Chương 41: Điều Kiện Của Người Sáng Lập
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 41: Điều Kiện Của Người Sáng Lập
Tin nhắn của Tạ Kiến Sơn làm cả phòng họp như bị khóa thêm một lần nữa. Dòng Founder Root Key required vẫn lạnh lẽo trên màn hình, còn người đàn ông tóc bạc ngoài hành lang nhìn tôi qua lớp kính như thể ông không cần bước vào cũng đủ khiến cả tòa nhà đổi nhịp thở. Hứa Nghiên phản ứng đầu tiên. “Không. Cậu không gặp riêng ông ta.”
Tôi không trả lời ngay. Sau một buổi sáng dùng dữ liệu để buộc mọi người nhìn thẳng vào cánh cửa cuối cùng, người giữ chìa khóa lại yêu cầu tôi rời khỏi bàn họp và những người có thể làm chứng cho tôi. Nhưng người như Tạ Kiến Sơn không cần đặt bẫy để bắt một người ngã. Họ đặt điều kiện để người khác tự bước vào phần tối và tin rằng mình đang chọn vì đại cục.
Lư Bội Thanh đặt điện thoại công vụ xuống. “Cô Lâm, Quân Hòa không khuyến khích trao đổi ngoài quy trình trong giai đoạn xác minh.” Bà nhìn sang Hoài Châu rồi lại nhìn tôi. “Nhưng chúng tôi cũng không thể ép người giữ khóa sáng lập cung cấp lời giải thích nếu ông ấy chưa đồng ý làm việc chính thức.”
“Tôi sẽ gặp,” tôi nói. Hứa Nghiên quay phắt sang tôi, còn Hoài Châu chỉ hơi siết bàn tay đặt trên mép bàn. Tôi nhìn Lư Bội Thanh. “Nhưng một mình không có nghĩa là không có quy tắc. Tôi không nhận thiết bị, không ký tài liệu, không rời khỏi khu vực giám sát của Quân Hòa. Nếu có đề nghị liên quan đến mở khóa, đề nghị đó phải quay lại bàn họp và được lập biên bản.”
Cuộc gặp được chuyển sang phòng tham vấn số ba, nơi camera hành lang chỉ ghi thời điểm ra vào. Tạ Kiến Sơn chấp nhận rất nhanh, nhanh đến mức tôi biết ông không cần một bí mật không thể nói. Ông cần một người nghe điều kiện trước khi nó trở thành văn bản.
Trước khi tôi đứng dậy, Hoài Châu bước tới gần nửa bước. Anh không nắm tay tôi, cũng không nói đừng đi. Nhưng giọng anh thấp đến mức chỉ mình tôi nghe được: “Anh ở ngoài cửa. Em không cần chứng minh mình có thể chịu một mình.”
Tôi gật đầu. “Em không định chịu một mình. Em chỉ đi nghe ông ấy định đổi sự thật bằng giá nào.”
Tạ Kiến Sơn ngồi trong phòng tham vấn như một người già bình thường hơn tôi tưởng. Nhưng khi ông ngẩng đầu, ánh mắt ấy không hề già. Nó giống một hệ thống lưu trữ cũ: tốc độ chậm đi, nhưng chưa từng quên thứ đã khóa bên trong.
“Lâm Tri Ý,” ông gọi đầy đủ tên tôi. “Cha cô dạy cô rất tốt.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Nếu ông muốn dùng câu đó để khiến tôi mềm lòng, ông chọn sai cách rồi.”
Ông không giận. “Ta nói vì đó là sự thật hiếm hoi hôm nay không cần hash đối chiếu.”
Tôi nhìn ông. “Vậy sự thật cần hash đối chiếu thì sao? Ông biết cảnh báo HL-0917 tám năm trước không phải lỗi vận hành bình thường. Ông biết cha tôi không phản bội Kính Vân. Và ông đã để hồ sơ của ông ấy bị đóng lại bằng khóa của mình.”
Căn phòng yên đến mức tiếng điều hòa cũng trở nên sắc. Tạ Kiến Sơn đặt tay lên cây gậy, đầu ngón tay gõ rất nhẹ một nhịp. “Ta biết Lâm Thừa Viễn không phải kiểu người bán dữ liệu để đổi tiền. Ta biết cảnh báo của ông ấy có phần đúng. Nhưng biết có bất thường và chứng minh ai thao túng là hai chuyện khác nhau. Năm đó Kính Vân đang ở ngưỡng sống còn. Một cáo buộc thao túng dữ liệu trước khi niêm yết có thể kéo sập công ty, kéo theo nhân viên và khách hàng.”
“Vì vậy ông chọn kéo sập một người.” Tôi nghe giọng mình bình tĩnh lạ thường. “Một người dễ hơn một công ty.”
Mí mắt ông khẽ cụp xuống. “Ta chọn khóa hồ sơ, hoãn công bố và chờ một quy trình nội bộ đủ sạch để mở lại. Nhưng quy trình nội bộ không bao giờ tự sạch nếu người có quyền không muốn nó sạch. Chấn Đông hiểu điều đó trước cả ta.”
Lần đầu tiên tên Tạ Chấn Đông được ông nói ra mà không có lớp vỏ gia tộc bao bọc. Nhưng một lời thừa nhận riêng không cứu được cha tôi. Nó chỉ chứng minh tám năm qua có người đứng đủ gần cánh cửa để nghe tiếng gõ từ bên trong, rồi vẫn quay lưng đi.
“Ông muốn gì?” tôi hỏi.
Tạ Kiến Sơn lấy từ túi áo một phong bì mỏng, đặt ở giữa bàn. “Ta sẽ cung cấp xác nhận Founder Root Key cho Quân Hòa. Segment 03 được mở dưới sự chứng kiến của Ủy ban, Kính Vân và cố vấn độc lập. Lâm Thừa Viễn sẽ được phục hồi tư cách chuyên môn, gia đình cô nhận lời xin lỗi công khai, và Kính Vân sẽ lập trung tâm đạo đức dữ liệu để nguyên tắc ông ấy bảo vệ không chết cùng một biên bản cũ.”
Tôi nhìn phong bì. “Điều kiện?”
“Báo cáo công khai trước đại hội cổ đông chỉ ghi nhận đây là sai lệch quản trị lịch sử và xung đột ủy quyền cấp sáng lập. Tên người giữ khóa T.K.S. nằm trong phụ lục mật của Quân Hòa, chưa công bố trước khi đại hội kết thúc. Không dùng cụm từ ‘người sáng lập biết và im lặng’. Không để truyền thông biến Kính Vân thành công ty được xây trên việc chôn một người vô tội.”
Tôi bật cười rất khẽ, không vì thấy buồn cười. “Ông không yêu cầu tôi nói dối. Ông chỉ yêu cầu tôi đặt sự thật vào căn phòng không ai được mở.”
“Ta yêu cầu cô hiểu thời điểm.” Giọng ông trầm xuống. “Nếu toàn bộ sự thật nổ ra trước đại hội, Chấn Đông sẽ không chết một mình. Ông ta sẽ kéo Hoài Châu, kéo Kính Vân, kéo cả kết quả xác minh của cô xuống thành cuộc thanh toán nội bộ nhà họ Tạ. Cô nghĩ cổ đông sẽ đọc từng dòng hash trước khi bán tháo phiếu? Cô nghĩ truyền thông sẽ quan tâm Lâm Thừa Viễn được minh oan, hay họ sẽ viết rằng vợ hợp đồng của Tạ Hoài Châu dùng dữ liệu giả để uy hiếp người sáng lập?”
Câu cuối của ông đâm trúng chỗ nguy hiểm nhất. Tôi biết Tạ Chấn Đông vẫn còn truyền thông và cổ đông lợi ích. Nhưng chính vì biết, tôi càng không thể để Tạ Kiến Sơn dùng nỗi sợ ấy để sửa tên trường trong báo cáo.
“Minh bạch không có nghĩa là phơi tất cả dữ liệu thô lên mạng,” tôi nói. “Tôi chấp nhận niêm phong phần không liên quan đến kết luận. Tôi chấp nhận Ủy ban quyết định thời điểm công bố một số phụ lục để không làm hỏng điều tra. Nhưng tôi không chấp nhận đổi ‘người giữ khóa đã biết’ thành ‘sai lệch quản trị’. Tôi không chấp nhận cha tôi được phục hồi bằng một bản xin lỗi không dám nói ông ấy bị ai làm câm.”
Tạ Kiến Sơn nhìn tôi rất lâu. “Cô đang mặc cả với chìa khóa không thuộc về cô.”
“Còn ông đang mặc cả với sự thật không thuộc về ông.” Tôi đặt hai tay lên đầu gối để chúng không run. “Nếu ông không mở, việc từ chối của ông cũng sẽ thành một phần hồ sơ. Nó chưa đủ minh oan cho cha tôi ngay hôm nay, nhưng đủ để mọi người biết cánh cửa cuối cùng không bị kẹt vì kỹ thuật. Nó bị giữ lại bởi một người.”
Trong mắt ông có một thứ gì đó khó gọi tên. Ông chậm rãi đẩy phong bì về phía tôi, nhưng tôi không chạm vào. “Lâm Thừa Viễn chưa từng tin chỉ một cánh cửa có thể giữ được sự thật. Nếu cô thật sự muốn đi đến cuối, đừng chỉ nhìn vào máy chủ của Kính Vân. Có những bản sao được giấu ở nơi người ta tưởng chỉ còn ký ức gia đình.”
Tim tôi hụt một nhịp. “Ông nói vậy là có ý gì?”
Ông chống gậy đứng dậy. “Ý là cha cô cẩn thận hơn chúng ta tưởng. Còn mẹ cô, có lẽ cũng vậy.”
Cửa phòng tham vấn mở ra trước khi tôi kịp hỏi thêm. Hứa Nghiên lập tức bước tới nhìn tôi từ đầu đến chân. Hoài Châu đứng sau cô ấy, ánh mắt dừng trên phong bì tôi không cầm. Tôi nhìn anh, rồi nhìn Lư Bội Thanh đang chờ bên bàn biên bản.
“Ông ấy có điều kiện,” tôi nói. “Và điều kiện đó không chỉ dành cho tôi.”
Năm phút sau, phong bì được mở trên bàn họp dưới sự chứng kiến của Quân Hòa. Không có khóa, không có thiết bị lưu trữ, chỉ có một bản đề xuất dài hai trang với những câu chữ sạch sẽ đến lạnh người: ổn định quản trị, bảo vệ giá trị dài hạn, hạn chế diễn giải cá nhân trước đại hội cổ đông. Ở cuối trang thứ hai là ô trống dành cho chữ ký của Tạ Hoài Châu, đại diện quyền điều hành hợp pháp của Kính Vân trong phương án khắc phục tự nguyện. Nếu anh ký, Tạ Kiến Sơn sẽ hợp tác mở khóa theo lịch Quân Hòa. Nếu anh không ký, người sáng lập không cam kết xác nhận trước đại hội.
Tạ Hoài Châu đọc rất chậm. Tôi nhìn đường quai hàm của anh căng lên từng chút một, nhìn ngón tay anh dừng ở điều khoản phụ lục mật về T.K.S. Tạ Kiến Sơn đứng đối diện, lưng vẫn thẳng, dáng vẻ của một người đã quen biến sinh mạng người khác thành biến số trong bài toán lớn hơn. “Hoài Châu,” ông nói, lần này giọng ông không còn nói với tôi. “Con muốn giữ Kính Vân thì phải hiểu có những sự thật không thể mở bằng cách đập vỡ cửa. Con ký, ta mở khóa. Con không ký, trước đại hội, tất cả những gì các con có chỉ là nghi vấn.”
Hứa Nghiên định lên tiếng, nhưng tôi khẽ lắc đầu. Đây không còn là câu hỏi của luật sư. Cũng không chỉ là câu hỏi của tôi. Nó là phần nhà họ Tạ phải tự trả lời sau tám năm dùng im lặng làm tường chắn.
Hoài Châu ngẩng đầu nhìn tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy lại người từng đặt hợp đồng hôn nhân lên bàn, tính toán từng đường lui. Nhưng ánh mắt anh lúc này không hỏi tôi nên chọn thế nào. Nó chỉ muốn chắc rằng tôi đang đứng ở đây, không phía sau anh, mà ở đúng vị trí của người có quyền nghe câu trả lời.
“Anh không cần trả lời vì em,” tôi nói rất khẽ.
“Anh biết.” Giọng anh cũng thấp như vậy. “Anh phải trả lời cho phần nhà họ Tạ mà anh đang giữ.”
Tạ Kiến Sơn chống hai tay lên đầu gậy. “Vậy tối nay chúng ta sẽ xem con giữ gia tộc hay giữ sự thật.”
Không ai nói thêm. Trên bản điều kiện, ô trống dành cho chữ ký của Tạ Hoài Châu trắng đến chói mắt, giống một ô nhập liệu đang chờ anh chọn điều gì sẽ trở thành lịch sử của Kính Vân.
