Chương 10 - Chương 10: Người Cũ Trở Về
Chương 10: Người Cũ Trở Về
Bàn tay Đường Nhược Vi mát hơn tôi tưởng. Cô ta bắt tay vừa phải, không siết để ra oai, cũng không buông nhanh như người chỉ làm phép lịch sự. Trong nghề truyền thông, kiểu người biết giữ đúng một nhịp chạm tay thường đáng sợ hơn người cố tỏ ra sắc bén. Họ hiểu khoảng cách nào khiến đối phương thấy được tôn trọng, và cũng hiểu khoảng cách nào đủ để gieo một hạt nghi ngờ. Tôi rút tay về, mỉm cười theo đúng tiêu chuẩn của một Cố phu nhân mới được đưa vào phòng tiếp khách: không thân mật, không lạnh nhạt, càng không để ai nhìn ra hai chữ thỏa thuận cũ vừa kéo lòng mình căng như dây đàn.
Cố Hoài Châu đứng bên cạnh tôi, nét mặt vẫn bình tĩnh. Anh giới thiệu lại rất ngắn: “Đường Nhược Vi, phụ trách chiến lược thương hiệu của dự án tái cấu trúc hình ảnh nghệ sĩ quý sau. Tô Mạn Ninh, phó giám đốc Vãn Thanh, cũng là người sẽ duyệt mọi phần liên quan đến xử lý khủng hoảng của Vãn Thanh.” Một câu nói đặt tôi vào vị trí công việc rõ ràng, đồng thời không phủ nhận thân phận vợ hợp pháp vừa bị người đối diện gọi ra. Sau buổi chiều ở Cố gia, tôi biết anh đã thay đổi một chút. Nhưng thay đổi ấy chưa đủ để chống lại một người bước vào thế giới của anh bằng vẻ quen thuộc như trở về một căn phòng cũ.
Phòng họp chiến lược nhanh chóng sáng đèn. Trên màn hình là danh mục rủi ro của vài nghệ sĩ trực thuộc Thịnh Quang, trong đó hồ sơ của Lâm Tự được đánh dấu đỏ. Anh ta là diễn viên đang lên, mới ký hợp đồng đại diện thương hiệu và chuẩn bị công bố dự án từ thiện. Những thứ nghe càng sạch trước công chúng thì càng dễ bị biến thành mục tiêu; chỉ cần một đoạn chuyển khoản bị cắt ngữ cảnh, hoặc một tài khoản ẩn tung câu “kẻ giết danh tiếng lại làm từ thiện”, hình ảnh nhiều năm có thể sụp xuống trong một đêm. Tôi nhìn cụm từ ấy, đầu ngón tay khẽ dừng trên mép tài liệu. Cùng một mùi câu chữ, giống vụ Vãn Thanh và giống cả bóng ma đã bám theo tên mẹ tôi nhiều năm.
Đường Nhược Vi nhận ra sự dừng lại của tôi. Cô ta không hỏi, chỉ nhẹ nhàng chuyển slide kế tiếp. “Từ tuần sau, phía Nhược Vi Strategy sẽ phối hợp với Thịnh Quang xây dựng ba lớp phòng vệ: rà soát tài khoản ẩn, chuẩn bị thông cáo theo kịch bản xấu nhất, và tách rủi ro cá nhân của nghệ sĩ khỏi rủi ro hệ thống của công ty. Tôi đề nghị không để Vãn Thanh xuất hiện ở lớp đầu, ít nhất là trên giấy tờ.” Câu nói cuối cùng khiến tôi ngẩng lên. “Vì sao?” Cô ta nhìn tôi, bình tĩnh đến mức giống như đã chờ câu hỏi này. “Vì hiện tại cái tên Tô gia vẫn là điểm nóng. Nếu Vãn Thanh đứng trong danh sách xử lý khủng hoảng của nghệ sĩ Thịnh Quang, người ngoài có thể diễn giải thành Cố tổng dùng hôn nhân để rửa sạch cho công ty nhà vợ.”
Lập luận ấy không sai. Cũng chính vì không sai nên nó khiến người ta khó chịu. Tôi đặt tài liệu xuống bàn, giọng vẫn giữ phẳng: “Nếu chỉ vì tránh diễn giải ác ý, chúng ta nên làm rõ phạm vi hợp tác ngay từ đầu, không phải giấu tên Vãn Thanh. Trong khủng hoảng truyền thông, thứ khiến người ta nghi ngờ không phải lúc nào cũng là mối quan hệ, mà là việc cố tình che mối quan hệ đó.” Một vài quản lý dự án trong phòng khẽ nhìn nhau. Đường Nhược Vi cong môi rất nhẹ. “Cô nói giống hệt Hoài Châu hồi trước.” Hai chữ hồi trước rơi xuống mềm, nhưng đủ khiến không khí đổi màu. Hoài Châu nhìn cô ta, ánh mắt lạnh đi một chút. “Nói việc chính.”
Đường Nhược Vi không có vẻ bị ngắt lời. Cô ta chỉ gật đầu, như đã quen với cách anh cắt đi mọi thứ thừa. Chính sự quen thuộc ấy mới khiến tôi thấy buồn cười trong lòng. Một người có thể bình thản trước sự lạnh lùng của Cố Hoài Châu, hoặc là rất chuyên nghiệp, hoặc là đã từng đứng đủ lâu bên cạnh anh để biết sự lạnh lùng ấy không nhằm vào mình. Trong cuộc họp, cô ta còn biết anh không uống cà phê sau tám giờ tối, biết trợ lý Trần sẽ đặt bản in theo thứ tự nào trước khi anh xem. Những chi tiết ấy không đủ kết tội một quan hệ cũ, nhưng đủ tạo thành một bức tường nhỏ giữa tôi và anh.
Khi tạm nghỉ, tôi ra khu pantry lấy nước. Hai nhân viên truyền thông đứng bên ngoài tưởng tôi chưa tới gần, giọng hạ thấp nhưng vẫn lọt vào tai: “Đường tổng thật sự trở về rồi. Hồi đó không phải cô ấy suýt đính hôn với Cố tổng sao?” Người kia khẽ suỵt. “Nhỏ tiếng thôi, Cố phu nhân mới còn ở đây. Nhưng nói thật, nhìn khí chất thì Đường tổng mới giống người của giới đó.” Tôi nhìn dòng nước chảy vào cốc giấy. Sau khi trở thành vợ hợp đồng của Cố Hoài Châu, tôi đã quen với việc bị đem ra so sánh bằng những tiêu chuẩn mình chưa từng đăng ký tham gia. Nhưng quen không có nghĩa là không đau. Tôi quay đầu nhìn hai người kia. “Lần sau muốn đánh giá khí chất của ai, nhớ chọn chỗ không có camera nội bộ.”
Tôi quay lại hành lang thì thấy Hoài Châu đứng cách đó vài bước. Không biết anh đã nghe được bao nhiêu, nhưng nét mặt anh rất khó nhìn. “Tôi sẽ xử lý.” Tôi cười nhạt. “Xử lý nhân viên nói xấu, hay xử lý nguyên nhân khiến họ có chuyện để nói?” Anh im lặng một giây. “Tin đồn giữa tôi và Đường Nhược Vi không phải sự thật như bên ngoài nghĩ.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Vậy sự thật là gì?” Câu hỏi ấy không chỉ dành cho một tin đồn tình cũ. Nó còn dành cho thỏa thuận cũ, dành cho việc cô ta biết quá nhiều, dành cho những hồ sơ năm xưa cứ lấp ló sau mỗi cánh cửa Thịnh Quang. Hoài Châu hiểu. Chính vì hiểu nên câu trả lời của anh càng khiến tôi lạnh xuống. “Có một phần liên quan đến điều tra nội bộ trước đây. Bây giờ tôi chưa thể nói.”
Tôi chậm rãi đặt cốc nước lên bệ cửa sổ. Nếu anh nói dối một câu vụng về, có lẽ tôi sẽ dễ tức giận hơn. Nhưng anh nói thật một nửa, và nửa còn lại bị đặt sau lý do chưa thể nói. Đó mới là cách Cố Hoài Châu làm người khác không thể lập tức phản bác. Tôi hỏi: “Phụ lục hợp đồng vừa ký chưa ráo mực. Anh đã chuẩn bị tạo ngoại lệ đầu tiên rồi sao?” Anh nhíu mày. “Không phải ngoại lệ về cô, cũng không phải về Vãn Thanh.” “Nhưng người quyết định chuyện gì liên quan đến tôi lại là anh.” Tôi nhìn anh. “Đứng thẳng không chỉ là không xin lỗi trước mặt người khác. Đứng thẳng còn là được nhìn thấy thứ đang lao về phía mình.”
Lần này anh không lập tức đáp. Sự im lặng của anh khiến hành lang dài và sáng như một trường quay bị tắt tiếng. Một lát sau, anh nói: “Tôi đang cố không để cô bị kéo vào khi chưa có đủ chứng cứ.” Tôi nhìn anh, bỗng thấy mệt. “Tôi biết anh có thể có lý do. Nhưng lý do đúng không làm cảm giác bị giấu bớt đau.” Vẻ lạnh trên mặt anh nứt ra rất nhẹ, gần như không đáng kể. “Tôi biết.” Hai chữ ấy đến muộn, nhưng không giả. Tôi quay đi trước khi mình vì chúng mà mềm xuống quá nhanh. Trong cuộc hôn nhân này, mỗi lần tôi muốn tin một chút, luôn có một cánh cửa mới nhắc tôi rằng lòng tin không thể chỉ dựa vào khoảnh khắc được bảo vệ.
Buổi họp tiếp tục bằng kế hoạch truyền thông cho Lâm Tự. Tôi chủ động đề xuất tách hồ sơ Vãn Thanh thành tư vấn chuyên môn, toàn bộ đầu việc phải có biên bản độc lập, còn phần triển khai trực tiếp do đội Thịnh Quang chịu trách nhiệm. Hoài Châu không bác bỏ. Đường Nhược Vi nhìn tôi lâu hơn vài giây rồi nói: “Cách này giảm được rủi ro cho cả hai bên, nhưng cô sẽ vẫn bị chú ý nếu chiến dịch xảy ra vấn đề.” Tôi đáp: “Chênh lệch chỉ là bị chú ý trong tư thế bị đẩy ra, hay tự mình chọn vị trí đứng.”
Gần mười giờ, cuộc họp kết thúc. Đường Nhược Vi ở lại cùng Hoài Châu để rà soát phần tài liệu mật, còn tôi theo trợ lý Trần xuống phòng làm việc tạm thời để nhận bản sao hợp đồng dịch vụ của Vãn Thanh. Trên đường đi, trợ lý Trần do dự vài lần rồi mới nói: “Cố phu nhân, chuyện của Đường tổng…” Tôi ngắt lời anh ta: “Nếu Cố tổng muốn giải thích, anh ấy sẽ tự nói. Nếu anh ấy không muốn, anh nói thay cũng chỉ biến mình thành người chịu trận.” Trợ lý Trần lập tức ngậm miệng. Tôi không trách anh ta. Trong một đế chế truyền thông, đôi khi người cầm tài liệu còn biết nhiều hơn người đứng dưới ánh đèn, nhưng biết nhiều không đồng nghĩa có quyền nói ra.
Tôi ký nhận bản sao, kiểm tra từng trang rồi mới phát hiện thẻ nhớ dùng để lưu bản phân tích dữ liệu vẫn để quên trong phòng họp. Thang máy bảo trì, tôi đành đi bộ qua hành lang nối với khu tiếp khách. Đèn đã giảm một nửa, kính ngoài tòa nhà phản chiếu bóng tôi trong chiếc váy đã hơi nhăn sau một ngày quá dài. Tôi nhìn người phụ nữ trong kính, đột nhiên thấy cô ấy vừa giống Cố phu nhân mà truyền thông muốn nhìn, vừa giống Tô Mạn Ninh của Vãn Thanh đang cố giữ cho tên mẹ mình không bị nhấn chìm lần nữa. Có lẽ vấn đề không phải chọn một thân phận, mà là đừng để bất kỳ ai dùng thân phận nào bịt mắt mình.
Cửa phòng họp khép hờ. Tôi định gõ cửa, nhưng giọng Đường Nhược Vi vang ra trước, thấp hơn lúc trong cuộc họp rất nhiều: “Danh sách tài khoản ẩn đã bắt đầu chuyển hướng sang Lâm Tự. Cách đánh giống năm đó, nhưng lần này có người cố tình để lại dấu vết dẫn về phía cô ấy.” Tôi đứng lại. Trong vài giây, tim tôi đập rất chậm, như mọi âm thanh khác đều bị hút vào khe cửa kia. Hoài Châu hỏi gì đó, giọng quá thấp để tôi nghe rõ. Đường Nhược Vi đáp: “Tôi biết anh vừa sửa phụ lục cho cô ấy, nhưng chuyện nguồn tin cũ không chỉ liên quan đến Tô gia. Trước khi xác định người trong nội bộ là ai…” Cô ta ngừng một nhịp, rồi từng chữ rơi xuống rõ ràng trong hành lang vắng: “Đừng để Mạn Ninh biết.”
