Chương 13: Bà Tạ Không Nhận Dâu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 13: Bà Tạ Không Nhận Dâu
Tin nóng bật lên trên màn hình điện thoại như một vết nứt chạy ngang tấm kính vừa được lau sạch. Tôi nhìn bức ảnh chụp mờ của chính mình, nhìn cuốn giấy chứng nhận màu đỏ trong tay, rồi nhìn chiếc nhẫn trơn vừa lạnh vừa nặng trên ngón áp út. Trong bức ảnh đó, tôi không giống một cô dâu. Tôi giống một chứng cứ vừa bị ai đó đặt lên bàn trước khi kịp đóng dấu niêm phong.
Tần Mặc là người phản ứng nhanh nhất. Anh ta kéo laptop về phía mình, ngón tay gõ xuống bàn phím dồn dập đến mức tiếng phím gần như át cả tiếng loa điện thoại của Hứa Nghiên. “Bài gốc đăng lúc mười tám giờ hai mươi chín phút bốn mươi bảy giây. Ảnh đã bị xóa EXIF. Tài khoản đăng là một tài khoản tài chính chuyên nhận bài seeding, ba tháng gần đây từng đẩy năm bài có lợi cho Thẩm thị.”
“Đừng trả lời báo chí ngay.” Hứa Nghiên nói qua loa ngoài, giọng bình tĩnh nhưng căng như dây thép. “Tri Ý, không nói bất kỳ câu nào về hợp đồng, về điều khoản riêng, về cha cậu. Cậu chỉ xác nhận với tớ một việc: giấy chứng nhận đang ở trong tay cậu và không đưa cho ai giữ hộ.”
Tôi khép bìa giấy chứng nhận lại. “Đang ở trong tay tớ.”
Tạ Hoài Châu nhìn thoáng qua cửa kính trung tâm dân chính. Bên ngoài hành lang, có vài người vừa đi vừa cúi đầu xem điện thoại. Tin tức trong thời đại này lan nhanh hơn bước chân con người. Trước khi chúng tôi rời khỏi quầy đăng ký, cuộc hôn nhân vốn được dùng để phá một thế cờ đã biến thành một quân cờ mới bị kéo ra giữa bàn.
Điện thoại của Tạ Hoài Châu rung lên. Trên màn hình hiện hai chữ “nhà cũ”. Anh nhìn nó nửa giây rồi bắt máy, giọng không lên không xuống: “Con nghe.”
Đầu dây bên kia có tiếng phụ nữ già nhưng rất rõ, từng chữ như được đặt lên mặt bàn đá. Tôi không nghe hết câu, chỉ nghe được một đoạn vì không gian quá yên tĩnh: “Đưa cô ta về ngay. Tạ gia còn chưa chết đến mức để một nhân viên dữ liệu tự bước vào cửa.”
Tạ Hoài Châu không đổi sắc mặt. “Cô ấy tên Lâm Tri Ý.”
Bên kia im một nhịp, rồi giọng ấy lạnh hơn: “Ta không hỏi tên.”
Cuộc gọi kết thúc sau đúng mười chín giây. Tạ Hoài Châu đặt điện thoại xuống, quay sang tôi. “Bà nội muốn chúng ta về nhà cũ.”
Tôi nhìn màn hình của Tần Mặc. Đường cong thảo luận trên nền tảng tài chính đang dựng đứng lên như một đường cảnh báo quá tải. Từ khóa “nữ nhân viên dữ liệu”, “bê bối Thiên Bình”, “phá liên hôn Tạ – Thẩm” bị gom vào cùng một cụm, rất gọn, rất độc. Người viết không cần nói tôi sai. Họ chỉ cần đặt tôi cạnh những từ dễ gây nghi ngờ, phần còn lại đám đông sẽ tự hoàn thành.
“Không nên đi một mình.” Hứa Nghiên lập tức nói. “Tri Ý, giữ cuộc gọi mở. Không ký giấy, không giao giấy chứng nhận, không nhận tiền, không nhận lời xin lỗi miệng. Nếu họ nói cậu phá hoại danh tiếng Tạ gia, hỏi họ căn cứ pháp lý và căn cứ dữ liệu.”
Tần Mặc ngẩng đầu. “Tôi đi cùng. Ít nhất nếu có ai định sửa timeline ngay trong phòng khách nhà họ Tạ, tôi còn kịp chụp lại trước khi họ lau bàn.”
Tôi cầm giấy chứng nhận, cảm giác cạnh bìa cứng chạm vào lòng bàn tay. “Tôi sẽ đi.”
Tạ Hoài Châu nhìn tôi. “Cô không cần chứng minh gì với họ.”
“Tôi biết.” Tôi đáp. “Nhưng nếu tôi không xuất hiện, họ sẽ định nghĩa tôi bằng một dòng tiêu đề. Tôi không cần họ nhận tôi làm dâu, nhưng tôi cần họ biết tôi không phải một ô trống trong bản thông cáo của họ.”
Nhà cũ Tạ gia nằm trong một khu biệt thự yên tĩnh đến mức gần như tách khỏi Thượng Hải ngoài kia. Xe chạy qua cổng sắt, hai hàng đèn sân sáng lên đồng loạt, ánh vàng phủ xuống thảm cỏ được cắt tỉa đều như mọi thứ ở nơi này đều có thể bị đặt vào quy tắc. Tôi từng nghĩ dữ liệu là thứ lạnh nhất. Sau đó tôi phát hiện, những gia tộc sống lâu trong quyền lực còn lạnh hơn dữ liệu, vì họ có thể gọi sự lạnh đó là gia phong.
Phòng khách chính rộng và cao. Bà Tạ ngồi trên sofa giữa, lưng thẳng, tóc bạc búi gọn, trên cổ tay là chuỗi ngọc màu trầm. Tạ Chấn Đông đứng cạnh cửa sổ, vẻ mặt vẫn ôn hòa như thể mọi chuyện tối nay chỉ là một sai sót trong lễ nghi gia đình. Ở ghế chủ vị bên trái, một người đàn ông lớn tuổi chống tay lên đầu gậy, ánh mắt rất sâu nhưng chưa nói gì. Tôi nhận ra ông qua ảnh trong sảnh lịch sử Kính Vân: Tạ Kiến Sơn, người sáng lập tập đoàn.
Tôi vừa bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt bà Tạ đã rơi xuống tay tôi. Không phải mặt tôi, không phải giấy chứng nhận, mà là chiếc nhẫn.
“Tháo ra.” Bà nói.
Không có lời chào, không có câu hỏi. Chỉ có một mệnh lệnh ngắn gọn, quen thuộc đến mức có lẽ cả đời bà rất ít khi bị ai từ chối.
Tôi không động đậy. “Bà đang nói với tôi?”
“Trong căn phòng này, ngoài cô ra còn ai đeo thứ không nên đeo sao?” Ánh mắt bà Tạ sắc như lưỡi kéo cắt vải. “Tạ gia chưa từng nhận cô làm dâu. Một tờ giấy đăng ký vội vàng không biến cô thành người trong nhà này.”
Tạ Hoài Châu bước lên nửa bước, nhưng tôi giơ tay rất nhẹ, không phải để ngăn anh, mà để nhắc mình còn có thể tự nói. “Tôi hiểu. Tôi cũng chưa từng yêu cầu Tạ gia nhận tôi làm dâu.”
Bà Tạ hơi nheo mắt. Có lẽ câu trả lời đó không nằm trong những kịch bản bà chuẩn bị.
Tôi đặt giấy chứng nhận lên mặt bàn, nhưng tay vẫn giữ một góc bìa. “Tờ giấy này xác lập quan hệ pháp lý giữa tôi và Tạ Hoài Châu trước cơ quan dân chính. Nó không yêu cầu tình cảm của bà, cũng không cần nghi thức nhận dâu của Tạ gia để có hiệu lực. Hôm nay tôi đến đây không phải để xin một vị trí trong gia phả, mà để làm rõ một việc: xin đừng dùng danh phận của tôi làm bản vá cho một thông cáo sai.”
Tạ Chấn Đông bật cười rất khẽ. “Cô Lâm, cô mới kết hôn chưa đầy một giờ đã bắt đầu dạy người nhà họ Tạ xử lý truyền thông sao?”
“Tôi không dạy truyền thông.” Tôi nhìn ông ta. “Tôi làm kiểm soát rủi ro dữ liệu. Truyền thông hôm nay cũng có dữ liệu của nó.”
Bà Tạ gõ nhẹ đầu ngón tay lên tay vịn sofa. “Vậy cô nói xem, một nhân viên dữ liệu đột nhiên trở thành vợ của CEO trong lúc Kính Vân đang có bê bối, rủi ro nằm ở đâu?”
“Rủi ro không nằm ở việc tôi là nhân viên dữ liệu.” Tôi nói. “Rủi ro nằm ở việc có người cố ý để công chúng tin rằng quan hệ hôn nhân là công cụ che bê bối. Bài đăng đầu tiên lúc mười tám giờ hai mươi chín phút bốn mươi bảy giây, chưa đầy hai phút sau khi chúng tôi nhận giấy. Nội dung tiêu đề không chỉ nói về kết hôn, mà cố ý ghép tôi với ‘nữ nhân viên dữ liệu của Kính Vân’ và ghép Tạ Hoài Châu với ‘phá vỡ liên minh Tạ – Thẩm’. Đây không phải paparazzi ngẫu nhiên. Đây là cách đặt khung dư luận.”
Tần Mặc đặt laptop lên bàn phụ, xoay màn hình vừa đủ để người trong phòng nhìn thấy biểu đồ lan truyền. Anh ta không nói đùa nữa. Các điểm dữ liệu đỏ nối nhau thành một chuỗi, lạnh và rõ ràng hơn bất kỳ lời thanh minh nào.
Tôi tiếp tục: “Nếu lúc này Tạ gia phủ nhận cuộc hôn nhân hợp pháp, rủi ro thứ nhất là mâu thuẫn với hồ sơ dân chính. Nếu cố đẩy lại thông cáo Tạ – Thẩm, rủi ro thứ hai là vi phạm quyền nhân thân của người bị dùng tên khi chưa có sự đồng ý. Nếu biến tôi thành người dụ dỗ hoặc lợi dụng chức vụ, rủi ro thứ ba là kéo bê bối Thiên Bình từ vấn đề quản trị dữ liệu sang vấn đề quản trị nội bộ và đạo đức lãnh đạo. Ba rủi ro đó cộng lại sẽ không cứu được giá cổ phiếu trước bảy giờ. Nó chỉ làm hội đồng có thêm lý do nói Kính Vân đang mất kiểm soát.”
Không khí trong phòng khách nặng xuống. Tạ Chấn Đông không còn cười. Bà Tạ nhìn tôi lâu hơn, như lần đầu tiên chịu dùng mắt để nhìn mặt tôi thay vì nhìn chiếc nhẫn.
“Cô nghĩ mình rất thông minh?” Bà hỏi.
“Tôi nghĩ timeline thông minh hơn tôi.” Tôi đáp. “Người nói dối có thể đổi giọng, đổi lý do, đổi thái độ. Nhưng thời gian tạo tác vụ lúc mười lăm giờ bốn mươi, thời gian bài rò rỉ lúc mười tám giờ hai mươi chín phút bốn mươi bảy giây và thời gian hội đồng họp lúc bảy giờ không đổi theo cảm xúc của bất kỳ ai.”
Tạ Kiến Sơn cuối cùng cũng ngẩng đầu. Ánh mắt ông dừng trên tôi không lâu, nhưng đủ khiến sống lưng tôi hơi lạnh. Không giống Bà Tạ nhìn một người ngoài cửa, cũng không giống Tạ Chấn Đông nhìn một rắc rối cần xử lý. Ông nhìn tôi như nhìn một dòng chú thích trong hồ sơ cũ vừa bất ngờ hiện lại.
“Lâm Tri Ý.” Ông gọi đúng tên tôi. “Cha cô dạy cô đọc thời gian như vậy?”
Ngực tôi khựng lại rất nhẹ. Trong căn phòng này, có rất nhiều người biết cái tên Lâm Thừa Viễn, nhưng rất ít người nhắc đến ông bằng giọng điệu giống như từng thật sự nghe ông nói chuyện.
“Cha tôi dạy tôi rằng dữ liệu không thay người phán xét.” Tôi nói chậm hơn. “Nó chỉ buộc người phán xét phải nhìn vào thứ họ muốn bỏ qua.”
Đầu ngón tay Tạ Kiến Sơn đặt trên đầu gậy siết lại trong khoảnh khắc rất ngắn. Nếu không phải tôi đang nhìn ông, có lẽ tôi đã bỏ qua.
Bà Tạ cắt ngang: “Dù cô nói hay đến đâu, ta cũng không nhận cô. Cửa Tạ gia không phải nơi ai cầm một tờ giấy đỏ là có thể bước vào. Hoài Châu, con muốn chống lại gia tộc, đó là chuyện của con. Nhưng đừng mong ta gọi cô ấy là cháu dâu.”
Tạ Hoài Châu đứng cạnh tôi, giọng lạnh và rõ. “Bà có thể không gọi. Nhưng từ giờ, bất kỳ quyết định nào của Tạ gia liên quan đến cô ấy đều phải đi qua tôi và luật sư của cô ấy.”
Tôi quay sang nhìn anh. Câu nói đó không mềm, cũng không ấm. Nhưng nó đặt một hàng rào đúng chỗ. Không phải hàng rào nhốt tôi bên trong, mà là hàng rào ngăn người khác bước qua ranh giới của tôi.
“Không cần gọi tôi là cháu dâu.” Tôi nhìn Bà Tạ. “Tôi cũng không đến đây để gọi bà là bà nội. Tôi đến vì bức ảnh kia đã biến tôi thành một biến số công khai. Nếu Tạ gia muốn xử lý biến số bằng cách phủ nhận nó, các vị sẽ thua vì phủ nhận dữ liệu. Nếu muốn xử lý bằng cách bôi bẩn nó, các vị sẽ thua vì tạo thêm dấu vết. Cách ít tệ nhất là công bố ba sự thật: hôn nhân là hợp pháp và tự nguyện; nó không thay thế điều tra Thiên Bình; Kính Vân sẽ công khai quy trình rà soát dữ liệu độc lập trong hai mươi bốn giờ.”
Tạ Chấn Đông chậm rãi nói: “Một nhân viên nhỏ đòi Kính Vân công khai quy trình rà soát?”
“Tôi không đòi.” Tôi đáp. “Tôi đang nói phương án giảm thiểu thiệt hại. Ông có thể chọn phương án khác, miễn là ông ký tên chịu trách nhiệm với hội đồng khi đường cong dư luận vượt ngưỡng đỏ.”
Tần Mặc ho một tiếng rất nhẹ, giống như suýt bật cười nhưng tự nuốt lại. Tạ Hoài Châu thì không cười. Anh chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt khó đoán hơn trước một chút, như thể con số mà anh từng đặt cạnh tên tôi trong bảng rủi ro vừa tự đổi đơn vị đo.
Tạ Kiến Sơn đặt tách trà xuống bàn. Âm thanh sứ chạm gỗ không lớn, nhưng đủ khiến cả phòng im lại.
“Bảy giờ họp hội đồng.” Ông nói. “Trước đó, chuẩn bị họp báo ngắn. Hoài Châu, cháu công bố quan hệ hôn nhân. Tần Mặc, khóa chuỗi chứng cứ truyền thông. Còn cô Lâm…”
Ông dừng lại. Tôi không chớp mắt.
“Cô có năm phút để trình bày trước nhóm xử lý khủng hoảng. Không phải với tư cách cháu dâu Tạ gia.” Ánh mắt ông sâu xuống. “Mà với tư cách người đọc được rủi ro trong dòng thời gian.”
Bà Tạ lập tức quay sang ông. “Kiến Sơn!”
Tạ Kiến Sơn không nhìn bà. “Không nhận dâu là việc của bà. Còn cứu Kính Vân là việc của tôi.”
Điện thoại của Tần Mặc vang lên một âm cảnh báo mới. Anh ta cúi xuống xem, sắc mặt vừa giãn ra lập tức lạnh lại. “Agency bên ngoài vừa tạo bản nháp thứ hai. Tiêu đề dự kiến: ‘Vợ mới của CEO Kính Vân từng truy cập dữ liệu Thiên Bình trước bê bối.’ Thời gian gửi hẹn đúng mười chín giờ.”
Tôi nhìn đồng hồ trên tường. Sáu giờ năm mươi mốt.
Chín phút nữa, nếu chúng tôi không kịp bước ra trước truyền thông, người khác sẽ thay tôi viết chương đầu tiên của cuộc hôn nhân này bằng một tội danh.
