Chương 22 - Chương 22: Một Phiếu Chống Lại Cả Phòng Họp
Chương 22: Một Phiếu Chống Lại Cả Phòng Họp
Cửa phòng họp đóng lại sau lưng Tạ Hoài Châu. Âm thanh rất khẽ, nhưng trong phòng kính, nó giống như một dấu chấm được đặt xuống cuối câu trả lời mà tôi chưa nhận được. Tôi đứng nguyên tại chỗ, tay còn đặt bên mép bàn lạnh, nhìn bóng anh đi qua lớp kính trong suốt và ngồi vào vị trí cuối dãy thay vì chiếc ghế chủ trì ở giữa. Một động tác nhỏ thôi, nhưng đủ để cả phòng hiểu rằng anh đang tự đặt mình vào thế bị thẩm vấn, không phải người cầm búa phán quyết.
Giang Lệ không vào cùng anh. Cô ở lại bên ngoài, đặt máy tính xách tay trước mặt tôi và nói thấp: “Phần liên quan trực tiếp đến quyền lợi của cô sẽ được ghi âm, cô có quyền nghe. Không phát biểu, không nhắn tin vào trong, không trao đổi nội dung điều tra.” Tôi gật đầu. Lúc này, đến cả quyền được nghe tên mình bị đưa ra biểu quyết cũng phải được đóng khung bằng điều khoản. Tôi không thấy buồn cười. Cổ họng tôi khô đến mức mỗi lần nuốt xuống đều đau.
Màn hình trong phòng họp sáng lên. Những ô đại diện của hội đồng xếp thành hai hàng, lạnh lẽo như những khung cửa không có người ở phía sau. Tạ Chấn Đông ngồi ở đầu bàn, giọng ôn hòa: “Hoài Châu, cuộc họp này không nhằm kết luận cô Lâm có tội. Chúng ta chỉ đang bảo vệ Kính Vân khỏi rủi ro.” Ông ta nói chữ “bảo vệ” rất chậm, như thể chỉ cần dùng đúng từ, mọi hành động đẩy một người xuống vực đều sẽ trở nên sạch sẽ.
Hoài Châu đặt bản phản hồi bằng văn bản lên bàn. “Vậy xin hội đồng dùng đúng từ trong nghị quyết. Cách ly thao tác, bảo toàn chứng cứ, chỉ định nhóm pháp chứng độc lập. Không dùng ‘đình chỉ kỷ luật’, không dùng ‘nghi phạm truy cập trái phép’, không thu hồi cưỡng chế trước khi hoàn tất ảnh chụp bộ nhớ phiên.” Anh ngẩng đầu, giọng không cao nhưng từng chữ đều rõ. “Nếu mục tiêu là bảo vệ Kính Vân, việc đầu tiên cần bảo vệ là chuỗi chứng cứ.”
Một thành viên ủy ban kiểm toán hỏi ngay: “Tạ tổng, anh đang nói như thể hội đồng là bên phá hoại chứng cứ.” Hoài Châu đáp: “Tôi đang nói như người chịu trách nhiệm cuối cùng cho hệ thống này. Nếu chúng ta dùng một dòng log chưa đối chiếu để ra quyết định kỷ luật, rồi sau đó phát hiện token bị chuyển lớp từ máy chủ xác thực hoặc bị lợi dụng qua phiên trung gian, toàn bộ biên bản hôm nay sẽ trở thành chứng cứ cho thấy Kính Vân định kiến kết quả điều tra.” Căn phòng im một nhịp. Tôi bỗng nhớ cha tôi từng viết trong sổ tay: dữ liệu không cứu được ai nếu người có quyền đã chọn kết luận trước khi đọc nó.
Tạ Chấn Đông cười khẽ. “Cháu nói rất đúng về chuỗi chứng cứ. Nhưng chính vì vậy, người có quan hệ hôn nhân với đối tượng bị nghi vấn càng không nên can thiệp.” Ông ta quay sang các ô đại diện. “Tôi đề nghị biểu quyết hai nội dung: một, tạm đình chỉ mọi chức vụ điều tra của Lâm Tri Ý cho đến khi có kết luận độc lập; hai, CEO Tạ Hoài Châu không tham gia bất kỳ quyết định nào liên quan đến xác minh ban đầu của vụ việc IR-TB-HL-019.”
Tôi nhìn ngón tay mình đặt trên đầu gối. Móng tay cắm vào da để nhắc tôi đừng run. Hai nội dung nghe có vẻ hợp lý nếu tách khỏi bối cảnh. Nhưng tôi biết bẫy nằm trong chữ “đình chỉ”. Một khi chữ ấy vào hồ sơ, ngày mai tất cả nhân viên Kính Vân sẽ chỉ nhớ rằng tôi bị đình chỉ vì truy cập trái phép; còn phần “chưa có kết luận” sẽ biến mất như những dòng log bị xóa khỏi hệ thống tám năm trước.
Hoài Châu mở một trang tài liệu khác, đẩy lên màn hình chung. “Tôi yêu cầu tách bạch hai phiếu. Về phần xung đột lợi ích, tôi chấp nhận không chỉ đạo thao tác pháp chứng trực tiếp, không tiếp xúc riêng với Lâm Tri Ý ngoài khu vực ghi hình, không phê duyệt kết quả kỹ thuật một mình. Nhưng quyền quản trị rủi ro của CEO không thể bị tước bằng một câu ‘có quan hệ hôn nhân’. Tôi vẫn có trách nhiệm ngăn một nghị quyết sai ngôn ngữ làm hỏng điều tra.”
Có người nói: “Anh đang bảo vệ vợ mình.” Lời ấy rơi xuống bàn họp như một con dấu. Bên trong lớp kính, Hoài Châu nhìn thẳng vào màn hình. “Nếu người bị nghi vấn không phải Lâm Tri Ý, tôi vẫn phản đối nghị quyết này. Hội đồng có thể không tin cô ấy. Tôi cũng không yêu cầu các vị tin. Tôi yêu cầu các vị đừng biến sự không tin thành chứng cứ.”
Câu cuối cùng làm mắt tôi nóng lên rất nhanh. Anh vẫn không nói tin tôi. Anh vẫn đứng ở nơi an toàn nhất của ngôn ngữ quản trị. Nhưng trong căn phòng kia, khi tất cả mọi người đều đang đòi một chữ ký để đẩy tôi ra khỏi bàn cờ, anh dùng chính vị trí của mình để giữ lại một khe hở cho sự thật. Tôi không biết nên thấy nhẹ nhõm hay đau hơn. Có lẽ cả hai cảm giác có thể cùng tồn tại, giống như dữ liệu sạch vẫn có thể nằm trong một hệ thống bị làm bẩn.
Tạ Chấn Đông gõ nhẹ xuống bàn. “Hoài Châu, cháu đang biến vấn đề kỹ thuật thành vấn đề quản trị để trì hoãn quyết định. Nhà đầu tư đang chờ phản hồi. Truyền thông chỉ cần biết người liên quan đến vụ rò rỉ còn ở trong tổ điều tra là đủ để viết một tiêu đề rất xấu.” Hoài Châu đáp: “Truyền thông cũng sẽ viết tiêu đề rất xấu nếu Kính Vân đình chỉ một nhân viên theo nghi vấn sai và làm mất chứng cứ có thể chứng minh hệ thống bị xâm nhập từ bên trong.” Anh dừng nửa giây. “Tôi nhắc lại: không có log rời mạng. Staging link chưa có dấu hiệu được mở ngoài hệ thống. Token đọc sinh ra nhãn xuất dữ liệu là điểm bất thường cấp xác thực, không phải kết luận hành vi cá nhân.”
Một thành viên độc lập nhíu mày. “Nhưng anh không thể phủ nhận fingerprint là máy trạm của cô ấy.” Hoài Châu nói: “Tôi không phủ nhận. Tôi chỉ không chấp nhận bỏ qua badge, camera, tiến trình nền, lịch sử chuyển lớp token và chính sách dọn phiên. Nếu dữ liệu đầy đủ chứng minh cô ấy làm, tôi sẽ ký quyết định kỷ luật trước toàn công ty. Nhưng nếu dữ liệu chưa đầy đủ, tôi không ký một bản án được viết bằng chỗ trống.”
Cuộc biểu quyết bắt đầu sau năm phút tranh cãi. Giang Lệ đọc nhỏ bên cạnh tôi: “Nghị quyết một, đình chỉ kỷ luật Lâm Tri Ý khỏi tổ điều tra, thu hồi quyền và ghi nhận nghi vấn truy cập trái phép trong hồ sơ nhân sự tạm thời.” Tôi nhìn từng ô đại diện hiện lên chữ đồng ý. Một. Hai. Ba. Những cái tên không quen thuộc lướt qua như dòng lệnh chạy tự động. Khi đến lượt Hoài Châu, anh chỉ nói: “Phản đối. Yêu cầu ghi nguyên văn: phản đối vì nghị quyết dùng ngôn ngữ kỷ luật trước kết luận pháp chứng, có nguy cơ làm sai lệch chuỗi chứng cứ và tạo rủi ro pháp lý cho Kính Vân.”
Cả phòng họp chỉ có một phiếu phản đối. Một phiếu chống lại cả phòng. Tạ Chấn Đông nhìn anh rất lâu, rồi nói: “Đã ghi nhận ý kiến thiểu số của CEO. Vì có phản đối về rủi ro pháp lý, nghị quyết kỷ luật sẽ chuyển sang rà soát khẩn của pháp chế và ủy ban kiểm toán trong mười hai giờ. Trong thời gian đó, cô Lâm bị cách ly thao tác và không được tiếp cận hệ thống.”
Mười hai giờ. Không phải chiến thắng. Chỉ là mười hai giờ chưa bị đóng dấu. Tôi thở ra rất chậm. Giang Lệ đóng dấu thời gian vào biên bản, vai thả lỏng hơn một chút. Tần Mặc thì không. Anh nhìn màn hình pháp chứng, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
Nghị quyết thứ hai được đưa ra ngay sau đó: CEO tự loại khỏi mọi quyết định xác minh ban đầu. Lần này, Hoài Châu bỏ phiếu đồng ý với điều kiện bổ sung. “Tôi không chỉ đạo thao tác kỹ thuật, nhưng có quyền nhận báo cáo pháp chế, báo cáo rủi ro và phản đối mọi quyết định nhân sự dựa trên kết luận chưa hoàn chỉnh.” Tạ Chấn Đông lạnh giọng hơn trước: “Nếu cháu tiếp tục dùng quyền CEO để cản trở hội đồng, chú sẽ đề nghị mở thủ tục bỏ phiếu bất tín nhiệm trong cuộc họp tiếp theo.”
Căn phòng im xuống. Ngay cả qua loa ngoài, tôi cũng nghe được sự im lặng ấy nặng đến mức nào. Hoài Châu nhìn người chú ruột của mình, nét mặt không thay đổi. “Chú có quyền đề nghị.” Tạ Chấn Đông hỏi: “Cháu thật sự muốn đặt ghế CEO của mình lên bàn chỉ vì một nhân viên?” Hoài Châu đáp rất chậm: “Tôi đặt ghế CEO lên bàn vì nếu Kính Vân có thể dùng quy trình sai để hy sinh một nhân viên hôm nay, ngày mai chiếc ghế đó không còn đáng ngồi.”
Tôi không biết câu ấy có bao nhiêu phần dành cho Kính Vân, bao nhiêu phần dành cho tôi, và bao nhiêu phần dành cho một người đàn ông đã quen không cho mình quyền mềm lòng. Tôi chỉ biết vết đau trong lòng không biến mất. Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Nhưng câu “chờ tôi” ban nãy, ít nhất trong phòng họp này, đã không chỉ là một mệnh lệnh. Nó được anh ký lại bằng một phiếu phản đối, bằng mười hai giờ trì hoãn, và bằng lời đe dọa bất tín nhiệm treo ngay trên đầu.
Cuộc họp tạm ngắt để pháp chế hoàn thiện biên bản. Màn hình trước mặt tôi chuyển sang chế độ chờ. Tôi vừa định đứng dậy thì Tần Mặc đột ngột gọi: “Giang Lệ.” Giọng anh rất thấp, thấp đến mức gần như bị tiếng điều hòa nuốt mất. Trên màn hình của anh, một dòng thông báo pháp chứng vừa hiện ra: nguồn kích hoạt staging link không đi từ tiến trình người dùng trên máy trạm của tôi, mà bám theo một sự kiện đồng bộ lịch nội bộ của văn phòng CEO lúc 18:12.
Tim tôi khựng lại. Lịch nội bộ của văn phòng CEO. Đó không phải máy chủ xác thực xa xôi, cũng không phải một hacker vô hình ngoài mạng. Nó là thứ nằm rất gần Hoài Châu, gần đến mức chỉ cần một người biết lịch họp của anh, biết tôi được gọi vào phòng hồ sơ lúc nào, biết khoảng trống nào đủ để biến vắng mặt thành tội lỗi. Tần Mặc kéo cửa phòng kính ra một khe, nhìn về phía phòng họp vẫn đang sáng đèn. “Chưa thể kết luận,” anh nói, nhưng lần này trong giọng anh không còn vẻ lười biếng thường ngày. “Nhưng nếu dòng này đúng, chúng ta có một kẻ bán lịch họp.”
