Chương 23: Kẻ Bán Lịch Họp
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 23: Kẻ Bán Lịch Họp
Tần Mặc nói xong, trong phòng kính bỗng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy tính xách tay trước mặt. Trên màn hình, dòng thời gian 18:12 nằm giữa một loạt ký hiệu đồng bộ lịch, không nổi bật, không đỏ, không kêu cứu. Nó chỉ lặng lẽ nằm ở đó như một vết xước rất nhỏ trên mặt kính sạch. Nhưng tôi hiểu ý nghĩa của nó. Nếu một sự kiện lịch có thể kéo theo staging link, thì người dựng bẫy không cần ngồi trước máy của tôi. Người đó chỉ cần biết tôi sẽ rời chỗ vào đúng phút nào, biết Hoài Châu đang bị kẹt trong cuộc họp nào, và biết hệ thống văn phòng CEO đủ gần để khiến mọi dấu vết trông như phát sinh từ bên trong quy trình hợp lệ.
Giang Lệ phản ứng nhanh hơn tôi tưởng. Cô đóng nắp bút, mở ngay kênh ghi nhận pháp lý nội bộ và nói với Tần Mặc: “Đóng băng log lịch, log thiết bị văn phòng CEO, log room-booking và toàn bộ quyền xem lịch từ 17:30 đến 18:40. Lý do: phát hiện dấu hiệu chứng cứ mới có thể thay đổi hướng xác minh.” Tần Mặc liếc về phía phòng họp vẫn sáng đèn. “Tạ tổng vừa cam kết không chỉ đạo thao tác kỹ thuật.” Giang Lệ không ngẩng đầu. “Tôi đang yêu cầu với tư cách pháp chế, không phải theo chỉ đạo của anh ấy.” Câu ấy rất khô, nhưng trong khoảnh khắc này, nó giống một tấm chắn đúng hình dạng. Quy trình không phải xiềng xích, nếu người dùng nó còn nhớ mục đích ban đầu của quy trình là bảo vệ sự thật.
Cửa phòng họp mở ra sau đó chưa đầy hai phút. Hoài Châu bước ra, phía sau anh là ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Chấn Đông và vài thành viên hội đồng đang trao đổi nhỏ qua màn hình. Anh nhìn tôi trước, rồi nhìn màn hình của Tần Mặc. Không hỏi tôi có ổn không. Không nói những câu thừa thãi. Chỉ có đầu ngón tay anh khựng lại trên cạnh bàn một nhịp rất ngắn, ngắn đến mức nếu tôi không đang nhìn anh bằng tất cả sự căng thẳng còn lại, có lẽ tôi đã bỏ qua. “Còn bao lâu?” anh hỏi. Giang Lệ đáp: “Mười một giờ ba mươi bảy phút trước khi rà soát kỷ luật hết hạn.” Tần Mặc xoay màn hình về phía anh. “Manh mối nằm ở quyền đồng bộ lịch của văn phòng CEO. Không đủ để minh oan cho cô Lâm. Nhưng đủ để chứng minh đường kích hoạt không sạch như họ muốn nói.”
Hoài Châu đứng bên ngoài vòng thao tác, giữ đúng ranh giới vừa bị hội đồng ép ký. Anh không chạm vào máy, cũng không đưa lệnh kỹ thuật nào. Chỉ nhìn vào sơ đồ quyền truy cập mà Tần Mặc kéo ra: lịch cá nhân của CEO, lịch phòng họp bảo mật, nhóm trợ lý cấp cao, và một vai trò chia sẻ tên là EA-Bridge. Tôi thấy tên vai trò ấy rồi nhíu mày. “EA-Bridge không phải quyền cá nhân.” Tần Mặc nhìn tôi. “Cô biết?” Tôi gật đầu. “Nó dùng để đồng bộ lịch giữa văn phòng CEO, phòng pháp chế và quản trị rủi ro khi có cuộc họp liên phòng ban. Quyền này không ghi tên người cuối cùng đọc lịch nếu chỉ nhìn từ lịch tổng. Phải xem log thiết bị nhận bản đồng bộ.” Nói xong, tôi mới nhận ra cả ba người đều đang im lặng nhìn mình. Tôi vẫn là người bị cách ly thao tác, nhưng không ai cấm tôi nhìn dữ liệu bằng mắt. Có những lúc, sự chủ động chỉ còn là quyền được chỉ ra chỗ cần nhìn.
Tần Mặc không cười như mọi khi. Anh mở tiếp log thiết bị, những dòng chữ nhỏ trượt qua màn hình. 18:11:47, lịch phòng họp nội bộ phát sinh thay đổi tiêu đề sang chế độ riêng tư. 18:12:03, EA-Bridge nhận bản đồng bộ. 18:12:09, một thiết bị công ty thuộc văn phòng CEO mở bản xem nhanh. 18:12:17, staging link được kích hoạt qua tác vụ nền. Giữa các dòng thời gian ấy có một cái tên xuất hiện ba lần: Chu Hành. Trợ lý điều hành của Hoài Châu. Người từng đứng sau anh trong buổi họp báo, đưa tài liệu đúng trang trước khi anh cần, nhắc anh lịch gặp cổ đông trước năm phút, và cúi đầu rất chuẩn mực mỗi khi đi qua tôi trong hành lang nhà họ Tạ. Tôi nhớ mình từng nghĩ người như vậy giống một chiếc đồng hồ đeo tay của CEO: im lặng, chính xác, không có cảm xúc riêng. Hóa ra thứ dễ bị bán nhất không phải luôn là dữ liệu lớn. Đôi khi chỉ là một ô lịch nhỏ.
Sắc mặt Hoài Châu không đổi. Chính sự không đổi ấy khiến căn phòng lạnh hơn. Anh nhìn tên Chu Hành một lúc rồi hỏi Giang Lệ: “Có thể yêu cầu phỏng vấn nội bộ ngay không?” Giang Lệ đáp: “Có, nhưng cần ghi rõ đây là phỏng vấn bảo toàn chứng cứ, không phải kết luận kỷ luật. Anh không được trực tiếp hỏi các câu dẫn dắt.” Hoài Châu gật đầu. “Tôi đứng ngoài.” Anh nói câu ấy rất bình tĩnh, nhưng tôi thấy đường gân trên mu bàn tay anh nổi lên khi anh buông cạnh bàn. Tôi bỗng hiểu thêm một chút về cái giá của sự kiểm soát. Khi người phản bội ở rất gần, người quen kiểm soát mọi khoảng cách sẽ là người đầu tiên bị tước đi quyền phản ứng.
Chu Hành đến sau bảy phút. Anh ta mặc sơ mi xám, thẻ nhân viên vẫn kẹp ngay ngắn trên ngực, tóc hơi rối như vừa chạy từ thang máy lên. Khi nhìn thấy tôi ngồi bên trong phòng kính, mắt anh ta tránh đi nhanh hơn mức một người vô tội nên tránh. Giang Lệ đặt máy ghi âm lên bàn. “Anh Chu, từ 17:30 đến 18:40 hôm nay, thiết bị công ty của anh có nhận bản đồng bộ lịch từ EA-Bridge không?” Chu Hành đáp rất nhanh: “Tôi nhận nhiều lịch mỗi ngày. Tôi không thể nhớ từng bản.” Tần Mặc đẩy bản log sang trước mặt anh ta. “Vậy chúng tôi giúp anh nhớ. 18:12:09, thiết bị của anh mở bản xem nhanh lịch phòng họp riêng tư. Sau đó mười giây, staging link liên quan vụ IR-TB-HL-019 bị kích hoạt. Anh giải thích thế nào?”
Chu Hành nhìn dòng log, cổ họng chuyển động. “Tôi chỉ xem lịch. Trợ lý xem lịch của Tạ tổng là công việc bình thường.” Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh đến lạ. Có lẽ khi bị đẩy tới tận cùng, cảm xúc của tôi đã tự động rút xuống dưới mặt nước, chỉ để lại phần đủ tỉnh táo nổi lên trên. “Lịch của Tạ tổng không ghi tôi rời khỏi máy trạm lúc 18:12,” tôi nói. “Nó cũng không ghi tôi được gọi vào phòng hồ sơ. Nếu anh chỉ xem lịch của anh ấy, làm sao người bên ngoài biết khoảng trống ấy đủ để dựng fingerprint trên máy tôi?” Chu Hành im bặt. Một câu hỏi đúng đôi khi không cần âm lượng cao. Nó chỉ cần đặt vào đúng chỗ mà lời nói dối không thể bước qua.
Không khí trong phòng nặng xuống. Hoài Châu đứng ngoài lớp kính, mắt nhìn Chu Hành nhưng không mở miệng. Tạ Chấn Đông cũng đã ra khỏi phòng họp từ lúc nào, đứng ở cuối hành lang, cách chúng tôi một khoảng đủ xa để không nghe rõ từng chữ, nhưng đủ gần để biểu hiện lo lắng của người khác trở thành thứ ông ta có thể quan sát. Ông ta vẫn giữ vẻ ôn hòa ấy, như thể một trợ lý bị phỏng vấn giữa đêm chỉ là thủ tục nhỏ trong một công ty lớn. Chính vẻ ôn hòa đó làm tôi thấy lạnh. Tần Mặc gõ nhẹ lên bàn. “Anh Chu, chúng tôi chưa mở điện thoại cá nhân của anh. Nhưng thiết bị công ty có bản ghi thông báo xem trước từ một ứng dụng mã hóa. Nội dung bị cắt, chỉ còn mấy chữ: ‘đúng 18:12’, ‘cô Lâm rời chỗ’, ‘xác nhận lịch họp’. Anh muốn chúng tôi chuyển thẳng phần này cho ủy ban kiểm toán, hay tự ghi lời giải thích vào biên bản trước?”
Chu Hành đưa tay về phía điện thoại công ty đặt cạnh mình. Giang Lệ lập tức nói: “Không chạm vào thiết bị.” Giọng cô không lớn, nhưng đủ khiến tay anh ta dừng giữa không trung. Mặt Chu Hành trắng đi. Một lúc lâu sau, anh ta khàn giọng: “Tôi không đụng vào hệ thống. Tôi không biết họ dùng lịch để làm gì. Tôi chỉ gửi lịch họp, lịch xe, lịch phòng, đôi khi là tài liệu chuẩn bị cuộc họp. Tôi nghĩ họ chỉ muốn biết hướng đi của Tạ tổng.” Tần Mặc hỏi: “Họ là ai?” Chu Hành cúi đầu. Hai tay anh ta siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. “Tôi không biết tên thật. Người liên hệ bảo tôi gọi là ông Tạ.”
Hai chữ ấy rơi xuống phòng kính nhẹ hơn một tiếng ly chạm bàn, nhưng làm mọi ánh mắt cùng đổi hướng. Ông Tạ. Trong Kính Vân, họ Tạ không phải một cái tên, mà là một tầng quyền lực. Tạ Hoài Châu ở trước mặt tôi. Tạ Chấn Đông ở cuối hành lang. Tạ Kiến Sơn, người sáng lập, vẫn ngồi ở nơi cao hơn tất cả những phòng họp này. Một lời khai dùng đúng hai chữ mơ hồ ấy không đủ kết tội ai, nhưng đủ khiến mọi câu hỏi đi về phía nhà họ Tạ. Tôi nhìn Hoài Châu. Anh cũng nhìn tôi qua lớp kính. Lần này, trong mắt anh không chỉ có sự lạnh lùng của người quản trị rủi ro. Có một vết nứt rất nhỏ, như băng bắt đầu chịu lực từ bên trong.
Giang Lệ tiếp tục hỏi, từng câu đều gọn và có thể đưa vào biên bản. Chu Hành khai rằng ba tháng trước, chủ nợ của em trai anh ta gửi ảnh mẹ anh ta nằm trong bệnh viện cùng địa chỉ nhà riêng. Người liên hệ xuất hiện sau đó, đề nghị trả nợ đổi lấy lịch trình không nhạy cảm của văn phòng CEO. Ban đầu chỉ là lịch gặp nhà đầu tư, lịch xe, giờ ra vào. Về sau họ yêu cầu thêm tài liệu họp đã được phát cho nhóm trợ lý, rồi yêu cầu xác nhận ai được gọi vào phòng hồ sơ trong ngày có cuộc họp hội đồng. “Tôi đã muốn dừng,” Chu Hành nói, giọng vỡ ra ở cuối câu. “Nhưng họ nói nếu tôi dừng, em trai tôi sẽ phải trả phần còn lại bằng tay. Tôi thật sự không biết họ sẽ đổ tội cho cô Lâm.” Tôi không đáp. Nỗi khổ của anh ta có thể là thật, nhưng sự thật ấy không làm dấu vân tay giả trên máy tôi biến mất. Trong dữ liệu, động cơ không xóa hành vi. Trong đời người, bị uy hiếp cũng không tự động biến phản bội thành vô tội.
Hoài Châu cuối cùng lên tiếng, nhưng không bước vào phòng. “Chu Hành.” Chỉ hai chữ, không giận dữ, không quát. Chu Hành ngẩng đầu lên, mắt đỏ. “Tạ tổng, tôi xin lỗi.” Hoài Châu nhìn anh ta rất lâu. “Anh không chỉ bán lịch của tôi. Anh bán thời gian của tất cả những người tin rằng phòng họp bảo mật thật sự bảo mật.” Câu ấy làm Chu Hành cúi gập xuống. Tôi nghe trong đó không phải sự mềm lòng, mà là một đường cắt rất phẳng. Hoài Châu từng nói người thân cũng có thể là cổ đông nguy hiểm. Có lẽ đêm nay anh phải thêm một dòng khác vào nguyên tắc sống của mình: người đứng sau lưng nhiều năm cũng có thể trở thành cửa sau của một hệ thống.
Giang Lệ lập tức lập biên bản bảo toàn chứng cứ, niêm phong thiết bị công ty của Chu Hành và gửi thông báo khẩn cho ủy ban kiểm toán: xuất hiện chứng cứ về rò rỉ lịch từ văn phòng CEO, cần tạm dừng mọi kết luận kỷ luật đối với tôi cho đến khi hoàn tất đối chiếu nguồn kích hoạt. Tần Mặc sao lưu log vào kho chứng cứ độc lập, miệng lẩm bẩm: “Không đủ để kết thúc. Nhưng đủ để kéo họ khỏi câu chuyện ‘máy cô Lâm tự làm’.” Tôi nghe câu ấy, lồng ngực không nhẹ đi bao nhiêu. Vì một nhánh dây đã lộ ra, nhưng đầu dây vẫn nằm trong tay người khác. Và người đó đủ hiểu Hoài Châu, đủ hiểu tôi, đủ hiểu cả vết thương mang họ Tạ trong đời tôi.
Khi Chu Hành bị đưa sang phòng phỏng vấn riêng, anh ta bỗng dừng lại trước cửa. “Cô Lâm.” Tôi nhìn anh ta. “Người đó còn nhắn một câu. Tôi không hiểu ý nghĩa nên chưa nói.” Giang Lệ lập tức ra hiệu ghi âm tiếp. Chu Hành nuốt khan. “Ông Tạ nói, nếu cô còn muốn biết cha cô để lại gì, cô sẽ tự mở file cũ. Nhưng trước khi mở, phải nhớ một câu.” Anh ta dừng lại, như thể chính câu ấy cũng có gai. Hành lang phía sau lưng anh ta sáng trắng đến chói mắt. Hoài Châu đứng trong vùng sáng ấy, còn tôi ngồi sau lớp kính, nghe giọng Chu Hành run rẩy đọc lại từng chữ: “Đừng tin người họ Tạ.”
