Chương 18: Người Biết Quá Nhiều
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 18: Người Biết Quá Nhiều
Câu nói của Tần Mặc rơi xuống giữa phòng họp như một vật kim loại vừa chạm nền đá. Không ai lập tức lên tiếng. Trên màn hình lớn, cụm HL-17R vẫn bị phóng to đến mức từng ký tự trở nên thô ráp, giống một vết xước cũ bị ánh sáng trắng ép phải hiện hình. Tôi ngồi yên trên ghế, nhưng các đầu ngón tay đã lạnh đến mức gần như mất cảm giác. Tám năm trước, cảnh báo cuối cùng của cha tôi. Bảy chữ ấy đủ khiến toàn bộ quy trình, biên bản, quyền hạn hạn chế mà tôi vừa tự đặt ra trong cuộc họp trở nên mong manh như lớp kính mỏng trước ngực.
Tôi muốn hỏi ngay. Tôi muốn đứng dậy, kéo Tần Mặc ra khỏi màn hình kia và bắt anh ta nói rõ cha tôi đã cảnh báo điều gì, ai đã nhận, ai đã đóng lại, ai đã biến một người nguyên tắc như Lâm Thừa Viễn thành kẻ phản bội trong hồ sơ Kính Vân. Nhưng ánh mắt của Tạ Chấn Đông ở phía đối diện nhắc tôi nhớ mình đang ngồi ở đâu. Đây không phải phòng khách của tôi, cũng không phải nơi một cô con gái có thể đau đớn mà không bị ghi vào biên bản như một điểm yếu.
Tôi đặt tay lên tập tài liệu, ép giọng mình ổn định. “Tần tổng, anh vừa nói từng thấy cách ký này trong cảnh báo cuối cùng của Lâm Thừa Viễn. Tôi đề nghị anh giải thích trong phạm vi có thể đối chiếu bằng dữ liệu.”
Tần Mặc nhìn tôi. Vẻ châm chọc thường ngày của anh biến mất sạch, để lại một khuôn mặt mệt mỏi hơn tuổi ba mươi hai rất nhiều. Anh không trả lời ngay, mà quay sang Giang Lệ. “Tôi đề nghị phần trình bày tiếp theo được tách thành phụ lục điều tra. Đây là thông tin liên quan hồ sơ cũ tám năm trước, chưa đủ điều kiện dùng làm kết luận cho sự cố Thiên Bình hiện tại.”
Giang Lệ lập tức gật đầu, nhưng Tạ Chấn Đông đã đặt tách trà xuống. “Tổ điều tra hôm nay được lập để xử lý Thiên Bình, không phải để lật lại một vụ cũ đã có kết luận. Nếu cứ để ký ức cá nhân chen vào chứng cứ hiện tại, e rằng tính độc lập mà cô Lâm vừa nhắc sẽ bị ảnh hưởng.”
Ông ta nói rất ôn hòa, đến mức nếu không nhìn vào những ngón tay đang gõ nhẹ trên thành tách, người ta sẽ tưởng đó chỉ là lời nhắc về quy trình. Tôi nhìn ông ta, bỗng hiểu tại sao những người như Tạ Chấn Đông luôn thích ngồi trong phòng họp. Ở nơi này, một câu “vì đại cục” có thể dùng để phủ lên bất kỳ nấm mồ nào.
Tạ Hoài Châu lên tiếng trước khi tôi kịp mở miệng. “Cùng một ký hiệu xuất hiện trong dữ liệu hiện tại và cảnh báo cũ. Về mặt điều tra, đó là mối liên hệ kỹ thuật cần được ghi nhận. Phần đánh giá giá trị chứng cứ sẽ để pháp chế và kiểm soát nội bộ kết luận sau.” Anh nhìn sang Giang Lệ. “Ghi vào biên bản đúng câu đó.”
Giang Lệ cúi xuống ghi. Không khí trong phòng căng thêm một lớp. Tần Mặc hít vào một hơi, kéo một cửa sổ lưu trữ cũ lên màn hình phụ. “Tám năm trước, tôi chưa phải giám đốc an ninh dữ liệu. Tôi chỉ là kỹ sư trực ca đêm ở trung tâm giám sát. Khoảng hai giờ mười bảy phút sáng, hệ thống nhận một gói cảnh báo bất thường từ tài khoản kiến trúc cấp cao của Lâm Thừa Viễn. Gói đó không đi theo mẫu cảnh báo thông thường. Nó có tiền tố HL, kèm một chuỗi kiểm tra tương tự phần đuôi chúng ta vừa thấy trong hash của Thiên Bình.”
Tôi nghe tiếng mình hỏi rất khẽ: “Nội dung cảnh báo là gì?”
“Payload đã bị mã hóa. Tôi không mở được.” Tần Mặc siết con trỏ laser trong tay. “Phần tiêu đề mà tôi nhìn thấy chỉ có bốn trường: đầu vào bị can thiệp trước khi chạy, chuỗi ủy quyền bất thường, yêu cầu khóa bản gốc, và ký hiệu HL. Tôi lập ticket khẩn cấp, chuyển lên nhóm phản ứng cấp cao. Bốn mươi ba phút sau, ticket bị đóng với lý do cảnh báo giả do tài khoản Lâm Thừa Viễn đang thực hiện xuất dữ liệu trái phép.”
Tim tôi như bị ai đó đặt xuống một bàn cân lạnh. Cảnh báo về dữ liệu bị can thiệp, sau đó biến thành cáo buộc xuất dữ liệu trái phép. Một đường đi quá quen thuộc đến mức gần như tàn nhẫn. Dữ liệu không biết nói dối, nhưng người có quyền có thể đổi nhãn cho dữ liệu, biến người báo cháy thành kẻ phóng hỏa.
Một trưởng nhóm kỹ thuật ngồi cuối bàn hỏi nhỏ: “Anh có giữ được bản sao ticket không?”
Tần Mặc lắc đầu. “Không. Khi tôi định mở lại để kiểm tra, quyền của tôi đã bị thu hồi khỏi nhánh đó. Sáng hôm sau, Lâm Thừa Viễn bị đình chỉ truy cập. Sau đó hồ sơ được chuyển lên cấp hội đồng, không còn nằm trong phạm vi của trung tâm giám sát. Tôi chỉ giữ được số định danh trong nhật ký trực ca cá nhân, nhưng nhật ký đó không đủ để chứng minh nội dung payload.”
Tạ Chấn Đông thở dài. “Vậy chúng ta đang nghe một ký ức không có bản gốc.”
“Không.” Tôi nói, trước khi sự im lặng kịp nuốt mất câu chuyện của cha tôi thêm một lần nữa. “Chúng ta đang nghe một hướng đối chiếu. Nếu số định danh tồn tại trong nhật ký trực ca, nếu log quyền bị thu hồi còn trong kho lạnh, nếu cùng một mẫu HL xuất hiện ở Thiên Bình, thì đây không còn là ký ức thuần túy. Nó là một chuỗi cần xác minh.”
Tạ Chấn Đông nhìn tôi, ánh mắt phía sau nụ cười đột nhiên tối đi rất nhẹ. “Cô Lâm, tôi hiểu tâm trạng của cô. Nhưng cô cũng nên nhớ, càng muốn minh oan cho cha mình, cô càng phải tránh biến tổ điều tra thành nơi trả nợ cảm xúc.”
Tôi gần như nghe thấy tiếng Hứa Nghiên trong đầu: Đừng để họ biến cảm xúc chính đáng của cô thành lỗi quy trình. Tôi cúi xuống mở bản ghi chú, viết một dòng ngắn, rồi ngẩng lên. “Vậy xin ghi vào biên bản: tôi không yêu cầu kết luận Lâm Thừa Viễn vô tội. Tôi yêu cầu kiểm tra ba điểm kỹ thuật do Tần Mặc cung cấp: số định danh ticket, log thu hồi quyền, và tương quan mẫu ký hiệu HL giữa hệ thống cũ với sự cố Thiên Bình. Nếu kết quả đối chiếu phủ định, tôi chấp nhận. Nếu kết quả xác nhận, mọi người ở đây cũng phải chấp nhận.”
Trong vài giây, tôi thấy sự bình tĩnh trên mặt Tạ Chấn Đông xuất hiện một vết nứt rất mảnh. Nó biến mất gần như ngay lập tức, nhưng đủ để tôi biết mình vừa chạm vào một nơi ông ta không muốn bị chạm tới.
Tạ Kiến Sơn, người im lặng từ đầu đến giờ, cuối cùng gõ nhẹ cây bút xuống bàn. “Làm theo đề xuất đó. Tần Mặc, cậu có số định danh không?”
Tần Mặc gật đầu, gõ một chuỗi ký tự vào ô tìm kiếm của kho lưu trữ cũ: SEC-HL-0217-R. Hệ thống quay vòng gần mười giây. Mười giây ấy dài đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng máy lạnh thổi qua khe trần. Khi kết quả hiện lên, chỉ có một dòng duy nhất: hồ sơ đã được niêm phong, quyền truy cập cấp hội đồng, trạng thái chuyển kho lạnh. Không có payload. Không có tên người duyệt. Nhưng có thời gian tạo, thời gian đóng, và một cột ghi chú bị che bằng khối màu xám.
Giang Lệ lập tức nghiêng người về phía trước. “Kết quả này chứng minh hồ sơ từng tồn tại.”
“Chỉ chứng minh từng có một hồ sơ.” Tạ Chấn Đông sửa lại. “Không chứng minh Lâm Thừa Viễn đúng, cũng không chứng minh sự cố Thiên Bình hiện tại liên quan đến vụ cũ.”
“Chưa chứng minh.” Tạ Hoài Châu nói. Giọng anh rất thấp, nhưng đủ làm cả phòng nghe rõ. “Không phải không chứng minh.”
Tôi nhìn sang anh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy tổng giám đốc lạnh lùng đang kiểm soát nhịp họp, mà thấy một người cũng đang nhìn vào cái hố cũ của gia tộc mình, biết dưới đó có thể chôn thứ đủ khiến mọi nền móng rung chuyển. Anh có biết trước không? Anh đã biết bao nhiêu về hồ sơ của cha tôi? Câu hỏi ấy đâm vào lòng tôi, nhưng tôi không hỏi trong phòng họp. Có những câu hỏi nếu đặt sai nơi, câu trả lời sẽ lập tức trở thành vũ khí của người khác.
Cuộc họp tạm dừng mười phút để pháp chế lập phụ lục truy xuất kho lạnh. Khi mọi người lần lượt rời khỏi phòng, tôi vẫn ngồi yên. Màn hình lớn đã chuyển sang chế độ nghỉ, cụm HL-17R biến mất, nhưng trong mắt tôi nó vẫn còn đó, treo lơ lửng như một dấu phẩy chưa từng được viết tiếp trong cuộc đời cha tôi.
Tạ Hoài Châu đứng cạnh bàn, không đến quá gần. “Cô muốn hỏi tôi điều gì?”
Tôi nhìn anh. “Anh biết hồ sơ cảnh báo đó tồn tại không?”
Ánh mắt anh hơi trầm xuống. “Tôi biết hồ sơ của Lâm Thừa Viễn từng được xếp mật ở cấp hội đồng. Tôi không biết Tần Mặc là người nhận cảnh báo đầu tiên, cũng không biết ký hiệu HL xuất hiện trong ticket đó cho đến hôm nay.”
“Vậy từ đầu, điều kiện anh hứa mở hồ sơ cũ cho tôi không chỉ là trao đổi để tôi giúp anh.” Tôi đứng dậy, giọng vẫn thấp nhưng từng chữ đều rõ. “Đó cũng là thứ anh cần mở để cứu Kính Vân.”
Anh không phủ nhận. Sự im lặng ấy làm tôi khó chịu hơn mọi lời biện minh. Một phần trong tôi hiểu rằng không ai trong bàn cờ này hành động chỉ vì lòng tốt. Một phần khác lại thấy vết thương cũ của mình bị đặt vào đúng vị trí chiến lược, lạnh lẽo và chính xác như một quân cờ vừa tìm được ô thích hợp.
Cửa phòng họp mở ra lần nữa. Tần Mặc bước vào, tay cầm một tập giấy mỏng vừa in từ máy nội bộ, trên mặt vẫn còn nét tái nhợt chưa tan. Anh đặt tập giấy xuống trước mặt tôi, không đẩy quá gần. “Đây là bản tường trình sơ bộ của tôi về ca trực tám năm trước. Chỉ có những gì tôi chắc chắn nhớ và những gì vừa đối chiếu được. Tôi sẽ ký tên, giao cho pháp chế niêm phong. Cô không cần tin tôi ngay.”
Tôi nhìn tập giấy, rồi nhìn anh. “Tại sao bây giờ mới nói?”
Tần Mặc cười rất nhạt, nhưng nụ cười ấy không có chút lười biếng nào. “Vì tám năm trước tôi tự nhủ mình chỉ là kỹ sư trực ca, không có quyền mở hồ sơ cấp hội đồng. Vì sau đó người gửi cảnh báo chết, còn hệ thống thì vẫn chạy, nên tôi đã chọn cách tin rằng mình không đủ quan trọng để thay đổi gì.” Anh dừng lại, ngón tay đặt trên mép giấy hơi run. “Nhưng hôm nay cùng một ký hiệu đó xuất hiện cạnh sự cố Thiên Bình, cạnh tên cô, và cạnh một cuộc hôn nhân mà cả tập đoàn đang nhìn vào. Nếu tôi còn im lặng, tôi không phải người biết quá ít. Tôi là người biết quá nhiều nhưng vẫn giả vờ vô can.”
Tôi không biết nên ghét anh ta, cảm ơn anh ta, hay chỉ ghi nhận anh ta như một mảnh chứng cứ muộn màng. Cuối cùng, tôi chỉ hỏi: “Anh muốn tôi làm gì với lời xin lỗi của anh?”
Tần Mặc cúi mắt. Ngoài hành lang, tiếng bước chân của đoàn pháp chế đang quay lại gần hơn. Trước khi cánh cửa mở ra, anh nói rất khẽ, như thể câu ấy không dành cho phòng họp, cũng không mong được tha thứ ngay lập tức.
“Tôi nợ cha cô.”
