Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 47: Phiếu Bầu Cuối Cùng

Chương 47: Phiếu Bầu Cuối Cùng

Câu hỏi của vị cổ đông trung lập rơi xuống giữa hội trường như một chiếc ly thủy tinh bị buông khỏi tay. Không vỡ thành tiếng, nhưng ai cũng nghe thấy vết nứt chạy qua bầu không khí. Tôi nhìn những gương mặt phía dưới: người nghi ngờ, người bất an, người cố che giấu sự phấn khích khi thấy nhà họ Tạ tự mở vết thương cũ trước giờ bỏ phiếu. Trên màn hình lớn, tên cha tôi vẫn nằm trong dòng chất vấn khẩn cấp về FS-07. Lần đầu tiên sau tám năm, ông không bị nhắc đến như một vết bẩn cần lau khỏi báo cáo thường niên, nhưng cái giá của việc được gọi tên là mọi ánh mắt đều đang đòi một câu trả lời không chỉ có cảm xúc.

Hoài Châu đặt tay lên micro. Anh không đứng dậy ngay, cũng không dùng giọng lạnh để ép căn phòng im xuống. Anh chờ tiếng xôn xao tự hạ xuống, rồi mới nói: “Không có gì đảm bảo nếu quý vị chỉ tin tôi vì tôi họ Tạ. Vì vậy, tôi không yêu cầu quý vị tin tôi.” Câu ấy khiến nhiều người ngẩng đầu. Tạ Chấn Đông ở hàng ghế bên trái khẽ nhếch môi, như thể đã bắt được một điểm yếu. Nhưng Hoài Châu tiếp tục: “Tôi yêu cầu quý vị bỏ phiếu cho một cơ chế khiến tôi không thể tự chọn phần có lợi để công khai. Tất cả tài liệu FS-07, bản sao Hồi Lan, thiết bị gốc của Thẩm Nguyệt Dao, báo cáo kỹ thuật về HL-S03-Bridge và bản ghi cuộc gọi với Tạ Kiến Sơn sẽ được đưa vào phòng dữ liệu độc lập do Quân Hòa, một hãng kiểm toán pháp chứng và ủy ban đặc biệt cùng giám sát. Mọi lần mở, sao chép, trích xuất đều có nhật ký thời gian thực gửi cho đại diện cổ đông. Nếu tôi giấu một phần, người có quyền lật tôi xuống đầu tiên chính là quý vị.”

Chủ tọa gõ búa một lần, nhắc mọi người giữ trật tự. Nhưng sau câu trả lời ấy, phòng họp không yên hơn, chỉ đổi từ xôn xao cảm tính sang thứ im lặng tính toán. Tôi từng thấy Hoài Châu thắng bằng số liệu, bằng quyền lực, bằng khả năng khiến đối thủ không tìm được khe hở. Hôm nay anh lại đặt khe hở của chính mình ra giữa bàn: quyền giám sát, quyền chất vấn, quyền miễn nhiệm nếu cơ chế minh bạch bị phá. Một người quen kiểm soát mọi biến số đang dùng cách từ bỏ quyền kiểm soát tuyệt đối để lấy lại niềm tin. Tôi bỗng hiểu vì sao câu “anh chọn sự thật” trong đêm qua không phải một lời hứa đẹp. Nó là một phương án quản trị có thể bị kiểm toán từng dòng.

Tạ Chấn Đông đứng lên trước khi cổ đông kia kịp hỏi tiếp. Ông ta vẫn giữ vẻ ôn hòa, nhưng giọng đã cứng như cạnh giấy. “Hoài Châu, cháu nói nghe rất hay. Nhưng bản công bố bổ sung được gửi trước đại hội chưa đầy một giờ, tài liệu chưa qua thẩm định đầy đủ, nhân chứng chính là người của Thẩm thị, còn người hưởng lợi trực tiếp là vợ hợp đồng của cháu. Cháu đang yêu cầu cổ đông giao lại quyền điều hành cho cháu dựa trên một mớ tài liệu có thể làm giá trị Kính Vân bốc hơi trong một buổi sáng.” Ông ta quay sang hội trường. “Tôi đề nghị hoãn bỏ phiếu, loại bỏ toàn bộ nội dung FS-07 khỏi chương trình hôm nay và chuyển cho hội đồng sáng lập xử lý nội bộ.”

Hai chữ “nội bộ” làm cổ họng tôi nghẹn lại. Tám năm trước, cha tôi cũng bị xử lý trong cái gọi là nội bộ ấy. Hồ sơ bị đóng lại, cảnh báo bị chôn, người chết bị treo một cái tên phản bội để tập đoàn tiếp tục lên sàn. Tôi siết nhẹ đầu ngón tay dưới mặt bàn. Hoài Châu không nhìn tôi, nhưng bàn tay anh đặt cạnh tập tài liệu hơi dịch sang, chạm rất khẽ vào mép giấy trước mặt tôi, như một lời nhắc không cần phát thành tiếng: em có quyền nói, nhưng em không phải một mình gánh căn phòng này.

Hứa Nghiên xin quyền phát biểu với tư cách cố vấn pháp lý của bên liên quan đến vụ kiện Trác Vân. Cô không tranh cãi bằng tức giận. Cô chỉ mở chuỗi lưu ký trên màn hình phụ: thời điểm Thẩm Nguyệt Dao đến văn phòng Quân Hòa Hàng Châu, mã niêm phong thiết bị, biên bản tiếp nhận file ghi âm mười bảy phút, danh sách người có mặt và yêu cầu bảo toàn chứng cứ điện tử đã gửi cho tòa. “Không ai ở đây nói lời khai của Thẩm Nguyệt Dao là kết luận cuối cùng,” cô nói. “Chúng tôi nói nó đủ để đặt câu hỏi vì sao bên nguyên trong vụ kiện Trác Vân biết cấu trúc Segment 03 trước khi tài liệu của Lâm Tri Ý được trình ra. Câu hỏi này không thể bị chôn bằng thủ tục hoãn họp.”

Tần Mặc tiếp lời bằng phần kỹ thuật ngắn đến mức gần như khô khốc. HL-S03-Bridge không mở được Segment 03, nhưng chứng minh lớp xác thực sáng lập từng tồn tại và có người bên ngoài mô tả đúng cấu trúc của nó. Manifest của Nguyệt Dao khớp với mã FS-07 bị khóa ở cấp sáng lập; bản sao Hồi Lan có dấu thời gian trước vụ kiện Trác Vân; dữ liệu hiện tại chỉ đủ để yêu cầu mở điều tra độc lập, chưa đủ để tuyên bố ai vô tội hay có tội. Chính sự thận trọng ấy lại khiến nhiều cổ đông ngồi thẳng hơn. Nếu chúng tôi muốn diễn kịch để giữ ghế, đáng lẽ câu chuyện phải hoàn hảo hơn, nước mắt phải nhiều hơn và kết luận phải vang hơn. Sự thật thường không sạch sẽ như sân khấu. Nó có giới hạn, có điểm mờ, có phần chưa mở được. Nhưng nó biết tự chỉ ra nơi cần soi đèn.

Vị đại diện Quân Hòa, người trước đó hỏi Hoài Châu câu khó nhất, nâng micro lần nữa. “Nếu chúng tôi bỏ phiếu cho anh, anh chấp nhận điều kiện gì để quyền điều hành không biến thành quyền che giấu phiên bản mới?” Hoài Châu đứng dậy. Ánh đèn hội trường rơi lên vai anh, làm vẻ mệt mỏi sau một đêm trắng hiện rõ hơn bất kỳ lần nào tôi từng thấy. “Thứ nhất, thành lập ủy ban đặc biệt ngay sau đại hội, trong đó ghế chủ trì không thuộc nhà họ Tạ. Thứ hai, mọi quyết định liên quan đến lõi dữ liệu, FS-07 và Segment 03 phải có chữ ký kép của CEO và đại diện ủy ban độc lập. Thứ ba, Tạ Chấn Đông tạm dừng toàn bộ quyền ký với dự án dữ liệu và giao dịch vốn cho đến khi điều tra xong. Thứ tư, nếu trong ba mươi ngày tôi không công bố lịch trình kiểm toán đầy đủ, hội đồng có quyền khởi động bỏ phiếu miễn nhiệm rút gọn.” Anh ngừng một nhịp, rồi nói câu cuối thấp hơn nhưng rõ hơn. “Và Lâm Tri Ý sẽ không là chứng cứ trang trí cho chiến dịch của tôi. Cô ấy có quyền tham gia nhóm rà soát đạo đức dữ liệu với tư cách chuyên viên phát hiện chuỗi bất thường đầu tiên.”

Tôi nghe tên mình vang lên giữa hội trường và cảm thấy trái tim đập chậm lại. Không phải vì được trao một vị trí. Tôi đã đi quá xa để hiểu rằng vị trí trên giấy có thể trở thành một chiếc lồng khác nếu người trao nó chỉ muốn dùng tôi làm biểu tượng. Nhưng trong câu nói của Hoài Châu có một điều khác: anh đặt tôi vào cơ chế, không đặt tôi sau lưng anh. Tôi nhìn về phía cổ đông Quân Hòa. “Tôi không yêu cầu mọi người thương cha tôi,” tôi nói khi được chủ tọa cho phép phát biểu. “Tôi cũng không yêu cầu Kính Vân minh oan cho ông bằng lòng áy náy. Nếu dữ liệu cuối cùng chứng minh cha tôi sai, tôi sẽ chấp nhận kết luận độc lập. Nhưng nếu một người từng cảnh báo rủi ro lại bị biến thành kẻ phản bội vì công ty cần lên sàn, thì vấn đề hôm nay không chỉ là danh dự của gia đình tôi. Nó là câu hỏi Kính Vân có còn xứng đáng bán sự tin cậy cho khách hàng hay không.”

Không ai vỗ tay. Ở một đại hội cổ đông, sự im lặng sau một câu nói đôi khi tốt hơn tiếng vỗ tay. Tạ Chấn Đông nhìn tôi, ánh mắt mất đi lớp ôn hòa cuối cùng. “Cô Lâm nói rất cảm động,” ông ta chậm rãi nói, “nhưng cô quên rằng chính cha cô đã giấu Khóa Hồi Lan trong dữ liệu cá nhân của cô. Một người trong sạch tại sao phải giấu?” Tôi nhìn thẳng ông ta. “Một người định đánh cắp dữ liệu sẽ không để lại cơ chế truy vết có thể buộc cả hệ thống phải tự đối chiếu nguồn gốc. Một người định phản bội sẽ không viết cảnh báo rủi ro trước khi mọi chuyện xảy ra. Còn một người muốn chôn sự thật thì sẽ luôn hỏi vì sao nạn nhân không giao nộp dao cho kẻ đã đứng trong phòng với mình.” Lần này, tiếng xôn xao bật lên nhanh hơn, sắc hơn. Chủ tọa phải gõ búa hai lần.

Cuộc bỏ phiếu được chuyển sang hai phần: thông qua cơ chế điều tra FS-07 và quyết định quyền điều hành Kính Vân sau đại hội. Phần thứ nhất đi qua dễ hơn tôi tưởng. Không phải vì mọi người bỗng tin cha tôi, mà vì không cổ đông nào muốn trở thành người công khai bỏ phiếu chôn một hồ sơ sáng lập vừa bị đưa ra ánh sáng. Tỷ lệ đồng ý hiện trên màn hình: 73,42%. Khi con số ấy sáng lên, tôi thấy mắt Tần Mặc đỏ nhẹ sau gọng kính. Anh cúi đầu ghi gì đó vào sổ, như thể đang trả muộn một món nợ đã kéo dài tám năm.

Phần thứ hai mới là chiến trường thật. Tạ Chấn Đông phản công bằng thủ tục, yêu cầu loại phiếu của một số cổ đông liên quan đến gói cải tổ, chất vấn quyền biểu quyết của quỹ ngoại, rồi đề nghị tách quyền CEO khỏi quyền chủ trì điều tra. Mỗi lần ông ta đưa ra một điểm, Lư Bội Thanh và cố vấn pháp lý độc lập lại trình một điều khoản đã chuẩn bị sẵn: bỏ phiếu theo hai lớp, công bố phiếu của nhóm cổ đông không liên quan, ghi nhận ý kiến phản đối nhưng không đình chỉ tiến trình. Không có cú lật may mắn nào ở đây. Chỉ có ba đêm gần như không ngủ, hàng chục phương án dự phòng và việc Hoài Châu đã chịu đặt mình dưới một chiếc khóa mà đối thủ không thể gọi là độc đoán.

Khi cổng bỏ phiếu điện tử đóng lại, hội trường im đến mức tôi nghe rõ tiếng quạt thông gió trên trần. Màn hình đếm ngược từ mười về không. Tôi không nhìn con số đầu tiên. Tôi nhìn Hoài Châu. Anh đứng rất thẳng, nhưng bàn tay nắm sau lưng hơi siết lại. Một người có thể chấp nhận thua không có nghĩa là anh không đau nếu thật sự thua. Tôi từng nghĩ tổng tài như anh sinh ra đã quen thắng. Bây giờ tôi biết có những chiến thắng làm người ta kiệt sức hơn thất bại, vì nó buộc người đó phải giữ lại phần mình không muốn đánh mất trong một nơi chỉ hỏi được bao nhiêu phần trăm phiếu.

Kết quả hiện lên: 51,18% đồng ý, 48,82% phản đối. Ở nhóm cổ đông không liên quan, tỷ lệ ủng hộ vượt ngưỡng tối thiểu chỉ 1,37 điểm. Phiếu cuối cùng được hệ thống ghi nhận trước khi đóng cổng đến từ Quỹ Quân Hòa. Không ai reo lên. Sự im lặng vài giây đầu nặng đến mức giống như cả hội trường chưa kịp tin một triều đại vừa đổi hướng. Sau đó tiếng nói chuyện bùng lên thành sóng. Chủ tọa đọc nghị quyết bằng giọng khàn: Tạ Hoài Châu khôi phục quyền CEO theo cơ chế giám sát đặc biệt; Tạ Chấn Đông tạm đình chỉ toàn bộ quyền điều hành liên quan đến lõi dữ liệu, giao dịch vốn và dự án Thiên Bình cho đến khi ủy ban độc lập có kết luận; hồ sơ FS-07 không được xử lý nội bộ bởi bất kỳ thành viên nào của nhà họ Tạ.

Tạ Chấn Đông đứng đó rất lâu. Lần đầu tiên tôi thấy ông ta không còn vẻ người lớn vì đại cục. Trên gương mặt ấy chỉ còn sự trống rỗng của một người tưởng mình đã tính hết mọi nước, nhưng cuối cùng thua vì thứ ông ta luôn xem nhẹ nhất: người khác cũng có thể chọn không sợ. Khi đi ngang qua chỗ chúng tôi, ông ta dừng lại nửa giây. “Cháu nghĩ thắng một cuộc bỏ phiếu là lấy lại được Kính Vân sao?” ông ta nói với Hoài Châu, rồi ánh mắt trượt sang tôi. “FS-07 mở ra, cô chưa chắc chịu nổi thứ cha cô để lại.” Hoài Châu không đáp trả. Anh chỉ nhìn bảo vệ đại hội tiến đến yêu cầu Tạ Chấn Đông bàn giao thẻ điều hành tạm thời theo nghị quyết vừa thông qua.

Tôi tưởng mình sẽ nhẹ nhõm khi nhìn chiếc thẻ ấy được đặt lên bàn niêm phong. Nhưng cảm giác tràn lên trong tôi không phải nhẹ nhõm, mà là một thứ mệt mỏi sâu và nóng, như người vừa đi qua một cơn mưa lớn mới nhận ra quần áo đã ướt từ rất lâu. Hoài Châu quay sang tôi. Giữa tiếng ồn, anh hỏi rất khẽ: “Em ổn không?” Tôi nhìn màn hình vẫn còn sáng kết quả bỏ phiếu, rồi nhìn dòng chữ FS-07 nằm trong nghị quyết. “Hôm nay cha em không còn bị họ nhắc đến như một cái cớ,” tôi đáp. “Như vậy đã là một bước rồi.” Anh nhìn tôi, ánh mắt mềm xuống. “Không chỉ một bước. Là bước đầu tiên mà Kính Vân không được phép quay lại.”

Ngay lúc đó, điện thoại của Tần Mặc rung lên. Anh mở thông báo, sắc mặt lập tức thay đổi. Trên màn hình phụ của hệ thống phòng dữ liệu độc lập, một yêu cầu mới vừa xuất hiện: Founder Root Key – Emergency Decryption Session. Người khởi tạo: Tạ Kiến Sơn. Thời gian xác minh: 14:00 cùng ngày. Danh sách người quan sát bắt buộc gồm ủy ban đặc biệt, Quân Hòa, Tạ Hoài Châu và Lâm Tri Ý. Tôi nhìn tên mình đứng cạnh quyền truy xuất mà suốt tám năm không ai cho cha tôi cơ hội chạm tới lần nữa. Phía dưới yêu cầu có một dòng ghi chú ngắn: “Chuẩn bị công bố tư cách người cảnh báo rủi ro ban đầu của Lâm Thừa Viễn sau khi Segment 03 được xác minh.” Tiếng ồn hội trường bỗng xa đi. Lần này, cái tên cha tôi không chỉ xuất hiện trong một câu hỏi. Nó sắp phải bước ra trước ánh sáng.