Chương 45: Lời Khai Của Thẩm Nguyệt Dao
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 45: Lời Khai Của Thẩm Nguyệt Dao
“Bật loa ngoài.” Tôi vừa nói xong, tiếng mưa ngoài ban công bỗng rõ hơn. Tạ Hoài Châu đặt điện thoại xuống giữa bàn, cách phong bì Hồi Lan và túi vật chứng đúng khoảng Hứa Nghiên đã đánh dấu là vùng sạch. Anh không hỏi lại, cũng không thay tôi quyết định. Từ giây phút này, cuộc gọi của Thẩm Nguyệt Dao không còn là chuyện riêng giữa hai người từng bị ép vào một cuộc liên hôn, mà là một phần của chuỗi chứng cứ có thể bị soi đến từng nhịp thở.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Sau đó, giọng Thẩm Nguyệt Dao vang lên, thấp hơn mọi lần tôi từng nghe cô ta nói trước truyền thông. “Tạ Hoài Châu, Lâm Tri Ý đang ở đó?” Hoài Châu đáp: “Có. Hứa Nghiên và Tần Mặc cũng ở đây. Cuộc gọi đang được ghi hình.” Nguyệt Dao khẽ cười, nhưng tiếng cười ấy không có vẻ thắng thế. “Vậy càng tốt. Tôi cần một kênh làm chứng độc lập. Không qua nhà họ Tạ, không qua Thẩm thị, không qua bất kỳ người nào có thể sửa lời tôi trước khi nó được ghi nhận.”
Hứa Nghiên kéo điện thoại ghi âm lại gần, đọc rõ thời gian, địa điểm, những người có mặt và nhắc từng chữ: “Nếu cô tiếp tục cuộc gọi này, chúng tôi sẽ lập biên bản tiếp nhận thông tin ban đầu. Cô có quyền dừng lại để có luật sư riêng. Cô phải chịu trách nhiệm nếu cố ý cung cấp thông tin sai.” Nguyệt Dao im lặng một nhịp. “Luật sư riêng của tôi đã bị cha tôi đổi từ sáng nay. Người mới gửi cho tôi một bản dự thảo tường trình, trong đó tôi là người tự ý tiếp xúc Tạ Chấn Đông, tự ý thúc đẩy phụ lục hợp tác với Kính Vân và tự ý dùng hôn ước thất bại để trả thù Hoài Châu. Nghe quen không, Lâm Tri Ý? Họ luôn rất tiết kiệm khi cần biến phụ nữ thành lý do của mọi sai số.”
Tôi nhìn phong bì vàng có bốn chữ “Hồi Lan – bản cuối” trên bàn. Một giờ trước, cha tôi bảo hãy tìm người bị buộc ký thay. Bây giờ, người đó đang tự gọi đến. Tôi không thấy hả hê, cũng không thấy thương hại. Thẩm Nguyệt Dao từng dùng truyền thông ép tôi thành cái bóng bên cạnh Hoài Châu, nhưng sự thật không đòi nhân chứng phải đáng yêu. Nó chỉ đòi lời khai có thể kiểm chứng và người khai hiểu cái giá của từng chữ mình nói ra.
Hứa Nghiên hỏi: “Cô muốn khai điều gì?” Lần này, Nguyệt Dao không vòng vo. “Tôi xác nhận Thẩm thị từng tham gia ba buổi trao đổi kín với Tạ Chấn Đông về việc tiếp nhận một phần lõi phân tích của Kính Vân Insight sau khi Hoài Châu bị tước quyền điều hành. Trên giấy, nó được gọi là phòng thí nghiệm liên hợp dữ liệu rủi ro. Trên thực tế, nội dung bàn giao bao gồm giao diện tương thích với kiến trúc lõi, tập bản đồ tính năng và quyền truy cập thử nghiệm vào một gói dữ liệu được đánh dấu Segment 03.”
Tần Mặc đang cúi trước laptop bỗng ngẩng lên. “Cô nói Segment 03?” “Đúng,” Nguyệt Dao đáp. “Tôi không biết nó là gì cho đến khi hôm qua cha tôi yêu cầu tôi ký một phụ lục bổ sung, xác nhận mọi trao đổi kỹ thuật trước đây chỉ là đánh giá đầu tư cá nhân của tôi. Phụ lục đó gắn mã HL-S03-Bridge. Nếu thuận lợi, Thẩm thị nhận được thứ họ muốn. Nếu thất bại, tôi là người tự ý vượt quyền, còn Kính Vân có thể nói đó chỉ là trò gây rối của đối thủ liên hôn bất thành.”
Trong phòng ngủ cũ của cha mẹ tôi, không ai lập tức nói gì. Tiếng mưa gõ lên mái che ban công, đều đều đến tàn nhẫn. Tôi nhớ đến những tiêu đề sáng nay gọi tôi là người vợ hợp đồng làm giả chứng cứ, rồi nghĩ đến bản dự thảo Nguyệt Dao vừa nhắc. Một bàn cờ lớn có thể thay quân, đổi màu quân, nhưng cách hy sinh thì gần như không đổi: chọn một người đủ gần sự thật để mọi dấu vân tay có vẻ hợp lý, nhưng đủ cô lập để khi bị ném ra ngoài, không ai muốn nhặt về.
Hoài Châu hỏi: “Tạ Chấn Đông trực tiếp bàn giao tài liệu cho cô?” Giọng anh rất bình, nhưng sự bình tĩnh ấy căng như dây kim loại. Nguyệt Dao đáp: “Ông ta dùng nhóm tư vấn trung gian, hai phòng dữ liệu tạm và một tài khoản dưới danh nghĩa đánh giá hợp tác chiến lược. Nhưng tôi có thư mời họp, lịch phòng, bản ghi chú do thư ký Thẩm thị lập, và một file ghi âm mười bảy phút. Trong đó, ông ta nói rõ: chỉ cần Hoài Châu mất quyền trước đại hội, phần còn lại sẽ được gọi là tái cấu trúc tài sản dữ liệu, không phải bán lõi.”
Hứa Nghiên lập tức chặn lại trước khi cảm xúc trong phòng kịp tràn lên. “Không gửi qua tài khoản cá nhân. Cô mở thiết bị khác, quay lại màn hình nguồn lưu trữ, gửi bản sao đầu tiên vào hòm thư tiếp nhận của Quân Hòa do tôi cung cấp, đồng thời đọc mã thời gian và dung lượng file. Bản gốc giữ nguyên, không đổi tên, không nén lại nếu chưa cần. Sau khi gửi xong, cô đến văn phòng luật độc lập để bảo toàn thiết bị.” Nguyệt Dao hỏi khẽ: “Cô chuẩn bị quy trình cho cả kẻ từng đối đầu với bạn mình à?” Hứa Nghiên đáp: “Tôi chuẩn bị quy trình cho chứng cứ. Người cầm nó là ai không quan trọng bằng việc nó có sạch hay không.”
Mười phút sau, hòm thư tiếp nhận của Quân Hòa báo có tệp đầu tiên. Lư Bội Thanh được Hứa Nghiên gọi vào cuộc họp khẩn từ xa. Tần Mặc không mở tệp trực tiếp. Anh tạo bản sao cách ly, ghi hash, đối chiếu dung lượng và đọc từng dòng manifest mà Nguyệt Dao gửi kèm. Khi thấy chuỗi “HL-S03-Bridge / FounderRoot-Compatible”, tay anh dừng trên bàn phím. “Nó không mở được Segment 03,” anh nói, “nhưng chứng minh bên nhận biết Segment 03 tồn tại và biết nó cần lớp xác thực sáng lập. Đây không phải hợp tác đầu tư thông thường.”
Lư Bội Thanh hỏi qua loa: “Cô Thẩm, cô xác nhận các tài liệu này do cô lưu giữ trong quá trình tham gia đàm phán giữa Thẩm thị và nhóm của Tạ Chấn Đông?” Nguyệt Dao đáp rõ ràng: “Tôi xác nhận. Tôi từng tin đây là lợi thế để ép Tạ Hoài Châu chấp nhận liên minh với Thẩm thị. Nhưng từ đầu tuần này, cha tôi và Tạ Chấn Đông đã chuẩn bị một bản giải trình dự phòng, biến tôi thành người chủ động tiếp cận dữ liệu trái phép. Tôi làm chứng không phải để giúp các người. Tôi làm chứng vì tôi không muốn trở thành cái thùng rác để hai tập đoàn đổ mọi thứ bẩn vào.”
Hoài Châu nói: “Điều kiện của cô là gì?” Nguyệt Dao đáp ngay: “Bảo vệ tư cách làm chứng của tôi trước khi Thẩm thị kịp khóa thiết bị. Quân Hòa tiếp nhận trực tiếp, không để pháp chế nhà họ Tạ chạm vào bản gốc. Và tôi cần văn bản xác nhận tài liệu tôi cung cấp chỉ dùng để điều tra hành vi bán lõi dữ liệu, không bị biến thành công cụ ép tôi ký thêm bất kỳ thỏa thuận hôn nhân hay chuyển nhượng cổ phần nào. Nếu tôi bị kéo về Thẩm thị trước tối nay, các người sẽ chỉ còn một bản sao không đủ sức đứng trước cổ đông.”
Tôi hỏi: “Cô còn giữ gì ngoài các tệp vừa gửi?” Đầu dây bên kia yên tĩnh đến mức tôi tưởng cô ta đã tắt máy. Rồi Nguyệt Dao nói: “Một bản phụ lục chưa ký chính thức. Trên đó có sơ đồ trách nhiệm khi kế hoạch bị lộ. Tôi đứng ở tầng đầu, dưới danh nghĩa người liên hệ trái phép. Tần Mặc đứng ở tầng kỹ thuật, bị mô tả là người cung cấp giao diện. Lâm Thừa Viễn đứng ở tầng lịch sử, tiếp tục bị dùng làm nguồn gốc của cơ chế truy xuất bất hợp pháp. Còn Tạ Chấn Đông chỉ là người tiếp nhận báo cáo rủi ro sau cùng. Sạch đến mức đáng học hỏi.”
Tần Mặc chửi rất nhỏ một câu, nhỏ đến mức Hứa Nghiên có thể giả vờ không nghe. Hoài Châu không chửi. Anh chỉ nhìn xuống màn hình điện thoại, nơi tên Thẩm Nguyệt Dao vẫn sáng, rồi chậm rãi siết tay lại. Tôi biết anh đang nghe không chỉ một âm mưu hiện tại, mà còn nghe cách cái tên cha tôi bị kéo từ tám năm trước về làm vật đỡ đạn thêm một lần. Họ muốn biến mọi chứng cứ thành vòng tròn khép kín: người chết chịu trách nhiệm cho nguồn gốc, người sống chịu trách nhiệm cho thao tác, còn người ra lệnh đứng ngoài làm người thu dọn khủng hoảng.
Hứa Nghiên đưa cho tôi một tờ giấy trắng. Trên đó cô đã viết nhanh ba dòng: bảo toàn thiết bị của Nguyệt Dao, xác nhận lời khai độc lập, chuẩn bị phản hồi khẩn cấp cho đơn kiện Trác Vân. Tôi gật đầu. Lời khai này chưa đủ để thắng. Nó còn phải qua xác minh metadata, lịch phòng, chữ ký điện tử và toàn bộ chuỗi lưu ký. Nhưng nó đã mở ra một khe hở mà Tạ Chấn Đông không thể lấp bằng truyền thông trong một đêm: nếu Trác Vân kiện tôi vì chứng cứ giả, vì sao phụ lục Thẩm thị lại biết chính xác Segment 03, thứ chúng tôi vừa tìm thấy trong bản sao cuối của cha?
Lư Bội Thanh nói dứt khoát: “Quân Hòa sẽ tiếp nhận lời khai ban đầu của cô Thẩm với tư cách nhân chứng độc lập. Nhưng mọi tài liệu phải được xác thực trước khi trình bày tại đại hội.” Nguyệt Dao đáp: “Tôi hiểu. Tôi sẽ đến văn phòng Quân Hòa Hàng Châu trong bốn mươi phút. Nếu giữa đường tôi mất liên lạc, hãy công bố thời điểm cuộc gọi này bắt đầu.” Cuộc gọi đáng lẽ nên kết thúc ở đó, nhưng trước khi Hoài Châu kịp tắt máy, cô ta bỗng nói thêm: “Còn một chuyện.”
Tôi nhìn sang Hoài Châu. Ánh mắt anh tối lại, như đã đoán câu tiếp theo sẽ không dễ nghe. Nguyệt Dao nói chậm từng chữ: “Trong bản phụ lục dự phòng, người phê duyệt cuối cùng không ghi tên Tạ Chấn Đông. Nó dùng mã lưu trữ cũ của hội đồng sáng lập. Nếu các người muốn chứng minh ông ta bán lõi dữ liệu, các người phải mở hồ sơ mà nhà họ Tạ chôn tám năm trước. Không mở nó, Chấn Đông sẽ đẩy toàn bộ trách nhiệm sang người chết và người ký thay.” Mưa ngoài cửa sổ nặng hạt hơn. Hoài Châu quay đầu nhìn phong bì Hồi Lan, rồi nhìn dòng FounderRoot-Compatible vẫn nằm im trên màn hình. Trước khi cuộc gọi tắt hẳn, Nguyệt Dao để lại câu cuối cùng: “Tạ Kiến Sơn biết bản phụ lục đầu tiên từng tồn tại.”
