Chương 173 - Chương 173: Bí Mật Dưới Đất - Đội Săn Yêu Không Tên
Phiến đá mang ba mươi sáu vạch máu trượt thêm nửa tấc, mép dưới nghiến qua nền như cửa mộ. A Mộc kéo dây chính sang bên, nhưng đường khế trong mặt nạ đã chia ba nhánh: một quấn xuống cầu thang, một bò vào vách trái, nhánh cuối chui thẳng vào khe đá sau lưng họ. Nếu chỉ giữ vật chứng, dây sẽ bị cắt. Nếu cố chặn bằng sức, cả nhóm có thể bị quy tắc nhận thành những kẻ giữ cửa cho cuộc săn cũ.
“Không chống.” Tạ Huyền nói, giọng khàn vì vị máu trong cổ. “Nhìn xem nó muốn đổi chỗ nào.”
Cố Dã xoay sống đao nằm ngang dưới mép đá, chỉ giữ một khoảng hở cho dây lướt qua. Phiến đá đang trượt ngang chứ không hạ thẳng. Tro của ba vai săn trên nền bị hút thành ba vệt, nhưng chỉ một vệt lặng lẽ chảy ngược về khe đá dưới chân Lục Thừa Viễn.
Tạ Huyền không mở Quan Linh Tâm Nhãn. Đối phương đã biết hắn dựa vào dòng linh lực để phân biệt thật giả; ba nhánh kia có thể đều là mồi. Hắn buộc chiếc vòng đồng đen vào dây phụ của A Mộc rồi kéo sát nền. Vòng đi qua nhánh trái không phản ứng, gần miệng cầu thang cũng chỉ rung nhẹ. Khi đến khe đá sau lưng, mười bảy vết xước trên vòng đồng loạt nóng lên, kéo dây lệch hẳn xuống dưới.
Lục Thừa Viễn dùng ngón tay dính máu viết lên nền hai chữ “vị trí”, sau đó gạch bỏ chữ “người”. Tạ Huyền hiểu ngay. “Mười tám cái xác chỉ là mười tám vị trí thay thân. Ba đường khế không dẫn tới ba kẻ điều khiển, mà dẫn tới ba lối chuyển vị.”
Giọng dưới cầu thang cười khẽ. “Biết thì sao? Phiến đá khép lại, các ngươi vẫn phải chọn một đường.”
“Không. Ngươi mới là kẻ cần chúng ta chọn.” Tạ Huyền nhìn nhánh dưới nền. Hai nhánh còn lại dao động theo tiếng nói, cố tình phô ra. Chỉ nhánh này giữ nhịp đều, ăn khớp với từng tấc dịch chuyển của phiến đá. Nó không phải đường chạy của vật chủ, mà là đường điều khiển cơ quan dưới đất.
A Mộc kéo vòng đồng ngược theo khe, giữ sức căng vừa đủ để nó tự tìm nơi mang cùng dấu. Chiếc vòng trượt ba thước rồi chìm xuống một lỗ tròn bị bụi che kín. Bên trong vang lên tiếng “cạch”, phiến đá lập tức chậm lại.
“Chỗ đứng của một vai săn.” Tạ Vân Chi quỳ sát nền, nhìn những nét máu vừa lộ quanh lỗ tròn. “Vòng mang dấu người đã chết trước cuộc săn. Đặt vào đây, cơ quan tưởng vị trí ấy đã có người trở về, nên phải chờ đủ lệnh mới đổi nền.”
Từ dưới đất truyền lên lực giật dữ dội. A Mộc bị kéo trượt nửa bước, Cố Dã dùng sống đao chặn gót hắn. Tạ Huyền không cho giằng. Hắn thả thêm đúng một gang dây rồi bẻ chéo qua mép lỗ. Chiếc vòng xoay ngang, mắc vào khớp đá bên trong. Cơ quan không còn nhận được một vị trí hoàn chỉnh, cũng không thể nhả vật đánh dấu.
Phiến đá dừng hẳn, nhưng nền phía sau nó tách thành một đường thẳng. Khí lạnh mang mùi đất ẩm, giấy xám và máu cũ phả lên. Khe hở không rộng hơn vai người, chạy dọc dưới chân cả nhóm như miệng một chiếc quan tài dài.
“Đưa người bị thương sang vách phải. Không ai xuống trước khi thấy đáy.”
Lục Thanh Hành dùng mảnh đá tắt ánh soi xuống. Ánh sáng yếu dừng ở một dãy khung đá dựng đứng. A Mộc thả hòn đá buộc dây làm quả dò; đá chạm đáy sau chưa đầy hai trượng và khi kéo lên dính tro giấy cùng vải áo săn đã mục.
Cả nhóm giữ mặt nạ ở trên, dùng dây phụ hạ Tạ Huyền xuống vừa đủ để đầu hắn thấp hơn mép nền. Cố Dã giữ dây bằng bàn tay còn lành, A Mộc khóa nút quanh cột đá, còn Tạ Vân Chi nằm sát khe để đọc ký hiệu nhưng không để máu rơi xuống.
Bên dưới không phải đường thoát. Đó là một gian phòng thấp, dài và hẹp, bốn vách xếp đủ mười tám khung đá. Trong mỗi khung có một thân thể quấn bằng vải săn cũ, mặt phủ giấy xám, cổ tay đeo vòng đồng. Có xác đã khô từ lâu, có thân thể vẫn còn màu máu dưới da như vừa được chuyển vào. Trên phiến đá trước ngực họ không có danh tính, chỉ có một rãnh lõm hình móc câu.
Giữa mười tám khung đá là một giếng tròn nhỏ hơn miệng bát. Ba đường khế từ hồi quang thất xuyên qua trần, gặp nhau tại giếng rồi tỏa ra từng xác. Chỉ cần giếng còn nhận lệnh, bất kỳ cái xác nào mang dấu đội cũ cũng có thể trở thành miệng, tay và mắt của kẻ đổi địch.
Tạ Huyền mở Tâm Nhãn trong một nhịp rồi khép lại. Cơn đau xuyên thái dương khiến mắt hắn tối đi, nhưng hắn đã thấy mười bảy đường nối chồng chéo như từng bị dùng nhiều lần. Đường cuối cùng sạch hơn, chạy tới khung sâu nhất. Khung ấy không có xác.
“Một vị trí trống.”
Lục Thừa Viễn bò đến mép khe, vừa nhìn xuống đã tái mặt. Lão viết rất nhanh: “Không phải đội không tên.” Máu loang dưới ngón tay. “Tên ở dưới.”
Tạ Vân Chi bảo A Mộc xoay ánh đá lên mặt dưới của phiến đá ba mươi sáu vạch máu. Mười tám tên người từng được khắc thành hai hàng ở đó, nhưng mỗi tên đều bị đục mất một nửa rồi phủ bằng khế văn đổi vai. Chỉ còn vài nét rời: một chữ “Sơn”, một chữ “Liễu”, một chữ “Hà”. Những người ấy không mất tên vì đội săn chưa từng được ghi nhận. Tên của họ bị cố ý chôn dưới nền để người chết chỉ còn là những vị trí có thể thay vào.
Mười bảy thân thể trong khung đá đồng thời rung lên, giấy xám trên mặt phồng xuống theo cùng một hơi thở. Giọng kẻ đổi địch vang từ tất cả chúng. “Tên khiến người ta do dự. Vai trò thì không. Một đội săn muốn tồn tại lâu hơn người của nó, trước hết phải học cách bỏ tên.”
Cố Dã siết chuôi đao. “Ngươi gọi đó là tồn tại?”
“Ta gọi đó là trật tự. Người chết tiếp tục săn, người sống không cần mang tội. Ba mươi sáu mạng dưới núi đã đổi được một cơ chế không bao giờ phản bội.”
Tạ Huyền không tranh luận. Đối phương đang kéo dài lời nói để lấy lại chiếc vòng kẹt trong cơ quan. Dây phụ rung từng đợt mạnh dần. Nếu vòng bị nuốt xuống giếng, phiến đá sẽ khép. Nếu họ cắt dây, đường chuyển vị sẽ đổi sang một xác khác. Hắn nhìn chữ “chứng” đang nứt trên mặt nạ rồi hỏi: “Tạ Vân Chi, điều khoản bảo chứng có nhận tên đã bị xóa không?”
Nàng im lặng hai nhịp. “Nếu còn dấu do chính người đó để lại, có thể nhận. Nhưng chỉ một lần. Mặt nạ không chịu nổi lần thứ hai.”
Tạ Huyền không dùng mặt nạ để đánh. Hắn bảo A Mộc kéo dây chính lướt qua mặt dưới phiến đá, để chữ “chứng” hướng về hàng tên bị đục. Tạ Vân Chi dùng mảnh bát có nét cuối của khế chạm nhẹ lên dây. Lục Thừa Viễn đặt bàn tay mang vết sẹo móc câu lên nền, tự nguyện nhận lại ký ức vai cũ trong đúng một nhịp.
“Chứng không cần gọi người chết trở về.” Tạ Huyền nói. “Chỉ cần xác nhận họ từng là người.”
Khế đen đỏ bám vào những nét tên còn sót lại, như mực tìm lại đường cũ trên trang giấy bị cạo. Mười bảy thân thể đồng loạt quay đầu về phía giếng. Đường chuyển vị lập tức chậm lại, bởi mỗi vị trí không còn hoàn toàn trống tên. Kẻ đổi địch muốn khoác vào một xác phải xóa tên lần nữa, mà xóa chứng lúc này sẽ tự nhận mình là địch của khoản nợ.
Một cánh tay từ khung gần nhất bật khỏi dây vải, chộp lên mép khe. Cố Dã quỳ một gối, dùng sống đao ép cổ tay xác vào thành đá mà không bước xuống. A Mộc kéo mạnh dây phụ đúng lúc Tạ Huyền ra hiệu. Chiếc vòng đồng bật khỏi khớp, kéo theo một mảnh đá hình răng cưa. Phiến đá mất điểm dẫn, dừng ở trạng thái mở nửa chừng.
Mặt nạ thứ mười tám phát ra tiếng nứt khô khốc. Đường rạn xuyên qua chữ “chứng”, tách nó thành hai phần chưa rời. Tạ Vân Chi ho sặc, máu thấm tay áo. Lục Thừa Viễn ngã ngửa khỏi mép khe, vết sẹo móc câu chuyển đen tím. Cả nhóm đã giữ được lối xuống và khóa tạm đường chuyển vị, nhưng vật chứng chỉ còn chịu được rất ít rung động.
Tạ Huyền được kéo lên. Mặt trong mảnh đá răng cưa khắc sơ đồ mười tám khung xác, còn chính giữa là một vòng thứ mười chín không nối với bất kỳ tên nào. Bên cạnh vòng ấy có hàng chữ mới hơn: “Khách nhập vị, chủ cũ lui tên.”
Phía dưới, khung đá trống ở sâu nhất chậm rãi sáng lên. Trên tấm giấy xám phủ sẵn trong khung, mực đen tự hiện thành ba chữ Lục Thừa Viễn.
Giọng nói từ giếng thứ mười chín vang lên ngay dưới lòng bàn chân họ. “Ta đã chuẩn bị mười tám cái xác. Nhưng vị trí cuối cùng, từ đầu vẫn phải dành cho kẻ còn sống.”
