Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 4 - Chương 4: Khung Hình Bị Xóa

Chương 4: Khung Hình Bị Xóa

Minh nhìn ô camera tầng mười hai thêm ba giây, đủ lâu để chắc mình không nhầm vì ánh sáng hành lang nhòe mưa trên màn hình. Túi cơm vẫn nằm trước cửa 1207, dây nilon buộc gọn, hơi nóng không còn thấy rõ như lúc nãy. Còn tờ thông báo mới, tờ giấy anh vừa dán thấp hơn tay nắm để tránh làm người trong nhà thấy bị ép, đã biến mất. Trên điện thoại, dòng chữ của tài khoản Tầng12_NhaCu vẫn lạnh và ngắn: Chủ nhà đi xa rồi, đừng mở cửa. Minh đặt điện thoại xuống bàn, lấy bút khoanh thời gian trên sổ trực: 18:31, thông báo tại 1207 biến mất trong khi camera trực tiếp hoạt động bình thường.

Bình nhìn nét bút của anh như nhìn người ta viết giấy triệu tập cho mình. “Cậu ghi kỹ vậy làm gì? Biết đâu giấy rơi, ai đi ngang nhặt.” Minh không ngẩng đầu. “Giấy dán trên cửa không tự rơi vào đúng lúc tài khoản lạ nhắn đừng mở cửa.” Vinh đứng cạnh bàn, vẻ lịch sự trên mặt ông mỏng hơn mọi khi. “Từ một tờ giấy bị lấy xuống đến chuyện có người can thiệp hệ thống là khoảng cách rất xa.” Minh đóng nắp bút. “Vậy mình bắt đầu từ chỗ gần nhất. Log hệ thống.”

Phòng quản lý im đi một nhịp. Tiếng mưa ngoài cửa kính nghe rõ hơn, rào rào qua mái che cũ rồi đập xuống nền sân chung cư. Bình liếc Vinh trước khi rê chuột. Cái liếc ấy ngắn thôi, nhưng đủ cho Minh hiểu ở An Lạc, ngay cả một nút bấm cũng có cấp bậc của nó. Vinh nói log kỹ thuật để bên bảo trì xem, nhân viên trực không cần đụng sâu. Minh đáp anh không sửa, chỉ xem. Camera mất tín hiệu, dữ liệu lưu trữ trống, đó là sự cố vận hành; nếu thật sự chỉ là lỗi cũ, log sẽ giúp chứng minh điều đó.

Vinh không thích câu ấy, nhưng cũng không có lý do hợp lý để ngăn. Ông bảo Bình mở phần sự kiện, chỉ xem, không xuất, không chỉnh. Bình mở một cửa sổ nhỏ nằm sâu trong giao diện camera, nơi những dòng chữ kỹ thuật chạy dày đặc theo giờ. Minh đọc từ trên xuống: mất kết nối camera T12 lúc 18:07:12, khôi phục kết nối lúc 18:26:44. Giữa hai dòng ấy không có cảnh báo nguồn, không báo mạng chập, không ghi lỗi ổ cứng. Một khoảng trống sạch đến mức giống có người đã lau bàn sau khi làm đổ nước.

“Có thể bộ ghi không kịp lưu sự kiện phụ,” Bình nói, rõ ràng đang tự thuyết phục chính mình. Minh chỉ vào góc dưới màn hình. “Chuyển sang log người dùng.” Vinh hỏi: “Cậu cần gì ở đó?” Minh nhìn ông. “Nếu không ai đăng nhập, tôi ghi nhận không có truy cập bất thường. Nếu có, tôi cần biết tài khoản nào.” Bình mở log. Những dòng đăng nhập hiện ra: tài khoản trực ca của Bình lúc 17:42, tài khoản quản trị cục bộ lúc 18:05, đăng xuất lúc 18:27. Tên tài khoản là admin_bqt_cu.

Bình buột miệng chửi thề rồi lập tức ngậm lại. Vinh cúi xuống nhìn màn hình, gương mặt không đổi nhiều, nhưng mắt dừng ở dòng 18:05 lâu hơn cần thiết. Minh hỏi: “Tài khoản ban quản trị cũ vẫn còn hoạt động?” Bình đáp trước khi Vinh kịp nói: “Đáng lẽ phải khóa từ lúc bàn giao. Tôi tưởng bên kỹ thuật khóa rồi.” Vinh thẳng người. “Tài khoản dự phòng. Chung cư cũ cần đường vào khi hệ thống treo.” Minh nhìn dòng thời gian. “Đường dự phòng này vào trước khi camera tầng mười hai tắt hai phút.”

Bình mở cột địa chỉ truy cập. Dòng chữ hiện ra một dãy số nội bộ gắn với tủ kỹ thuật tầng mười hai. Bình nhìn nó, mặt trắng đi. Vinh lập tức nói địa chỉ hiển thị không có nghĩa người đứng ngay đó, vì tầng nào cũng có hộp mạng trung chuyển. Minh gật đầu, không tranh cãi. “Vậy ghi đúng như log: tài khoản admin_bqt_cu truy cập từ địa chỉ liên quan tủ kỹ thuật tầng mười hai, trong khung trước và sau khi camera mất tín hiệu.” Anh kéo sổ trực về phía mình. “Anh Bình, anh ký xác nhận đã xem log cùng tôi. Ký phần anh thấy, không ký phần suy đoán.”

Bình ký bằng nét chữ run nhẹ. Vinh cười khẽ. “Cậu đang biến ca trực thành biên bản điều tra.” Minh đẩy sổ qua cho ông. “Tôi đang biến trí nhớ thành chữ viết. Khác nhau nhiều.” Vinh ký, nhưng phía dưới thêm một dòng: hệ thống cũ, cần kỹ thuật xác minh. Minh đọc, rồi ghi tiếp ngay bên dưới: chưa loại trừ truy cập trái phép, chờ khóa tài khoản cũ và trích xuất log. Điện thoại anh rung. Trong nhóm chat cư dân, tin của Tầng12_NhaCu đã chuyển thành tin nhắn đã được thu hồi. Minh lưu lại ảnh chụp màn hình ban nãy, đặt tên theo giờ.

“Tôi lên tầng mười hai,” Minh nói. Vinh đáp ngay: “Không cần. Mai kỹ thuật tới.” Minh cầm bộ đàm. “Tôi kiểm tra tủ kỹ thuật hành lang, không tiếp xúc căn hộ, không chạm đồ riêng của cư dân.” Bình đứng bật dậy. “Tôi đi với cậu.” Vinh nhìn Bình, ánh mắt không nặng lời nhưng đủ khiến vai anh chùng xuống. Minh nói trước khi Bình kịp đổi ý: “Hai người cùng đi thì tốt hơn một người. Camera phòng quản lý vẫn ghi. Anh Vinh ở đây có thể theo dõi live.” Vinh không còn lý do để ngăn, chỉ dặn đừng làm cư dân hoảng.

Tầng mười hai đón họ bằng thứ ánh sáng vàng ẩm như khăn phơi chưa khô. Minh đứng cách cửa 1207 gần hai mét, đúng vị trí camera có thể thấy rõ anh. Túi cơm vẫn ở đó. Chỗ tờ thông báo từng dán còn một vệt keo rất mỏng, bị bóc sạch đến mức giấy không rách. Người lấy không giật vội; người đó có thời gian, hoặc rất quen tay. Bình thì thào rằng lúc live cam sáng lại, hành lang không có ai. Minh ngước lên camera, rồi đi chậm về phía cửa thoát hiểm. Từ góc này, nếu một người áp sát tường và dừng đúng khoảng giữa camera với hộp chữa cháy, người đó sẽ chỉ còn là một mép áo ở rìa khung hình.

Cửa 1205 mở hé. Bà Hoa đứng sau khe cửa, trên tay cầm chiếc khăn lau bếp. “Hai cậu làm gì nữa?” Minh quay sang. “Chúng tôi kiểm tra tủ kỹ thuật.” Bà nhìn vệt keo trên cửa 1207 rồi nói ngay: “Tôi không lấy giấy của cậu.” Minh chưa hề hỏi, nên câu trả lời ấy tự có trọng lượng của nó. Anh hỏi: “Vậy bà thấy ai lấy?” Bà mím môi. “Tôi già rồi, mắt kém.” “Nhưng tai bà không kém.” Bà lườm anh, nhưng lần này không mắng tiếp. Trong căn hộ sau lưng bà có mùi dầu gió và canh hâm lại, thứ mùi của một buổi tối bình thường đang cố che một chuyện không bình thường.

Minh nói nhỏ hơn: “Bà Hoa, có người dùng tài khoản cũ để vào hệ thống từ tủ kỹ thuật tầng này. Nếu việc đó liên quan đến 1207, bà im lặng không còn là bảo vệ nữa.” Sắc mặt bà đổi rất nhẹ. Không phải bất ngờ hoàn toàn, mà là nhận ra một thứ mình sợ cuối cùng cũng bò ra ánh sáng. Bà nhìn túi cơm, rồi hỏi: “Cậu tưởng cứ thấy được hết là cứu được người à?” Câu ấy đánh trúng Minh hơn cả lời mắng. Anh nhớ em gái mình, nhớ cánh cửa cũ, nhớ khoảnh khắc anh từng tin rằng chỉ cần gõ mạnh hơn thì mọi chuyện sẽ khác. “Không,” anh nói. “Nhưng không thấy gì thì chắc chắn không cứu được ai.”

Bà Hoa khép cửa lại một chút, như sợ câu trả lời của anh lọt vào nhà mình. Trước khi cửa đóng hẳn, bà nói rất khẽ: “Đừng ở hành lang này sau mười giờ.” Minh hỏi ngay: “Vì người lấy cơm đến?” Bà không đáp. Cánh cửa 1205 khép lại, tiếng chốt trong đặt xuống rất nhẹ. Bình nhìn Minh. “Cậu nghe không? Bà ấy biết giờ.” Minh nhìn đồng hồ: 18:48. “Ghi lại. Không suy diễn.” Anh mở tủ kỹ thuật cạnh cầu thang bằng chìa khóa vận hành. Bên trong là bó dây mạng cũ, vài nhãn đã bong, một bộ chuyển mạch nhấp nháy đèn xanh. Trên mép trong cánh tủ có một vệt bụi bị quệt ngang mới tinh.

Minh chụp ảnh vệt bụi, nhãn thiết bị và số seri. Bình soi đèn pin điện thoại vào góc tủ, phát hiện một sợi băng keo giấy bị vò lại, dính bên cạnh ổ mạng phụ. “Cái này trước đây không có,” Bình nói, rồi vội sửa, “hoặc tôi không nhớ có.” Minh không nhặt nó bằng tay. Anh dùng túi nilon sạch trong hộp dụng cụ bọc lại, ghi vị trí, nhưng không kết luận. Một mẩu băng keo không chứng minh được ai xóa dữ liệu. Nó chỉ chứng minh có người đã mở tủ gần đây, và người đó không hề hoảng đến mức quên hết dấu vết.

Về lại phòng quản lý, Minh yêu cầu Bình đổi mật khẩu tài khoản trực ca và khóa admin_bqt_cu nếu hệ thống cho phép. Vinh đang đứng trước màn hình, điện thoại áp vào tai nhưng không nói gì. Bình bấm khóa tài khoản. Hệ thống hiện ô yêu cầu mật khẩu cấp hai. Anh cứng người. “Mật khẩu cấp hai bên bàn giao không đưa cho tôi.” Vinh nói ngay ông cũng không giữ, cái đó của công ty cũ. Minh nhìn ông. “Nhưng tài khoản cũ vẫn đăng nhập được từ tầng mười hai.” Không ai trả lời. Trên màn hình, ô mật khẩu trắng trống rỗng như một cánh cửa khác, nhỏ hơn nhưng khóa chặt hơn.

Điện thoại nội bộ trên bàn bỗng reo. Âm thanh khô, ngắn, cắt ngang tiếng mưa và tiếng quạt máy già nua trong phòng. Bình giật bắn người, nhìn bảng hiển thị. Minh cũng nhìn theo. Trên màn hình nhỏ của máy bàn, dãy số 1207 nhấp nháy từng hồi. Không phải điện thoại di động, không phải nhóm chat, không phải một tài khoản ẩn danh có thể thu hồi tin nhắn. Là máy nội bộ từ căn hộ đang được nói là đi xa ba tháng. Minh đưa tay nhấc ống nghe, bật loa ngoài trước khi áp máy lên bàn. Đầu dây bên kia không có tiếng người. Chỉ có một khoảng im lặng ẩm và sâu, rồi một âm thanh rất nhỏ, đều đặn, giống tiếng nước nhỏ xuống nền gạch trong một căn phòng không bật đèn.