Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 39 - Chương 39: Tần Mặc Nhận Lỗi

Chương 39: Tần Mặc Nhận Lỗi

Phong bì của Thẩm Nguyệt Dao nằm trên bàn, còn câu nói cuối cùng của cô ta như một đường cắt lạnh chạy qua phòng hòa giải. Tôi không quay đầu nhìn cánh cửa, nhưng vẫn nghe rõ tiếng bước chân ngoài hành lang dừng lại rồi im hẳn. Hoài Châu ở đó. Có lẽ anh đã nghe thấy tên Tần Mặc, cũng nghe thấy bốn chữ “tám năm trước” bị kéo trở lại giữa chúng tôi bằng một cách không ai kịp chuẩn bị. Tôi nhìn mép phong bì dưới tay Giang Lệ, tự nhắc mình rằng một chứng cứ chưa lập biên bản không phải sự thật, một lời mặc cả không phải kết luận, và một người từng đứng cùng phía chưa chắc không có lỗi.

“Gọi Tần Mặc đến đây bây giờ?” Giang Lệ hỏi. Tôi im lặng một lát rồi đáp: “Không gọi bằng tư cách cá nhân. Quân Hòa gửi thông báo bổ sung phiên ghi nhận. Tần Mặc có quyền mang luật sư, có quyền từ chối phần vượt phạm vi, nhưng nếu anh ta muốn tham gia xác minh Segment 03 ngày mai, phần cảnh báo tám năm trước phải được đặt vào hồ sơ.” Tôi nghe giọng mình khô và đều. Trong lòng không đều như thế. Chỉ cần nghĩ đến khả năng cha tôi từng gửi cảnh báo, từng có người nhìn thấy nó, rồi vẫn để ông một mình đi qua cơn bão ấy, ngực tôi đã đau như bị một bàn tay vô hình siết lại.

Cửa phòng mở ra sau khi thủ tục tạm dừng được ghi nhận. Hoài Châu đứng bên ngoài, áo vest trên tay, sắc mặt trắng hơn lúc trong phòng đối chất. Anh nhìn tôi, nhìn phong bì, rồi dừng ở Thẩm Nguyệt Dao. Không có cơn giận bùng lên, cũng không có mệnh lệnh nào được ném ra theo thói quen kiểm soát. Anh chỉ hỏi: “Tần Mặc cần được gọi theo quy trình nào?” Hứa Nghiên trả lời thay tôi: “Thông báo của Quân Hòa. Không thông qua anh.” Hoài Châu gật đầu. Anh không bảo vệ Tần Mặc khỏi sự thật, cũng không dùng tôi để ép Tần Mặc nhận tội nhanh hơn.

Tần Mặc đến sau bốn mươi phút. Lần đầu tiên từ khi tôi biết anh ta, người đàn ông ấy không cười. Không còn dáng lười biếng dựa vào cửa, không còn kiểu châm chọc như thể mọi lỗ hổng hệ thống đều có thể bị bóc ra bằng hai câu đùa. Anh đặt điện thoại đã tắt nguồn và thẻ nhân viên lên bàn, nhìn tôi trước, rồi nhìn Hoài Châu đứng ngoài lớp kính một chiều. Sau đó anh kéo ghế ngồi xuống. “Tôi không mang luật sư,” anh nói. “Tôi biết hôm nay tôi phải nói gì.”

Hứa Nghiên lập tức nhắc: “Không ai ở đây ép anh từ bỏ quyền được tư vấn pháp lý.” Tần Mặc gật đầu. “Tôi hiểu. Nhưng phần này không cần người dạy tôi cách nói ít đi.” Anh quay sang Giang Lệ. “Xin ghi rõ: tôi tự nguyện cung cấp lời khai kỹ thuật liên quan đến cảnh báo hệ thống tám năm trước, phạm vi giới hạn ở những gì tôi trực tiếp nhìn thấy và xử lý. Tôi không đại diện cho Tạ tổng, không đại diện cho Kính Vân, cũng không yêu cầu miễn trách nhiệm.” Nói đến ba chữ cuối, cổ họng anh khựng lại rất khẽ.

Giang Lệ bắt đầu hỏi theo mẫu. Tần Mặc trả lời từng câu, không thêm kịch tính. Tám năm trước, anh mới vào bộ phận an ninh dữ liệu của Kính Vân chưa đầy một năm, phụ trách rà soát cảnh báo cấp hai trong giai đoạn chuyển kho lưu trữ cũ sang cụm mới. Một cảnh báo do Lâm Thừa Viễn gắn nhãn “không được tự động đóng” xuất hiện vào rạng sáng ngày mười bảy tháng Chín: sai lệch timestamp giữa log ứng dụng và log điều phối batch, đi kèm chuỗi nâng quyền tạm thời không có phiếu thay đổi hợp lệ. Theo quy định, cảnh báo đó phải được chuyển lên nhóm điều tra cấp ba. Nhưng cùng sáng hôm ấy, quản lý trực ca yêu cầu gom các cảnh báo phát sinh trong cửa sổ chuyển đổi vào nhóm “nhiễu hạ tầng”, không mở rộng phạm vi vì hội đồng đang chờ báo cáo ổn định hệ thống.

“Anh làm gì?” Tôi hỏi. Tần Mặc nhìn tôi. Lần này, anh không né. “Tôi đổi trạng thái ticket từ pending escalation sang deferred review. Tôi ghi chú rằng cần đối chiếu lại sau cửa sổ chuyển đổi. Tôi không xóa cảnh báo, nhưng việc tôi đổi trạng thái khiến nó không còn hiện trong danh sách đỏ của nhóm cấp ba.” Anh ngừng một nhịp. “Đó là cách tôi tự lừa mình trong tám năm. Tôi vẫn luôn nói với bản thân rằng tôi không xóa gì cả.”

Không khí trong phòng như bị rút bớt oxy. Hứa Nghiên nghiêng người về phía trước. “Sau đó anh có biết Lâm Thừa Viễn bị quy trách nhiệm không?” Tần Mặc siết hai tay. “Biết. Ban đầu chỉ biết ông ấy bị đình chỉ quyền truy cập. Sau tai nạn, tôi biết hồ sơ nội bộ ghi ông ấy cố ý trích xuất lõi dữ liệu và để lại cảnh báo giả nhằm che dấu hành vi. Tôi đã mở lại ticket cũ. Nó vẫn còn trong hệ thống lưu trữ sâu, nhưng trạng thái đã bị đóng bằng quyền cao hơn. Người đóng không phải tôi.”

“Tại sao anh im lặng?” Câu ấy bật ra khỏi miệng tôi trước khi kịp qua bất kỳ lớp lọc nào. Trong giây lát, tôi không còn là người trình bày phương pháp trước Quân Hòa, chỉ là con gái của một người từng kêu cứu vào hệ thống mình tin, rồi bị chính hệ thống ấy trả lời bằng im lặng. Tần Mặc cúi đầu. “Vì tôi hèn. Vì tôi nghĩ một kỹ sư mới như tôi không đủ sức chống lại kết luận của hội đồng. Vì tôi sợ nếu nói ra mình từng hạ cấp cảnh báo, tôi sẽ bị đẩy ra làm người chịu tội cùng ông ấy. Và sau này, khi Hoài Châu bắt đầu lên, tôi tự nhủ giữ im lặng là bảo vệ Kính Vân khỏi một vết nứt cũ.” Anh ngẩng lên. “Tất cả đều là lý do. Không phải lời bào chữa.”

Bên ngoài lớp kính, Hoài Châu đứng bất động. Tần Mặc cũng nhìn thấy. Anh quay đi trước, như biết mình không có quyền tìm một sự tha thứ nào từ người đã tin dùng mình suốt nhiều năm. “Tạ tổng biết tôi từng nợ Lâm Thừa Viễn một lời xin lỗi, nhưng không biết chi tiết ticket bị tôi hạ cấp. Tôi không nói với anh ấy. Phần này cũng xin ghi rõ.” Câu ấy khiến bàn tay Hoài Châu đang đặt trên thành ghế siết lại, nhưng anh vẫn không bước vào.

Cố vấn kỹ thuật Nghiêm được mời vào ở nửa sau phiên ghi nhận. Ông yêu cầu Tần Mặc mô tả cấu trúc ticket, trường trạng thái, mã cảnh báo và cách đối chiếu với salt mà Thẩm Nguyệt Dao cung cấp. Đến lúc ấy, phong bì mới được Giang Lệ mở theo biên bản. Bên trong có một bản in ba dòng và một USB niêm phong, nhưng không ai cắm USB vào máy. Nghiêm dùng bản in đối chiếu với lời khai: mã freeze Segment 03, tài khoản kích hoạt lệnh khóa và cụm salt ngoài hệ thống Kính Vân. Khi Tần Mặc đọc ra phần tiền tố của mã cảnh báo cũ trước khi nhìn bản in, tay cầm bút của Giang Lệ dừng lại nửa giây.

“Điều này chưa chứng minh tài liệu của cô Thẩm là thật,” Nghiêm nói. “Nhưng chứng minh lời khai của anh Tần và dữ kiện nguồn tin có điểm giao không thể suy ra từ thông tin công khai.” Ông nhìn sang tôi. “Cô Lâm, nếu Segment 03 được mở để xác minh ngày mai, phương pháp của cô có thể kiểm tra lớp này mà không làm lộ nội dung dữ liệu lõi không?” Tôi hít vào thật chậm. “Có. Tôi chỉ cần quyền đọc cấu trúc khóa, bản sao snapshot niêm phong, và log chuyển trạng thái ticket cũ dưới dạng hash đối chiếu. Không cần mở body dữ liệu khách hàng.”

Lư Bội Thanh, người nãy giờ chỉ ngồi nghe ở cuối bàn, cuối cùng đặt bút xuống. “Quân Hòa sẽ không đưa ra kết luận hôm nay. Nhưng với lời khai tự nguyện của anh Tần, dữ kiện nguồn tin từ cô Thẩm, và phương pháp xác minh đã qua đối chất sơ bộ của cô Lâm, chúng tôi có đủ căn cứ đề xuất mở điều tra độc lập đối với chuỗi quyền liên quan Segment 03 và cảnh báo tám năm trước.” Câu nói ấy không giống một chiến thắng. Nó giống âm thanh của một cánh cửa thép được kéo khỏi chốt sau nhiều năm gỉ sét. Tôi không thấy nhẹ nhõm. Cánh cửa mở ra cũng có nghĩa là phía sau nó thật sự có thứ từng bị nhốt.

Thẩm Nguyệt Dao ký biên bản bàn giao bản sao phụ lục clean-room ngay sau đó. Bản gốc vẫn do luật sư riêng của cô ta giữ đến phiên xác minh ngày mai. Trước khi rời phòng, cô ta nhìn Tần Mặc. “Anh nói sớm hơn một chút, có lẽ tôi đã không phải tự cứu mình bằng cách này.” Tần Mặc không đáp. Tôi đứng dậy sau cùng. Khi tôi đi ngang qua, anh gọi rất khẽ: “Cô Lâm. Tôi xin lỗi.” Ba chữ ấy rơi xuống rất muộn. Muộn tám năm, muộn một cái chết, muộn cả tuổi thơ mà tôi đã phải học cách không hỏi vì sao cha mình bị gọi là phản bội. Tôi nhìn anh. “Lời xin lỗi của anh không trả lại được gì cho cha tôi. Nhưng lời khai của anh có thể ngăn người khác tiếp tục dùng sự im lặng đó để giết ông ấy lần thứ hai.”

Ra đến hành lang, Hoài Châu đang chờ ở cuối dãy. Anh không bước đến ngay. Có lẽ anh cũng vừa mất đi một phần an toàn mà mình từng tin là chắc chắn: Tần Mặc không phản bội anh, nhưng đã phản bội một cảnh báo quan trọng trước khi anh có cơ hội biết nó tồn tại. Tôi đi về phía anh. Anh nói: “Anh xin lỗi.” Tôi lắc đầu. “Chuyện này không phải lỗi của anh để anh nhận thay.” Anh nhìn tôi rất lâu, rồi đáp: “Vậy anh sẽ không nhận thay. Anh sẽ để Quân Hòa điều tra cả phần Kính Vân không muốn bị chạm vào.” Lần đầu tiên trong ngày, tôi thấy câu nói ấy nặng hơn mọi lời bảo vệ.

Điện thoại của Hứa Nghiên rung lên khi chúng tôi bước vào thang máy. Cô ấy mở thư thông báo mới của Quân Hòa rồi đưa màn hình cho tôi. Dòng tiêu đề rất ngắn: “Khởi động thủ tục điều tra độc lập – chuỗi quyền Segment 03 và cảnh báo HL-0917.” Bên dưới là danh sách tài liệu phải chuẩn bị trước chín giờ sáng mai. Ở dòng cuối, hệ thống yêu cầu đối chiếu một quyền xác thực cấp sáng lập từng được dùng để đóng ticket cũ. Mã định danh chỉ có ba chữ cái. T.K.S. Tôi nhìn ba ký tự ấy, nghe tiếng thang máy đi xuống từng tầng một, và hiểu cánh cửa vừa mở không dẫn thẳng đến Tạ Chấn Đông. Nó dẫn về người đã im lặng lâu hơn tất cả.