Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 2: Đừng Để Họ Tìm Thấy Con

Chương 2: Đừng Để Họ Tìm Thấy Con

“Tổng đài khẩn cấp đây. Tôi đang nghe.”

Trong tai nghe, chỉ có tiếng mưa trả lời Duy. Không phải tiếng mưa ngoài cửa kính trung tâm, không đều, không xa, mà là thứ âm thanh đập sát vào một bề mặt mỏng, rỗng, lâu lâu lại rung lên như có gió lùa qua khe hở. Anh giữ nguyên tư thế, một tay đặt trên bàn phím, một tay mở cửa sổ ghi chú nhanh. Khánh Vy ở bàn bên cạnh đã nín thở theo anh từ lúc cuộc gọi hiện xanh trên màn hình. Thời lượng kết nối nhảy qua giây thứ ba, thứ tư, thứ năm. Với người ngoài, đó là vài giây im lặng. Với Duy, từng giây như một đoạn dây đang mòn dần trong nước.

Anh hạ giọng, chậm hơn bình thường nửa nhịp. “Nếu em không nói được, hãy gõ một tiếng. Nếu đang gặp nguy hiểm, gõ hai tiếng.” Đầu dây bên kia im thêm một khoảnh khắc. Rồi có một tiếng cọ rất nhỏ, giống móng tay quệt vào vỏ điện thoại. Sau đó là hai tiếng gõ mỏng, sát micro. Cộc. Cộc. Duy đánh dấu nguy cơ trực tiếp, mở mã trẻ vị thành niên cần hỗ trợ khẩn. Hệ thống lập tức kéo định vị thô lên bản đồ, nhưng điểm đỏ không đứng yên. Nó nhảy từ khu Đông sang rìa Nam, rồi trở lại một ô trống gần đường ven sông. “Khánh Vy, giữ kênh kỹ thuật mở. Ghim log sống, đừng để hồ sơ tự đóng.”

“Đã ghim.” Khánh Vy đáp ngay, giọng thấp xuống. “Nhưng hệ thống vẫn báo không đủ dữ liệu. Sai số bảy cây hai.” Cô ngừng một giây khi nhìn chuỗi số hiển thị. “Không truy được thuê bao.”

Duy không rời mắt khỏi thanh âm lượng. Tiếng thở phía bên kia rất nông, bị ép lại thành từng đợt. Người gọi đang cố thở qua mũi hoặc che miệng. Có tiếng nước rỏ đều, không giống mưa; nó rơi từ trên cao xuống nền cứng, tạo độ vang hẹp. Một nơi kín. Có mái tôn hoặc vách kim loại. Không phải bãi đất trống ven sông mà bản đồ vừa nhấp nháy. Anh nói tiếp, vẫn bằng giọng bình tĩnh dành cho những người chỉ còn bám được vào một sợi âm thanh. “Em đang làm rất tốt. Bây giờ em chỉ cần nghe chú. Không cần nói nếu không an toàn. Em có bị thương không? Một tiếng là không, hai tiếng là có.”

Một tiếng gõ. Duy ghi cả hai khả năng: không bị thương, hoặc chưa dám nhận mình bị thương. Ở đầu bên kia bỗng vang lên một tiếng lạch cạch xa hơn, nặng hơn hai tiếng gõ của cô bé. Tiếng kim loại va vào kim loại, có nhịp kéo lê ngắn trước khi dừng. Cạch. Cạch. Cạch. Lưng Duy căng cứng. Chiếc đồng hồ cũ dưới cổ tay như lạnh hơn. Trong một tích tắc, âm thanh của sáu năm trước chồng lên tiếng mưa hiện tại. Anh siết ngón tay vào mép bàn để giữ mình ở lại với cuộc gọi này. Không phải Minh Thư. Không được biến cô bé này thành bóng của Minh Thư.

“Chú ơi…” Giọng nói bật ra rất khẽ, méo vì tín hiệu và vì sợ. Một giọng trẻ, có thể mười ba hoặc mười bốn tuổi, run đến mức mỗi chữ như bị mưa cắt đôi. “Đừng… đừng để họ tìm thấy con.”

Khánh Vy quay phắt sang. Duy giơ một ngón tay ra hiệu giữ yên, tay còn lại lưu thủ công câu nói vào log, vì anh không tin hệ thống sẽ giữ lại mọi thứ cần giữ. “Chú nghe rồi. Em không cần nói tên vội. Họ là ai?”

Đầu dây bên kia có tiếng vải sột soạt. Cô bé gần như nuốt chữ vào cổ họng. “Con không biết. Họ nói… nếu con gọi nữa thì…” Tín hiệu rè lên, kéo dài thành một vệt sắc. Duy nhìn thanh kết nối tụt một nấc. Anh cắt ngang bằng giọng chắc hơn. “Không sao. Em chỉ cần trả lời câu có hoặc không. Em đang ở trong nhà phải không?” Một tiếng gõ. “Trong xe?” Im lặng. “Trong tầng hầm hoặc kho?” Hai tiếng gõ rất nhẹ, gần như dính vào nhau.

Duy đánh dấu: không gian kín, có nước rỏ, kim loại, khả năng kho hoặc tầng hầm. Anh kéo cửa sổ bản đồ phụ, nhập các điểm ngập tầng hầm từ đầu ca và các khu mất camera. Bản đồ chính vẫn cố chấp ghim một tọa độ ven sông, nơi đường bê tông chạy sát bãi tập kết cát cũ. Nếu cô bé ở đó, tiếng mưa phải mở, gió phải rộng, không thể có độ vang hẹp như trong cuộc gọi. “Khánh Vy, kiểm tra quanh khu ven sông có kho tôn, hầm bơm, bãi xe kín không.”

“Em đang mở lớp dữ liệu.” Khánh Vy gõ nhanh đến mức móng tay chạm phím thành tiếng khô khốc. “Tọa độ hệ thống trả về là bãi đất trống phía sau trạm cân cũ. Không ghi nhận công trình hoạt động.”

Một cửa sổ cảnh báo bật lên trên màn hình Duy: cuộc gọi không đủ dữ liệu, đề xuất hạ mức theo dõi. Gần như cùng lúc, kênh nội bộ của phó phòng Nguyễn Bảo Cường hiện tin nhắn ngắn: Không nâng mã khi định vị chưa ổn định. Duy đọc dòng chữ ấy trong chưa đầy một giây rồi chuyển nó sang vùng phụ. Quy trình có lý do tồn tại, nhưng quy trình không được phép giả vờ không nghe thấy một đứa trẻ đang thì thầm dưới mưa. Anh mở mẫu phân cấp nguy cơ, chọn mục người gọi vị thành niên bị truy tìm, khả năng đang bị khống chế, tín hiệu không ổn định. Mỗi cú nhấp chuột của anh đều để lại dấu vết trong hệ thống. Nếu sai, anh sẽ phải giải trình. Nếu chậm, người khác sẽ phải trả giá.

“Em nghe chú nói không?” Duy hỏi.

“Có.” Lần này cô bé trả lời nhanh hơn, rồi lập tức hít vào như sợ tiếng mình quá lớn.

“Tốt. Em đặt điện thoại xuống thấp, màn hình úp lại nếu được. Không tắt máy. Nếu có người tới gần, em gõ một tiếng rồi giữ im lặng.” Anh chuyển một phần chỉ thị cho Khánh Vy bằng giấy nhớ trên màn hình: liên hệ tuần tra gần tọa độ, yêu cầu tiếp cận không còi, không gọi lại số. Khánh Vy đọc, gật đầu, bắt đầu nhập lệnh điều phối. Duy biết cô đang lo. Anh cũng biết cô hiểu vì sao không thể để điện thoại của cô bé đổ chuông lần nữa.

Từ đầu dây bên kia, một âm thanh khác chen vào. Không phải mưa. Một đoạn loa méo, rất xa, bị tường hoặc cửa kim loại chặn lại, chỉ còn vài âm đứt đoạn: “…xe cuối… khu…” rồi mất. Duy nghiêng đầu, nhắm mắt trong một nhịp ngắn. Loa thông báo. Có thể là bến xe, siêu thị đêm, hoặc nhà ga nhỏ. Nhưng tiếng nước rỏ và độ vang lại giống hầm hơn. Anh chưa đủ dữ liệu để kết luận, chỉ đủ biết bản đồ đang nói một chuyện khác với âm thanh. Anh mở ô ghi chú riêng: loa nền, cụm “xe cuối”, không gian kín, mưa trên tôn.

“Chú ơi.” Giọng cô bé trở lại, đột ngột gần hơn. “Con thấy đèn pin.”

Duy lập tức hạ giọng xuống thấp nhất có thể. “Không nói nữa. Thở chậm theo chú. Hít vào đếm hai, thở ra đếm ba. Đừng chạy nếu họ chưa thấy em.” Anh nghe tiếng cô bé cố làm theo, hơi thở vấp liên tục nhưng không bật thành tiếng khóc. Tiếng bước chân xuất hiện, nặng, đạp qua nền có nước. Một giọng đàn ông vọng vào, không rõ chữ, chỉ rõ sự bực bội. Sau đó là tiếng kim loại bị kéo mạnh hơn, rít lên làm thanh âm lượng nhảy vọt. Khánh Vy che micro của mình, thì thầm: “Đội gần nhất mất ít nhất tám phút nếu theo tọa độ này.”

Tám phút. Trong tổng đài, tám phút có thể là quãng đường một xe cứu thương vượt ba ngã tư, cũng có thể là phần đời còn lại của một người nếu định vị sai. Duy nhìn bản đồ, nhìn sai số, nhìn dòng đề xuất hạ mã vẫn treo như một lời thúc ép vô cảm. Anh bật kênh điều phối phụ. “Tổ tuần tra Nam-3 tiếp cận tọa độ hệ thống trả về, giữ im lặng vô tuyến gần hiện trường. Đồng thời kiểm tra bán kính mở rộng các điểm có mái che kim loại, bãi xe, hầm bơm và kho tạm. Người gọi có nguy cơ bị truy tìm, không phát tín hiệu âm thanh tại chỗ.”

“Xác nhận Nam-3.” Giọng đội tuần tra đáp qua loa nhỏ. “Nhưng tọa độ là bãi trống. Anh chắc có người ở đó chứ?”

Duy nhìn thanh kết nối đang đỏ dần. “Tôi chắc có người đang gọi.”

Ở đầu dây bên kia, cô bé gõ một tiếng. Rất khẽ. Người tới gần. Duy không nói nữa. Anh chỉ nghe. Tiếng bước chân dừng lại. Tiếng nước rơi đều. Một vật gì đó chạm vào tường kim loại. Cô bé nín thở quá lâu, lâu đến mức Duy phải cắn chặt răng để không phá im lặng bằng một mệnh lệnh vô ích. Rồi giọng đàn ông vang lên gần hơn, lần này đủ để lọt qua micro thành một mảnh câu: “Tìm kỹ. Nó chưa đi xa đâu.”

Cô bé bật ra một tiếng nấc. Ngay sau đó, tín hiệu rơi thẳng. Màn hình chuyển từ xanh sang xám. Cuộc gọi kết thúc ở phút 02:17, bằng một vệt nhiễu trắng và tiếng kim loại đóng sầm. Duy nhấn khôi phục kênh ngay lập tức, nhưng hệ thống chỉ trả về dòng báo lạnh: không thể kết nối lại. Anh không chửi thề. Anh không đập bàn. Tất cả những gì anh làm là lưu bản ghi, khóa log thủ công và gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu với mã ưu tiên cao nhất anh có quyền dùng trong ca trực.

Khánh Vy nhìn màn hình phụ. “Anh Duy.” Giọng cô khô đi. “Tọa độ cuối cùng đã ổn định.”

Duy quay sang. Điểm đỏ ghim chặt vào ô đất ven sông phía sau trạm cân cũ. Ảnh vệ tinh cũ hiện một bãi đất trống, không mái tôn, không tầng hầm, không công trình đủ kín để tạo âm vang anh vừa nghe. Nam-3 còn sáu phút. Dưới nhãn “không đủ dữ liệu”, anh mở lại hai giây cuối và bắt được một âm rất nhỏ, giống chữ “bến” lẫn trong mưa.

Duy đặt tay lên chiếc đồng hồ cũ, cảm nhận kim giây vẫn đi đều như chưa từng có ai biến mất giữa hai nhịp tích tắc. Anh lưu đoạn âm thanh ấy vào ghi chú, rồi nói với Khánh Vy mà mắt vẫn dán vào tọa độ sai đến vô lý trên bản đồ: “Bảo đội hiện trường kiểm tra bãi trống. Còn chúng ta kiểm tra nơi có tiếng loa.”

Khánh Vy nuốt khan. “Nếu hệ thống đúng thì sao?”

Duy nhìn điểm đỏ đứng im, nghĩ đến giọng cô bé vừa thì thầm đừng để họ tìm thấy con, nghĩ đến ba tiếng kim loại đã đi theo anh suốt sáu năm. “Nếu hệ thống đúng,” anh nói, “thì âm thanh đang nói dối.” Anh dừng lại một nhịp, mở bản đồ các bến xe và điểm trung chuyển đêm trong khu mưa ngập. “Mà đêm nay, anh không tin âm thanh nói dối.”