phăng phắc, ngón tay tôi chạm vào nút phát. Một giây sau, loa ngoài vang lên giọng Đường Vệ Minh của hai mươi mấy phút trước, rõ ràng đến mức không ai trong phòng có thể giả vờ nghe nhầm: “Không tự ý thanh minh, không liên hệ khách sạn. Về công ty ký xin lỗi trước.”
