Chương 46: Anh Chọn Sự Thật
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 46: Anh Chọn Sự Thật
Cuộc gọi tắt hẳn sau câu nói của Thẩm Nguyệt Dao, nhưng giọng cô ta vẫn treo lại giữa căn phòng ngủ cũ của cha mẹ tôi. Tạ Kiến Sơn biết bản phụ lục đầu tiên từng tồn tại. Không phải phỏng đoán để kéo thêm người xuống nước, mà là mũi kim cắm thẳng vào nơi nhà họ Tạ luôn cố khóa kín: hội đồng sáng lập, hồ sơ trước khi lên sàn, và sự im lặng tám năm trước. Tôi nhìn Hoài Châu. Anh không phủ nhận, cũng không ra lệnh ngay. Trong mấy giây im lặng ấy, tôi bỗng hiểu một người đang nhìn thấy gia tộc mình đứng ở mép vực sẽ trông như thế nào.
Tần Mặc kéo manifest mà Nguyệt Dao gửi lên màn hình, nhập chuỗi mã lưu trữ cô ta vừa nhắc, rồi đối chiếu với danh mục hồ sơ nội bộ. Một ô kết quả hiện ra, xám đi vì bị khóa ở cấp sáng lập: FS-07 / Pre-IPO Risk Resolution. Bên dưới có dòng mô tả ngắn hơn dao: phụ lục đánh giá rủi ro liên quan đến kiến trúc dữ liệu cũ và tranh chấp quyền truy xuất. Tần Mặc nhìn dòng đó rất lâu. “Nó không mở được Segment 03,” anh nói, “nhưng nó có thể chứng minh vì sao Segment 03 bị chôn. Cấp truy cập hiện tại của chúng ta không đủ.”
Hứa Nghiên hỏi: “Ai đủ?” Câu hỏi ấy đáng lẽ có đáp án kỹ thuật, nhưng mọi người trong phòng đều biết nó không chỉ là kỹ thuật. Hoài Châu đáp: “Tạ Kiến Sơn.” Lư Bội Thanh ở đầu dây bên kia nói ngay: “Nếu dùng hồ sơ đó trước đại hội, anh phải chuẩn bị cho hai hậu quả. Phe Tạ Chấn Đông sẽ nói anh bôi nhọ người sáng lập để giữ ghế. Cổ đông trung lập sẽ hoảng vì Kính Vân từng che giấu rủi ro trước khi lên sàn. Anh có thể thắng sự thật nhưng mất phiếu.” Hoài Châu nhìn phong bì Hồi Lan trên bàn. “Nếu thắng bằng cách giữ một phần nói dối, tôi khác gì chú tôi?”
Hoài Châu gọi cho Tạ Kiến Sơn trước mặt tất cả chúng tôi. Cuộc gọi được ghi hình, Hứa Nghiên chỉ đọc rõ thời gian, người có mặt và mục đích xác nhận hồ sơ FS-07. Đầu dây bên kia rất lâu mới có tiếng thở già nua. Tạ Kiến Sơn không hỏi tại sao chúng tôi có mã hồ sơ. Ông chỉ nói: “Hoài Châu, trước đại hội cổ đông mà con mở thứ đó, con biết mình đang làm gì không?” Hoài Châu đáp: “Con đang hỏi ông một câu. Ông có biết bản phụ lục đầu tiên về việc chuyển giao giao diện lõi từng tồn tại không?”
Sự im lặng kéo dài đến mức tiếng mưa ngoài cửa sổ nghe như bị phóng đại. Rồi Tạ Kiến Sơn nói: “Nó chưa từng được ký.” Hứa Nghiên lập tức ghi lại câu ấy. Tôi cảm thấy lòng bàn tay mình lạnh đi. Chưa từng được ký không có nghĩa là chưa từng tồn tại. Chưa từng được ký cũng không có nghĩa là cha tôi chưa từng bị đẩy ra làm người chịu tội cho một bản phụ lục cần được chôn. Hoài Châu hỏi tiếp: “Vì sao hồ sơ cảnh báo của Lâm Thừa Viễn không được đưa ra hội đồng độc lập năm đó?” Lần này, giọng Tạ Kiến Sơn thấp xuống. “Vì khi đó Kính Vân chuẩn bị lên sàn. Một cáo buộc về thao túng dữ liệu, dù đúng hay sai, cũng đủ khiến cả công ty sụp.”
Tôi tưởng mình sẽ giận đến run. Nhưng khi nghe câu ấy, tôi chỉ thấy một khoảng rỗng rất sâu mở ra trong người. Cha tôi không chết vì một tai nạn đơn lẻ. Ông chết sau nhiều tầng quyết định được gọi bằng những cái tên đẹp hơn: ổn định, đại cục, lợi ích dài hạn, niềm tin thị trường. Tạ Kiến Sơn nói tiếp: “Lâm Thừa Viễn quá cứng. Ta đã nghĩ đóng hồ sơ lại, sau khi lên sàn sẽ xử lý nội bộ. Không ai muốn cậu ta chết.” Hoài Châu nhắm mắt một giây. Khi mở ra, ánh mắt anh lạnh và sạch đến đáng sợ. “Nhưng ông đã để ông ấy sống như một kẻ phản bội suốt tám năm.”
Tạ Kiến Sơn không trả lời câu đó. Ông chuyển sang cách mà người có quyền thường dùng khi sự thật bắt đầu có hình dạng: đếm thiệt hại. Ông nói cổ đông sẽ rút phiếu, truyền thông sẽ xé Kính Vân thành từng mảnh, hàng nghìn nhân viên sẽ trả giá cho một cái tên đã chết. Ông bảo Hoài Châu xử lý Chấn Đông trước, sau đại hội sẽ phục hồi danh dự bằng một thông cáo được cân nhắc kỹ. Tôi nghe đến hai chữ bồi thường thì không kìm được mà bật cười rất khẽ. Hoài Châu không để tôi phải nói. Anh nói với ông nội mình: “Danh dự không phải khoản chi có thể phê duyệt sau khi xong việc.”
Đó là lúc tôi biết anh đã chọn. Không phải chọn tôi, cũng không phải chọn cha tôi như một con bài cảm động trước cổ đông. Anh chọn không tiếp tục dùng sự im lặng để mua thêm một ngày an toàn cho Kính Vân. Tạ Kiến Sơn hỏi lần cuối: “Con muốn kéo cả nhà họ Tạ xuống à?” Hoài Châu đáp: “Con muốn Kính Vân còn lý do để tồn tại sau hôm nay.” Rồi anh ngắt máy. Trong phòng, không ai nói một câu kịch tính. Chỉ có Tần Mặc cúi xuống tháo kính ra lau, còn Hứa Nghiên mở một file văn bản mới: “Vậy chúng ta viết bản công bố bổ sung. Không kết luận quá mức. Chỉ thời gian, mã hồ sơ, lời xác nhận, tài liệu đã có và yêu cầu mở điều tra độc lập.”
Ba giờ tiếp theo không có chỗ cho cảm xúc. Lư Bội Thanh rà từng câu để bản công bố không biến thành lời buộc tội thiếu kiểm chứng. Hứa Nghiên soạn phản hồi khẩn cấp với đơn kiện Trác Vân, yêu cầu tòa bảo toàn chứng cứ điện tử và đặt câu hỏi vì sao bên nguyên biết cấu trúc Segment 03 trước khi tài liệu của cha tôi được trình ra. Tần Mặc xuất báo cáo kỹ thuật về HL-S03-Bridge, nhấn mạnh nó không đủ để mở Segment 03 nhưng đủ chứng minh có bên ngoài biết sự tồn tại của lớp xác thực sáng lập. Còn Hoài Châu ký từng trang bằng chữ ký điện tử của mình, không chuyển cho thư ký, không đẩy sang bộ phận pháp chế gia tộc.
Trước khi trời sáng hẳn, Hoài Châu đưa cho tôi bản công bố cuối cùng. Kính Vân xác nhận phát hiện mã hồ sơ sáng lập FS-07 liên quan đến báo cáo rủi ro trước khi lên sàn; xác nhận Lâm Thừa Viễn từng nộp cảnh báo nội bộ về kiến trúc truy xuất dữ liệu; xác nhận cuộc gọi với Tạ Kiến Sơn sẽ được chuyển cho ủy ban độc lập; xác nhận tài liệu của Thẩm Nguyệt Dao và bản sao Hồi Lan đang được bảo toàn, chưa dùng làm kết luận cuối cùng. Không có câu nào nói cha tôi vô tội ngay lập tức. Nhưng lần đầu tiên sau tám năm, tên cha tôi không xuất hiện bên cạnh hai chữ phản bội, mà xuất hiện trong một văn bản yêu cầu mở lại sự thật.
Tôi trả bản công bố lại cho anh. “Anh biết sau khi gửi đi, Tạ Kiến Sơn sẽ không tha cho anh.” Hoài Châu nhìn tôi, đáy mắt có mệt mỏi nhưng không có do dự. “Ông ấy từng dạy anh rằng người kế thừa phải biết giữ đại cục. Hôm nay anh mới hiểu, đại cục không phải cái cớ để bỏ rơi một người đúng.” Tôi hỏi: “Còn nếu cổ đông không chọn anh?” Anh im lặng một nhịp rất ngắn, rồi nói: “Vậy ít nhất họ bỏ phiếu sau khi biết mình đang bỏ phiếu cho điều gì.” Câu ấy làm cổ họng tôi nghẹn lại. Tin tưởng không phải là chắc chắn người đó sẽ thắng. Tin tưởng là khi anh có thể thua, anh vẫn không dùng sự thật của tôi để mặc cả.
Tám giờ bốn mươi sáng, bản công bố bổ sung được gửi đồng thời đến hệ thống cổ đông, ủy ban độc lập và nhóm kiểm toán khẩn cấp. Ba phút sau, điện thoại của mọi người bắt đầu rung liên tục. Từ khóa Tạ Kiến Sơn, Lâm Thừa Viễn, hồ sơ trước khi lên sàn và bán lõi dữ liệu nối nhau trèo lên bảng nóng. Hứa Nghiên kiểm tra xác nhận nhận hồ sơ từ Quân Hòa, rồi kéo tay tôi chỉnh lại cổ áo sơ mi. “Đừng để họ kéo cậu vào cảm xúc,” cô nói. “Hôm nay cậu chỉ cần nhớ một điều: người phải giải thích là họ.”
Khi chúng tôi đến tầng hội nghị của Kính Vân, hành lang đã đầy tiếng nói chuyện bị đè thấp. Những cổ đông nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp hơn mọi lần. Không còn chỉ là tò mò về người vợ hợp đồng bị kiện, cũng không còn chỉ là nghi ngờ một chuyên viên dữ liệu đứng giữa bàn cờ. Trong ánh mắt họ có cả bất an. Nếu văn bản bổ sung là thật, vấn đề không chỉ là Tạ Chấn Đông bán lõi dữ liệu hay tôi có làm giả chứng cứ hay không. Vấn đề là Kính Vân từng chọn im lặng, và người kế thừa đang xé lớp im lặng ấy ra trước giờ bỏ phiếu.
Cửa phòng họp mở ra. Tiếng ồn bên trong tràn ra như một đợt sóng. Trên màn hình lớn, bên cạnh chương trình bỏ phiếu về quyền điều hành Kính Vân, một dòng mới vừa được thêm vào: chất vấn khẩn cấp về hồ sơ FS-07 và trách nhiệm công bố rủi ro lịch sử. Tôi bước vào cùng Hoài Châu, không đứng sau anh, cũng không cố đứng trước. Khi đồng hồ đếm ngược đến phiên bỏ phiếu bắt đầu chạy, cổ đông đại diện của một quỹ trung lập đứng lên trước cả chủ tọa. Ông ta nhìn thẳng về phía chúng tôi: “Tạ Hoài Châu, nếu nhà họ Tạ từng chôn một phần sự thật suốt tám năm, lấy gì đảm bảo hôm nay anh không chỉ công khai phần có lợi cho mình?” Cả hội trường xôn xao. Hoài Châu đặt tay lên micro. Còn tôi nhìn màn hình, nhìn cái tên cha mình lần đầu tiên xuất hiện trong phòng họp ấy như một người cần được lắng nghe, không phải một cái bóng bị kết án sẵn.
