Chương 40: Bản Truy Vết Trước Ủy Ban
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 40: Bản Truy Vết Trước Ủy Ban
Chín giờ sáng, phòng họp của Quân Hòa sáng đến mức mọi mệt mỏi đều không có chỗ trốn. Tôi ngồi trước màn hình sạch đã được niêm phong từ đêm qua, trên bàn chỉ có một tập ghi chú mỏng, bút của Hứa Nghiên, và thẻ quyền truy cập tạm thời do Giang Lệ đặt xuống trước mặt. Sau thông báo trong thang máy tối qua, tôi gần như không ngủ. Những ký tự T.K.S. cứ lặp đi lặp lại sau mí mắt, giống một cánh cửa cũ đã bị khóa bằng tên của người sống.
Hoài Châu ngồi bên phải tôi, cách nửa cánh tay. Anh không ngồi ở vị trí trung tâm của Kính Vân, cũng không để luật sư thay mình mở lời. Trước khi phiên bắt đầu, anh chỉ nói rất khẽ: “Hôm nay em trình bày. Anh ở đây để xác nhận Kính Vân chấp nhận bị kiểm tra.” Tần Mặc ngồi ở hàng sau, sắc mặt còn tệ hơn hôm qua. Thẩm Nguyệt Dao không xuất hiện trực tiếp; luật sư riêng của cô ta mang bản gốc phụ lục clean-room đến, bàn giao trong hộp niêm phong hai lớp. Tạ Chấn Đông đến muộn ba phút, vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa của một người bị kéo đến chỉ để chịu đựng sự phiền phức của người khác.
Lư Bội Thanh tuyên bố phạm vi phiên xác minh bằng giọng không cao nhưng đủ khiến cả phòng im xuống. “Hôm nay Ủy ban không xét xử cá nhân. Chúng tôi chỉ xác định ba việc: bê bối Thiên Bình có phải lỗi thuật toán hay không, Segment 03 có liên quan đến dữ liệu bị làm bẩn trước khi mô hình chạy hay không, và cảnh báo HL-0917 tám năm trước có liên hệ kỹ thuật với chuỗi quyền hiện tại hay không.” Bà nhìn sang tôi. “Cô Lâm, cô có thể bắt đầu. Không mở body dữ liệu khách hàng, không công bố nội dung lõi, chỉ dùng cấu trúc khóa, snapshot niêm phong và hash đối chiếu.” Tôi gật đầu. Những giới hạn ấy là lý do để không ai có thể nói tôi dùng phẫn nộ thay cho phương pháp.
Tôi bật bản đồ truy vết đầu tiên lên màn hình. Không phải biểu đồ đẹp, không phải mô hình phức tạp để dọa những người không hiểu kỹ thuật. Nó chỉ là ba trục thời gian đặt song song: bản input gốc trước khi Thiên Bình chạy, bản input đã đi qua lớp tiền xử lý vào rạng sáng ngày xảy ra bê bối, và bản phụ lục clean-room mà Thẩm Nguyệt Dao giao ra. “Điểm cần nhìn không phải kết quả mô hình,” tôi nói. “Nếu dữ liệu đầu vào đã bị đổi trước khi mô hình chạy, thì thuật toán không phải nơi bắt đầu của bê bối.” Cố vấn Nghiêm yêu cầu tôi phóng to cụm chỉ mục. Trên màn hình, những dãy hash nối lại thành một đường mảnh như chỉ khâu trên vết thương.
Tạ Chấn Đông khẽ cười. “Một chuyên viên dữ liệu dùng dấu vết do cha mình để lại để chứng minh cha mình vô tội. Cô Lâm không thấy điều này có xung đột lợi ích sao?” Hứa Nghiên đặt tay lên bìa hồ sơ, nhưng tôi không để cô ấy phải nói thay. “Có,” tôi đáp. “Vì vậy tôi không yêu cầu Ủy ban tin tôi. Tôi chỉ yêu cầu Ủy ban chạy lại quy trình bằng quyền của Quân Hòa, trên máy sạch của Quân Hòa, với bản sao do Quân Hòa tự niêm phong. Nếu kết quả không lặp lại, toàn bộ trình bày của tôi bị loại.” Nụ cười của ông ta nhạt đi một chút. Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Dữ liệu không cần họ của tôi để đúng. Cũng không cần họ Tạ để được tin.”
Giang Lệ nhập lệnh xác minh đầu tiên. Màn hình phụ bắt đầu hiện trạng thái đối chiếu: snapshot trước chạy, log tiền xử lý, dấu thời gian batch, mã ticket thay đổi cấu hình. Tôi nghe tiếng máy chủ trong phòng sạch qua loa nội bộ, đều đều như tiếng mưa xa. Dòng đầu tiên chuyển sang màu xác nhận. Dữ liệu đã bị thay ở lớp phân loại rủi ro trước thời điểm mô hình Thiên Bình chạy sáu tiếng mười bảy phút. Dòng thứ hai hiện ra sau đó: tài khoản bị gán cho tôi trong cáo buộc truy cập trái phép chỉ được cấp token tạm thời sau thời điểm thay dữ liệu gần bốn giờ. Tài khoản của tôi từng bị dùng để diễn một vở kịch ở phần cuối, nhưng không thể là bàn tay đã viết cảnh đầu tiên.
Tôi không thấy nhẹ nhõm. Khi một lời vu cáo bị rút khỏi người mình, phần da bên dưới không lập tức lành. Tôi chỉ nghe giọng mình tiếp tục, khô hơn ban nãy: “Bê bối Thiên Bình được dựng bằng hai lớp. Lớp thứ nhất làm bẩn dữ liệu đầu vào để kết quả sai có vẻ như do mô hình. Lớp thứ hai tạo dấu truy cập muộn để đẩy trách nhiệm cho người dễ bị nghi ngờ.” Cả phòng đều hiểu. Hoài Châu hơi nghiêng người về phía trước, nhưng anh không chen vào. Sự im lặng của anh lúc này là khoảng trống anh nhường lại để tôi tự đứng trong phần sự thật của mình.
Đến Segment 03, Giang Lệ yêu cầu tất cả thiết bị cá nhân trong phòng được khóa trong hộp chống sóng. USB của Thẩm Nguyệt Dao vẫn không được cắm trực tiếp vào hệ thống chính; bản sao pháp chứng được tạo qua máy trung gian, sau đó chỉ xuất metadata và salt đối chiếu. Cố vấn Nghiêm đọc từng dòng biên bản, Tần Mặc xác nhận cấu trúc trường trạng thái bằng giọng thấp. Khi cụm salt ngoài hệ thống khớp với dấu freeze của Segment 03, phòng họp im đến mức tôi nghe được tiếng Hứa Nghiên hít vào. Dữ kiện của Nguyệt Dao không còn chỉ là điều kiện mặc cả của một người tự cứu mình. Nó đã trở thành mảnh khóa đặt vừa vào một ổ khóa mà Kính Vân từng phủ bụi quá lâu.
“Điều này chỉ chứng minh có người chuẩn bị một môi trường xuất dữ liệu giả lập,” đại diện pháp lý của Tạ Chấn Đông nói ngay. “Không chứng minh ông Tạ Chấn Đông ra lệnh.” Tôi gật đầu trước khi Lư Bội Thanh kịp nhắc giới hạn. “Đúng. Phiên hôm nay chưa chứng minh người ra lệnh cuối cùng. Nhưng nó chứng minh cáo buộc ban đầu với Thiên Bình là sai hướng. Nó chứng minh dữ liệu bị thao túng trước khi mô hình chạy. Nó chứng minh Segment 03 không phải lỗi vận hành ngẫu nhiên. Và nó chứng minh có một chuỗi quyền đủ cao đã khóa lại phần truy vết sau khi sự cố được dựng xong.” Tôi chuyển sang bản đồ cuối. Ở đó, cảnh báo HL-0917 tám năm trước nằm ở đáy màn hình, nối bằng một đường mảnh đến lệnh freeze hiện tại.
Tần Mặc được yêu cầu xác nhận lại lời khai hôm qua. Anh đứng dậy, bàn tay bám vào mép bàn. “Tiền tố cảnh báo, trường trạng thái và chuỗi nâng quyền tạm thời trùng với mô tả tôi đã khai. Tôi từng hạ cấp cảnh báo từ pending escalation sang deferred review. Nhưng quyền đóng cuối cùng không phải của tôi.” Giang Lệ hỏi: “Anh có nhận diện được lớp quyền này không?” Tần Mặc nhắm mắt một giây. “Đây là founder root. Trước đây chỉ dùng trong giai đoạn chuyển kho lưu trữ và các tình huống hội đồng ủy quyền đặc biệt.” Câu ấy rơi xuống phòng họp như một vật nặng. Tạ Chấn Đông không còn cười. Hoài Châu nhìn màn hình, nơi ba chữ cái T.K.S. hiện lên bằng thứ ánh sáng lạnh không biết nể mặt ai.
Lư Bội Thanh yêu cầu tạm dừng ba phút để Ủy ban hội ý nội bộ. Không ai trong phòng thật sự nghỉ. Hứa Nghiên đưa cho tôi chai nước đã mở nắp sẵn. “Đừng run,” cô ấy nói nhỏ. Tôi nhìn xuống mới biết tay mình đang run. Vì lần đầu tiên, những gì cha tôi để lại không còn bị đẩy vào góc tối của một ổ cứng cá nhân. Nó nằm giữa phòng họp, dưới ánh nhìn của luật sư, cổ đông, cố vấn kỹ thuật và những người từng có quyền quyết định ông là ai. Hoài Châu khẽ đặt một tờ khăn giấy cạnh tay tôi, không chạm vào tôi, cũng không hỏi tôi có ổn không. Có lẽ anh hiểu, lúc này tôi không cần được kéo khỏi bàn. Tôi cần được ở lại đến cuối.
Phiên họp tiếp tục. Cố vấn Nghiêm chạy lệnh mở lớp xác thực cuối theo đúng quy trình, bằng quyền của Quân Hòa và mã ủy quyền tạm thời của Kính Vân. Màn hình đứng yên lâu hơn những lần trước. Một vòng tròn nhỏ quay giữa nền trắng, mỗi giây trôi qua đều khiến không khí đặc lại. Rồi hệ thống trả về thông báo từ chối: Founder Root Key required. Manual release by registered holder: T.K.S. Dưới dòng đó là thời điểm đóng ticket HL-0917 tám năm trước và thời điểm tái khóa Segment 03 sau bê bối Thiên Bình. Hai mốc cách nhau gần một đời người của tôi, nhưng dùng cùng một lớp xác thực. Không ai trong phòng có thể giả vờ rằng đây chỉ là trùng hợp vận hành.
Tạ Chấn Đông đứng bật dậy. “Founder root không đồng nghĩa với người sáng lập trực tiếp thao tác. Khóa có thể được ủy quyền, có thể bị lạm dụng, có thể…” “Vì vậy chúng tôi cần ông Tạ Kiến Sơn xác nhận,” Lư Bội Thanh cắt ngang. “Trước khi có xác nhận của người giữ khóa, Ủy ban sẽ bảo toàn toàn bộ snapshot, tạm đóng băng quyền truy cập vào Segment 03 và đưa kết quả xác minh hôm nay vào báo cáo sơ bộ.” Bà quay sang tôi. “Cô Lâm, bản truy vết của cô được tiếp nhận như tài liệu kỹ thuật có thể lặp lại. Kết luận về cá nhân chịu trách nhiệm sẽ chờ lớp xác thực cuối.” Tôi gật đầu. Tôi đã muốn nghe một câu minh oan cho cha mình suốt tám năm, nhưng sự thật không đi ra bằng một câu. Nó đi ra bằng từng lớp khóa bị buộc phải mở.
Khi mọi người bắt đầu ký biên bản, điện thoại công vụ của Giang Lệ rung lên. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất khẽ rồi đưa máy cho Lư Bội Thanh. Bà đọc xong, ngẩng đầu nhìn về phía cửa kính cuối phòng. Tôi quay theo ánh mắt ấy. Ngoài hành lang, một người đàn ông tóc bạc đứng cạnh thư ký riêng, tay chống gậy, lưng vẫn thẳng như thể cả tòa nhà này được xây để chờ ông đến. Tạ Kiến Sơn không nhìn Hoài Châu trước. Ông nhìn tôi qua lớp kính, ánh mắt sâu và mệt, giống người đã giữ một câu trả lời quá lâu đến mức nó biến thành xiềng xích. Tin nhắn trên máy Giang Lệ chỉ có một dòng: “Muốn mở lớp cuối, bảo cô Lâm đến gặp tôi. Một mình.”
