Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 14 - Chương 14: Buổi Họp Báo Đầu Tiên

Chương 14: Buổi Họp Báo Đầu Tiên

Chín phút, trong hệ thống giao dịch, đủ để một lệnh bán tự động kéo cả đường giá cắm xuống. Chín phút, trong phòng khách nhà cũ Tạ gia, đủ để một cuộc hôn nhân hợp pháp bị viết thành một tội danh. Tôi nhìn đồng hồ trên tường, kim giây đi rất đều, giống như nó không hề biết có bao nhiêu người đang chờ đúng bảy giờ để đẩy tôi xuống trước mặt công chúng.

Tần Mặc xoay màn hình laptop về phía chúng tôi. Trên giao diện giám sát truyền thông, bản nháp từ agency bên ngoài đã được đưa vào hàng chờ, tiêu đề đỏ rực như một dấu đóng lên trán tôi: “Vợ mới của CEO Kính Vân từng truy cập dữ liệu Thiên Bình trước bê bối.” Không có chữ nào nói tôi sửa dữ liệu. Cũng không cần. Trong khủng hoảng, một nửa sự thật thường độc hơn một lời bịa đặt hoàn chỉnh.

Hứa Nghiên vẫn ở đầu dây bên kia. Giọng cô ấy vang qua loa ngoài, nhanh và sắc: “Tri Ý, đừng phủ nhận chuyện truy cập nếu đó là truy cập hợp lệ. Phủ nhận sai một chữ là tự đào hố. Cậu chỉ cần buộc họ phân biệt ba việc: có quyền truy cập, có thao tác ghi sửa, và có động cơ phạm lỗi. Ba thứ đó không giống nhau.”

“Tôi cần năm phút.” Tôi nói, không rõ là nói với Hứa Nghiên, với Tạ Hoài Châu, hay với chính mình.

Tạ Kiến Sơn chống tay lên đầu gậy, nhìn tôi một lúc. “Phòng truyền thông cũ có đường truyền trực tiếp đến trung tâm báo chí Kính Vân. Hoài Châu, cháu ra tuyên bố trước. Cô Lâm nói phần dữ liệu, nhưng không vượt quá phạm vi có thể công bố.”

Tạ Chấn Đông lập tức nhíu mày. “Ba, họp báo gấp như vậy quá mạo hiểm. Một nhân viên dữ liệu chưa qua chuẩn bị truyền thông, chỉ cần nói sai một câu, hội đồng sẽ có thêm lý do nghi ngờ năng lực kiểm soát khủng hoảng của Hoài Châu.”

“Không nói cũng là một câu trả lời.” Tôi nhìn ông ta. “Và câu trả lời đó đang được agency của ai đó viết hộ.”

Bà Tạ lạnh lùng đặt tách trà xuống. “Cô thật sự cho rằng đứng trước truyền thông vài phút là có thể trở thành người nhà họ Tạ?”

Tôi cầm giấy chứng nhận và điện thoại lên. Chiếc nhẫn trên tay vẫn lạnh. “Không. Tôi chỉ không muốn trở thành nghi phạm trong một bản thảo được gửi đúng giờ.”

Tạ Hoài Châu quay sang tôi. Ánh mắt anh rất bình tĩnh, nhưng khoảng cách giữa hai hàng lông mày lại hơi căng. “Cô không bắt buộc phải xuất hiện. Tôi có thể xử lý phần thân phận hôn nhân.”

“Phần thân phận thì anh xử lý được.” Tôi đáp. “Nhưng phần dữ liệu đang nhắm vào tôi. Nếu tôi im lặng, ngày mai người ta sẽ không hỏi tôi có quyền truy cập hay không, họ chỉ hỏi vì sao tôi trốn sau lưng anh.”

Anh nhìn tôi thêm một giây rồi gật đầu. Không khuyên, không ép, cũng không nói những câu dễ nghe. Anh vẫn lạnh, nhưng sự lạnh đó không phủ lên quyết định của tôi.

Phòng truyền thông cũ nằm ở cuối hành lang tầng một. Bức tường phía sau vẫn treo logo Kính Vân đời đầu. Trong lúc nhân viên kỹ thuật nối đường truyền, Tần Mặc đứng bên cạnh bàn điều khiển, một tay giữ laptop, một tay gõ lệnh khóa chuỗi bằng chứng liên quan đến bài rò rỉ.

Mười tám giờ năm mươi tám phút, đường truyền mở. Trên màn hình lớn, phòng họp báo của Kính Vân hiện ra với hàng ghế phóng viên đã đầy hơn một nửa. Tôi đứng cạnh Tạ Hoài Châu, cách anh nửa bước: đủ để máy quay chụp chung khung hình, cũng đủ nhắc tôi rằng chúng tôi chưa phải một đôi tình nhân, chỉ là hai người đứng chung trong một cuộc khủng hoảng.

Đúng mười chín giờ, Tạ Hoài Châu bước lên trước micro. Giọng anh truyền qua hệ thống âm thanh, thấp và rõ, không có một chút run rẩy nào. “Tôi xác nhận, hôm nay tôi và cô Lâm Tri Ý đã hoàn tất đăng ký kết hôn tại cơ quan dân chính. Quan hệ hôn nhân này hợp pháp, tự nguyện và không thay thế bất kỳ quy trình điều tra nào liên quan đến dự án Thiên Bình.”

Câu cuối khiến cả phòng họp báo xôn xao. Tôi thấy Tạ Chấn Đông đứng trong góc phòng truyền thông, mặt vẫn ôn hòa, nhưng bàn tay đặt sau lưng siết lại. Tạ Hoài Châu không cho ông ta đường biến tôi thành tấm màn che bê bối. Anh nói tiếp: “Kính Vân sẽ trong vòng hai mươi bốn giờ công bố phạm vi rà soát độc lập đối với dữ liệu đầu vào, nhật ký truy cập và quy trình phê duyệt của Thiên Bình. Không ai trong Kính Vân được miễn trừ khỏi rà soát, bao gồm tôi, thành viên hội đồng, và cả cô Lâm Tri Ý.”

Một phóng viên lập tức đứng dậy. “Tạ tổng, nếu cô Lâm cũng nằm trong phạm vi rà soát, tại sao ông lại kết hôn với cô ấy ngay trước cuộc họp hội đồng? Đây có phải là cách ông dùng quan hệ hôn nhân để bảo vệ người liên quan đến bê bối không?”

Tạ Hoài Châu không đổi sắc mặt. “Bảo vệ một người khỏi bị vu khống và miễn điều tra cho người đó là hai việc khác nhau. Tôi làm việc thứ nhất. Tôi không cho phép việc thứ hai xảy ra.”

Câu trả lời rất ngắn, nhưng đủ khiến ống kính đồng loạt chuyển sang tôi. Tôi biết tới lượt mình rồi. Bản nháp kia có thể chưa được gửi công khai, nhưng tiêu đề của nó đã chảy vào nhóm phóng viên như nước thấm qua khe cửa. Có người nhìn tôi với ánh mắt tìm lỗi trước khi nghe câu trả lời.

Tôi bước lên cạnh micro phụ. Lòng bàn tay hơi lạnh, nhưng giọng tôi vẫn giữ được độ phẳng cần thiết. “Tôi là chuyên viên dữ liệu thuộc bộ phận Quản trị rủi ro dữ liệu của Kính Vân. Việc tôi từng truy cập một phần nhật ký Thiên Bình là có thật, và nằm trong phạm vi công việc được giao. Nhưng truy cập không đồng nghĩa với chỉnh sửa. Có quyền đọc không đồng nghĩa với có quyền ghi. Một bản tin cố ý bỏ qua khác biệt đó là đang dùng nửa dữ liệu để tạo toàn bộ định kiến.”

Phòng họp báo im xuống một nhịp. Tôi nhìn thẳng vào cụm ống kính đen phía trước, bỗng nhớ đến cha tôi từng nói khi dạy tôi kiểm tra log: đừng sợ người ta hỏi, hãy sợ mình không biết trường nào bị cố ý bỏ trống.

“Mỗi lần truy cập trong hệ thống Kính Vân đều có ít nhất bốn lớp dấu vết: danh tính tài khoản, nguồn quyền hạn, mã tác vụ và loại thao tác. Nếu một bản tin chỉ nói ‘từng truy cập’ mà không nói đó là quyền đọc hay quyền ghi, không nói mã tác vụ, không nói thời điểm so với quy trình chạy mô hình, thì bản tin đó không chứng minh được trách nhiệm. Nó chỉ chứng minh người viết biết cách khiến công chúng nghi ngờ trước khi dữ liệu đầy đủ được mở ra.”

Một phóng viên khác chen vào: “Vậy cô có dám công khai toàn bộ log truy cập của mình không?”

“Tôi đồng ý đưa toàn bộ log liên quan đến tài khoản cá nhân của mình vào phạm vi rà soát độc lập, dưới điều kiện bảo vệ dữ liệu khách hàng và quy trình pháp lý của Kính Vân.” Tôi nói. “Tôi không cần đặc quyền vì là vợ của CEO. Tôi cũng không chấp nhận bị kết tội vì vừa trở thành vợ của CEO.”

Ở phía sau màn hình, Tần Mặc giơ điện thoại lên cho tôi nhìn rất nhanh. Hàng chữ nhỏ hiện trên đó: bản nháp 19:00 đã bị hoãn gửi, chuyển sang phân phối thủ công. Nghĩa là chúng tôi chưa thắng. Chúng tôi chỉ khiến đối phương mất lợi thế đúng giờ.

Tạ Hoài Châu nhận lại micro. “Cuộc hôn nhân của tôi không phải điều kiện đổi vốn, không phải bản vá truyền thông, càng không phải lý do để dừng điều tra Thiên Bình. Kính Vân sẽ trả lời bê bối bằng dữ liệu, không bằng tin đồn.”

Buổi họp báo kéo dài tám phút bốn mươi giây. Khi đường truyền tắt, căn phòng truyền thông yên đến mức tôi nghe rõ tiếng hít vào của chính mình. Đầu gối tôi không mềm, nhưng toàn thân như vừa đi qua một hành lang kính đầy người ném đá.

Tạ Kiến Sơn nhìn đồng hồ. “Tôi cho cô năm phút.”

“Năm phút đầu là để cứu Kính Vân.” Tôi quay lại nhìn ông. “Ba phút sau là để tự cứu tôi.”

Lần này, khóe mắt Tần Mặc thật sự cong lên. Tạ Hoài Châu đứng bên cạnh tôi, không cười, nhưng giọng anh thấp hơn khi nói: “Cô làm rất tốt.”

Tôi tháo tai nghe truyền thông xuống, đặt lên bàn. “Tôi không làm việc này để nhận lời khen.”

“Tôi biết.” Anh nói. “Nhưng lời khen không phải điều khoản ràng buộc. Cô có thể từ chối, hoặc tạm thời ghi nhận.”

Tôi nhìn anh một thoáng. Rõ ràng là một câu rất khô, vậy mà không hiểu sao nó lại khiến không khí quanh tôi bớt nghẹt hơn một chút. Tôi chưa kịp đáp, điện thoại của Tần Mặc đã vang lên âm cảnh báo mới, gấp hơn, sắc hơn.

Anh ta cúi xuống màn hình, nét cười biến mất. “Thẩm Nguyệt Dao đăng bài.”

Trên màn hình là một bức ảnh cũ trong bữa tiệc chiến lược của Kính Vân và Thẩm thị. Tạ Hoài Châu đứng cạnh Thẩm Nguyệt Dao dưới ánh đèn vàng, khoảng cách lịch sự nhưng đủ gần để người ngoài tưởng đó là một cặp đã được hai gia tộc mặc định. Dòng chữ cô ta viết rất ngắn: “Có những thỏa thuận không cần giấy đỏ vẫn từng được tất cả mọi người chứng kiến.”

Bình luận bắt đầu tăng với tốc độ gần như thẳng đứng. “Vợ mới” của Tạ Hoài Châu, trong chưa đầy mười phút, từ nghi phạm dữ liệu đã biến thành kẻ chen ngang một lời hứa cũ.

Tôi nhìn bức ảnh, định nói đây vẫn chỉ là thủ pháp truyền thông quen thuộc, nhưng Tần Mặc bỗng phóng to góc phải phía sau lưng Thẩm Nguyệt Dao. Trên màn hình trình chiếu mờ trong ảnh, có một dòng chữ nhỏ gần như bị ánh đèn nuốt mất: Thiên Bình – Input Set PreRun V7.

Bên dưới dòng chữ ấy là một thời gian.

Tôi nhìn con số đó, sống lưng lạnh đi từng chút một. Nó sớm hơn thời điểm mô hình Thiên Bình bị công bố lỗi. Sớm hơn cả bản báo cáo nội bộ đầu tiên mà tôi từng được xem.

Tần Mặc ngẩng đầu, giọng khàn xuống: “Lâm Tri Ý, bức ảnh này không chỉ đang đánh cô. Nó có thể đang vô tình cho chúng ta thấy dữ liệu đã bị chạm vào trước khi mô hình chạy.”