Chương 42: Đại Hội Cổ Đông Đến Gần
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcÔ trống dành cho chữ ký của Tạ Hoài Châu vẫn nằm ở đó, trắng đến mức khiến mắt tôi hơi đau. Không ai trong phòng nhắc rằng đại hội cổ đông chỉ còn cách chúng tôi ba ngày, bởi chính sự im lặng đã đủ nhắc rồi. Tạ Kiến Sơn đứng đối diện bàn họp, cây gậy bạc đặt giữa hai bàn tay, dáng vẻ bình thản như một người vừa đưa ra đề nghị hợp lý nhất thế giới. Nhưng tôi biết thứ ông đặt lên bàn không phải đề nghị. Nó là một cái khóa khác, chỉ đổi hình dạng từ dòng chữ Founder Root Key required thành ô ký tên của người thừa kế.
Hoài Châu không cầm bút. Anh đọc lại trang cuối một lần nữa, chậm đến mức từng chữ như bị ép phải lộ ra phần sắc nhọn bên dưới lớp văn bản sạch sẽ. Hứa Nghiên đứng bên cạnh tôi, vai căng lên, còn Lư Bội Thanh và Giang Lệ không chen vào. Quân Hòa không thể thay Kính Vân quyết định đạo đức của mình. Họ chỉ có thể ghi lại khoảnh khắc một quyết định được đưa ra, hoặc bị né tránh.
“Con đã nghe điều kiện của ông,” Hoài Châu nói. Giọng anh rất thấp, nhưng phòng họp quá yên nên từng chữ đều rõ ràng. “Nếu con ký, Kính Vân có thể mở lớp khóa cuối trước đại hội, nhưng báo cáo công khai sẽ dùng ngôn ngữ làm mờ bản chất trách nhiệm. Nếu con không ký, ông không cam kết xác nhận Founder Root Key.”
Tạ Kiến Sơn hơi nheo mắt. “Con nói như thể ta ép con nói dối.”
“Ông không ép con nói dối.” Hoài Châu đặt bản điều kiện xuống, xoay nó về phía Lư Bội Thanh. “Ông chỉ yêu cầu con biến một sự thật có chủ thể thành một lỗi quản trị không có gương mặt. Con không ký.”
Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi quên mất mình đang đứng trong phòng họp. Tôi chỉ nhìn bàn tay anh rời khỏi mép giấy, nhìn ô chữ ký vẫn trắng nguyên, và nghe tim mình đập mạnh hơn cả tiếng máy lạnh. Anh không nhìn tôi để xin xác nhận. Anh cũng không nói câu ấy như một lời hứa dành riêng cho tôi. Chính điều đó khiến nó nặng hơn. Đây không phải lựa chọn để làm tôi cảm động; đây là lựa chọn anh buộc nhà họ Tạ phải cùng nhìn vào.
Tạ Kiến Sơn không nổi giận. Người như ông có lẽ đã quen với việc người trẻ phản đối rồi cuối cùng vẫn phải quay về bàn điều kiện của người già. Ông chỉ cười rất nhạt. “Con vừa chọn bước vào đại hội với một cánh cửa vẫn khóa.”
“Không,” Hoài Châu đáp. “Con chọn để việc ông không mở khóa trở thành một phần của hồ sơ. Nếu Kính Vân phải đối mặt cổ đông, ít nhất cổ đông sẽ biết cánh cửa ấy bị ai giữ.”
Lư Bội Thanh lúc này mới cúi xuống ghi chú. “Quân Hòa sẽ bổ sung bản điều kiện của ông Tạ Kiến Sơn, phản hồi của ông Tạ Hoài Châu và trạng thái chưa cung cấp xác nhận Founder Root Key vào biên bản xác minh sơ bộ. Bất kỳ bên nào muốn thay đổi ý kiến đều phải gửi văn bản chính thức trước mười tám giờ ngày mai.”
Ngày mai. Hai chữ ấy rơi xuống làm không khí nặng hẳn. Tạ Kiến Sơn chống gậy đứng thẳng, ánh mắt lướt qua tôi rất nhanh, như thể muốn xem tôi có hối hận không. Tôi không hối hận, nhưng tôi sợ. Sợ không phải vì muốn lùi, mà vì hiểu rất rõ từ giờ đến đại hội, những người còn lại sẽ không đứng yên nhìn chúng tôi giữ nguyên tắc rồi thắng.
Sau khi Tạ Kiến Sơn rời đi, phòng họp không lập tức giải tán. Các màn hình được chuyển từ giao diện xác thực sang bảng phân bố quyền biểu quyết. Những ô màu đại diện cho nhóm cổ đông hiện lên: nhóm trung thành với Hoài Châu, nhóm lợi ích đi theo Tạ Chấn Đông, nhóm trung lập, nhóm quỹ ngoại và phần quyền biểu quyết đang được Quân Hòa ủy thác giám sát. Tôi từng nghĩ dữ liệu chỉ trở nên lạnh khi nằm trong máy chủ. Nhưng nhìn số phiếu ấy, tôi mới hiểu cổ phần cũng là một loại dữ liệu; nó không nói dối, nhưng người nắm nó có thể quyết định sự thật được nghe hay bị tắt tiếng.
Tần Mặc kéo ghế ngồi xuống cuối bàn, mắt đỏ vì thức quá lâu. “Nếu không mở được Segment 03 trước đại hội, phần kỹ thuật của chúng ta vẫn đủ chứng minh dữ liệu Thiên Bình bị làm bẩn trước khi mô hình chạy, nhưng chưa đủ đóng đinh tuyến hồ sơ cũ của Lâm Thừa Viễn. Phe Chấn Đông sẽ bám vào điểm đó.”
“Họ sẽ nói bản truy vết chưa hoàn chỉnh,” Hứa Nghiên tiếp lời. “Sau đó chuyển trọng tâm từ việc ai thao túng dữ liệu sang việc Tri Ý lấy dữ liệu từ đâu, có quyền dùng không, và quan hệ hôn nhân của hai người có khiến chứng cứ mất tính độc lập không.”
Tôi im lặng vài giây. Những câu ấy đều là thứ tôi đã nghĩ đến, nhưng khi được nói ra thành trình tự, nó giống một bản cáo trạng đang đợi tên mình. Hoài Châu nhìn sang tôi. “Em không cần là lá chắn truyền thông cho anh.”
“Em biết.” Tôi nhìn lại bảng phiếu. “Nhưng họ sẽ biến em thành lỗ hổng, dù em có muốn hay không. Nếu Quân Hòa là phiếu then chốt, họ chỉ cần khiến Quân Hòa nghi ngờ quy trình là đủ kéo nhóm trung lập lùi lại.”
Lư Bội Thanh không phủ nhận. “Quỹ Quân Hòa hiện giữ và được ủy quyền tổng cộng bảy phẩy sáu phần trăm quyền biểu quyết. Con số đó không lớn nhất, nhưng trong cấu trúc hiện tại, nó có thể quyết định đề án cải tổ quản trị của Kính Vân có được thông qua hay không. Điều kiện của chúng tôi rất rõ: chứng cứ phải có chuỗi lưu ký độc lập, người trình bày không được can thiệp vào kết luận kiểm toán, và kế hoạch hậu đại hội phải đủ bảo vệ nhà đầu tư khỏi một cuộc thanh toán gia tộc.”
“Nghĩa là Quân Hòa không đứng về phía ai,” tôi nói.
“Chúng tôi đứng về phía phương án ít rủi ro nhất cho sự thật và cho cổ đông.” Bà nhìn tôi, ánh mắt không mềm nhưng cũng không lạnh. “Cô Lâm, ở giai đoạn này, hai điều đó chưa chắc tự động nằm cùng một phía.”
Tôi hiểu. Cổ đông không phải người thân của người bị oan. Họ không cần khóc cho cha tôi, cũng không có nghĩa vụ tin một cô con gái đứng lên sau tám năm. Họ cần biết nếu chọn minh bạch, Kính Vân sẽ không sụp dưới chân họ. Trong một cuộc chiến kiểu này, sự thật muốn thắng không chỉ cần đúng. Nó còn phải chứng minh mình có khả năng sống sót sau khi được nói ra.
Chúng tôi rời Quân Hòa gần mười một giờ đêm. Ngoài cửa kính, Thượng Hải vẫn sáng như không có chuyện gì xảy ra trong những tầng cao phía trên. Xe của Hoài Châu chờ dưới sảnh, nhưng anh không lập tức mở cửa. Anh quay sang tôi, ánh đèn hắt lên đường nét mệt mỏi trên mặt anh. “Ông ấy nhắc đến mẹ em. Em có muốn anh cho người kiểm tra lại nhà cũ không?”
Tôi lắc đầu gần như ngay lập tức, rồi mới nhận ra phản ứng ấy quá nhanh. “Không phải em không tin anh. Chỉ là nếu cha em thật sự để lại thứ gì trong ký ức gia đình, em phải là người đầu tiên mở nó. Không phải vì em muốn một mình, mà vì có những nơi người ngoài bước vào sẽ làm chứng cứ biến thành xâm phạm.”
Hoài Châu không tranh. Anh chỉ gật đầu. “Vậy anh không cho ai chạm vào. Nhưng nếu em về nhà cũ, anh đi cùng đến cửa.”
Câu ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại rất nhẹ. Trước đây anh sẽ nói anh phải kiểm soát rủi ro. Bây giờ anh nói anh đi cùng đến cửa. Khoảng cách giữa hai câu không lớn trên mặt chữ, nhưng với tôi, nó đủ dài bằng cả đoạn đường chúng tôi đã đi qua từ ngày bản hợp đồng được đặt lên bàn.
Tôi chưa kịp trả lời thì điện thoại của Tần Mặc rung liên tục. Anh ta đứng cách chúng tôi vài bước, vừa nghe máy vừa cau mày, sau đó đưa màn hình về phía Hoài Châu. “Đội giám sát truyền thông phát hiện cụm từ lạ đang được đẩy lên. ‘Dữ liệu giả’, ‘vợ hợp đồng’, ‘Khóa Hồi Lan tự tạo’. Tần suất tăng bất thường trong mười bảy phút qua.”
Hứa Nghiên lập tức mở máy của cô ấy. Tôi cũng mở điện thoại. Trang tài chính đầu tiên hiện ra với một tiêu đề vừa đủ khéo để không thành cáo buộc trực tiếp, nhưng đủ độc để gieo nghi ngờ: Vợ hợp đồng của quyền CEO Kính Vân bị nghi dùng dữ liệu cá nhân tạo bản truy vết giả trước đại hội cổ đông. Bên dưới là ảnh tôi bước vào trụ sở Quân Hòa, ảnh Hoài Châu đi sau nửa bước, và một sơ đồ méo mó ghép Khóa Hồi Lan với quyền truy cập cá nhân của anh.
Tôi đọc từng dòng, lòng bàn tay lạnh dần. Bài viết không cần chứng minh tôi giả mạo. Nó chỉ cần đặt đủ dấu hỏi để người đọc thấy việc tin tôi là một rủi ro. Một nguồn tin ẩn danh tự xưng là cựu kỹ sư Kính Vân nói chuỗi hash có thể được tái tạo sau sự cố nếu người thao tác nắm dữ liệu gốc và quyền truy cập của lãnh đạo. Một chuyên gia truyền thông tài chính bình luận rằng hôn nhân hợp đồng giữa tôi và Hoài Châu khiến mọi phát hiện của tôi cần được xem xét dưới góc độ xung đột lợi ích. Tất cả đều là những câu chưa đóng đinh, nhưng mỗi câu như một chiếc kim ghim lên tên cha tôi.
Hoài Châu lấy điện thoại khỏi tay tôi, không phải để ngăn tôi xem, mà để phóng to phần cuối bài. Ở đó có một dòng khiến cả Tần Mặc cũng im lặng: “Nguồn tin cho biết tài liệu liên quan sẽ được gửi tới cổ đông Kính Vân trước phiên bỏ phiếu.”
“Chấn Đông bắt đầu rồi,” Hứa Nghiên nói. Giọng cô ấy không cao, nhưng sắc như cạnh giấy. “Ông ta không cần thắng trong kỹ thuật. Ông ta chỉ cần khiến mọi người tin kỹ thuật có thể bị mua bằng một cuộc hôn nhân.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, nhìn cái tên Lâm Tri Ý bị đặt giữa những cụm từ dữ liệu giả và hợp đồng hôn nhân. Một phần trong tôi rất muốn giận dữ, muốn lập tức trả lời từng câu, từng dấu hỏi. Nhưng dữ liệu không thắng bằng cách la lớn hơn tin đồn. Cha tôi đã từng thất bại vì sự thật bị khóa trong căn phòng không ai bước vào. Tôi không thể để mình thất bại vì ném sự thật ra đường phố cho người khác giẫm lên rồi gọi đó là minh bạch.
“Không phản hồi cảm xúc,” tôi nói. Giọng tôi khàn hơn tôi tưởng. “Trước khi họ gửi tài liệu cho cổ đông, chúng ta phải gửi quy trình. Chuỗi lưu ký, quyền truy cập, thời điểm giải mã, nhân chứng độc lập, tất cả phải được đóng thành một bản mà Quân Hòa có thể kiểm tra ngay.”
Tần Mặc nhìn tôi hai giây rồi gật mạnh. “Tôi sẽ xuất log đối chiếu từ môi trường chỉ đọc. Không ai được chạm vào dữ liệu gốc nữa, kể cả tôi.”
Hoài Châu trả điện thoại cho tôi. “Anh sẽ gọi nhóm cổ đông trung lập. Không nói họ tin anh, chỉ yêu cầu họ đọc báo cáo Quân Hòa trước khi đọc tin ẩn danh.”
Tôi nhìn anh, và giữa tiếng chuông điện thoại liên tục của cả nhóm, tôi bỗng hiểu đại hội cổ đông đã thật sự bắt đầu trước khi chúng tôi bước vào hội trường. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc một tin đồn được thả ra, từ khoảnh khắc từng cổ đông phải chọn sẽ nhìn vào dữ liệu hay nhìn vào câu chuyện người khác viết sẵn cho họ. Trên màn hình, tiêu đề bài viết tiếp tục leo lên bảng tìm kiếm nóng, còn trong hộp thư của Hoài Châu, một email mới xuất hiện từ địa chỉ của Tạ Chấn Đông, chỉ có một dòng chủ đề ngắn gọn: Trước khi cổ đông bị lừa, hãy để họ biết cô ta là ai.
