Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 3: Bữa Cơm Trước Cửa

Chương 3: Bữa Cơm Trước Cửa

Camera tắt không phát ra tiếng. Nó chỉ rút mất chấm xanh nhỏ trên trần hành lang, để lại Minh đứng một mình trước cửa 1207 với túi cơm còn bốc hơi và tờ thông báo được gấp làm tư dưới sợi dây nilon. Nếu có người bên trong, họ đã đủ tỉnh táo để đọc giấy. Nếu không có người bên trong, ai đó vừa đi qua hành lang này, đủ gần để chạm vào cánh cửa và đủ hiểu hệ thống camera để chọn đúng khoảnh khắc nó mù đi. Minh không cúi thấp hơn nữa. Anh rút điện thoại, chụp toàn cảnh cửa, túi cơm, hóa đơn, tờ giấy và góc camera đã tắt. Mỗi ảnh đều có thời gian hiện trên màn hình. Đó là thứ duy nhất anh được phép lấy lúc này: dấu vết, không phải đời tư của một căn hộ.

Bộ đàm rè lên trong túi áo. Giọng Bình nhỏ đến mức như sợ hành lang nghe được: “Minh, ô tầng mười hai đen rồi. Không phải màn hình của tôi, các ô khác vẫn sáng.” Minh nhìn đồng hồ. “18:07. Ghi vào sổ trực. Đừng bấm khởi động lại.” Bình im một nhịp. “Không khởi động thì lát ông Vinh hỏi sao không xử lý?” Minh đáp: “Vì muốn biết nó tự sáng lại hay có người bật lại.” Ở đầu dây bên kia, Bình thở ra một tiếng nghe rất giống lời cầu nguyện của người làm công ăn lương. “Cậu mới vào ba ngày mà đã chọn toàn câu khó sống.” Minh cất bộ đàm, mắt vẫn không rời cánh cửa. Ba ngày đủ để anh biết An Lạc không hỏng theo kiểu cũ kỹ bình thường. Nó hỏng có nhịp, có giờ, có người né đúng chỗ cần né.

Tờ thông báo nằm dưới dây buộc chỉ lộ một góc giấy trắng. Minh không kéo nó ra. Anh dùng bút chạm nhẹ vào mép giấy, đủ để thấy nếp gấp rất phẳng. Người gấp giấy không vội. Trên hóa đơn túi cơm vẫn là tên Hương, món cháo thịt bằm, canh bí đỏ, trứng hấp, ghi chú không cay, không hành sống, không gọi điện. Những món ăn mềm đến mức gần như dành cho người đau dạ dày hoặc người già nhai kém. Một căn hộ tạm vắng không cần ăn mềm. Một người trẻ đặt giùm cũng hiếm khi nhớ kỹ đến vậy, trừ khi đã đặt rất nhiều lần, hoặc từng được nhắc đến từng thìa muối.

“Cậu làm gì trước cửa nhà người ta?” Giọng phụ nữ vang lên từ phía cầu thang bộ, khô như chổi quét sân. Minh quay lại. Bà Hoa đứng ở khoảng sáng chập chờn giữa hai bóng đèn, một tay xách túi rác buộc chặt, một tay cầm chìa khóa. Bà khoảng ngoài sáu mươi, tóc bạc cắt ngắn, dáng nhỏ nhưng ánh mắt không nhỏ chút nào. Kiểu người có thể mắng cả tầng chỉ vì ai đó để dép lệch hàng, rồi tối lại âm thầm đặt viên gạch dưới chậu cây để nước mưa khỏi tràn vào nhà hàng xóm. Minh đã thấy tên bà trong danh sách cư dân 1205, cùng tầng với 1207. Anh đứng thẳng, đưa thẻ nhân viên ra. “Camera tầng này mất tín hiệu. Tôi kiểm tra hành lang.” Bà Hoa liếc lên camera, rồi liếc xuống túi cơm. “Camera hỏng thì sửa camera. Cúi trước cửa người ta làm gì?”

“Tờ thông báo tôi dán hôm qua đã được lấy xuống.” Minh nói vừa đủ, không thêm phần nghi ngờ. “Tôi cần ghi nhận hiện trạng.” Bà Hoa bước tới hai bước, đôi dép nhựa phát ra tiếng lẹt xẹt trên nền gạch ẩm. Bà nhìn tờ giấy gấp dưới dây buộc, khóe miệng giật rất nhẹ. Nếu Minh không quen đọc những cử động nhỏ của người sợ nói hớ, anh đã bỏ qua. Bà nói: “Chắc shipper thấy rơi thì gấp lại.” Minh hỏi: “Shipper thường gấp thông báo của ban quản lý rồi nhét dưới dây túi cơm à?” Bà Hoa nheo mắt. “Cậu quản lý mới nói chuyện khó nghe nhỉ.” Minh bình tĩnh: “Tôi mới vào, còn đang học văn hóa địa phương.” Bà hừ một tiếng. “Văn hóa ở đây là đừng soi bữa cơm nhà người khác.”

Câu đó đáng lẽ nên chấm dứt cuộc nói chuyện. Minh lại nhìn túi cơm, rồi hỏi: “Bà biết chủ căn 1207?” Bà Hoa đáp quá nhanh: “Ai ở tầng này mà chẳng biết nhau.” “Bà Hương đi đâu?” Lần này bà im lâu hơn. Hành lang có tiếng nước nhỏ từ ống thoát điều hòa, từng giọt rơi xuống nắp hộp điện cũ nghe như ai gõ móng tay. “Đi xa,” bà nói. “Người già cũng có quyền đi xa, không phải cứ đóng cửa là thành chuyện cho cả chung cư bàn.” Minh gật đầu. “Nếu bà ấy đi xa, tôi cần thông tin liên hệ để xác nhận việc nhận thông báo quản lý.” Bà Hoa nhìn anh như nhìn một cái đinh muốn đóng vào tường nhà mình. “Hỏi ban quản trị.” “Tôi đã hỏi.” “Thì hỏi tiếp.”

Bộ đàm lại rè. Bình thì thào: “Camera sáng lại rồi. Mười chín phút. Từ 18:07 đến 18:26.” Minh ngước lên. Chấm xanh trên camera tầng mười hai vừa bật, bình thản như chưa từng biến mất. Bà Hoa cũng nhìn thấy. Gương mặt bà khép lại, không phải sợ hãi rõ ràng, mà là kiểu đóng cửa từ bên trong. Minh nói vào bộ đàm: “Chụp màn hình trạng thái hệ thống. Lưu mốc giờ.” Bình đáp rất nhỏ: “Ừ.” Khi Minh quay lại, bà Hoa đã cúi xuống nhặt túi rác của mình, nhưng mắt bà vẫn đặt ở túi cơm trước cửa 1207. Bà buột miệng: “Hôm nay canh bí đỏ à?” Minh không hỏi ngay. Anh để câu nói ấy nằm trong không khí thêm một giây, đủ để chính bà nghe thấy nó. Mặt bà sầm xuống. “Tôi đoán. Mấy quán quanh đây tối nào chẳng nấu bí đỏ.”

“Hóa đơn bị quay mặt vào trong,” Minh nói. “Từ chỗ bà đứng ban nãy không thấy món.” Bà Hoa siết quai túi rác. Trong mắt bà có một thoáng bực bội, nhưng bên dưới là thứ mềm hơn, mệt hơn. “Cậu Minh, tôi không biết cậu từng gặp chuyện gì mà nhìn cánh cửa nào cũng như sắp có người chết sau đó. Nhưng có những nhà không muốn mở, không phải vì trong đó có chuyện ghê gớm. Có khi chỉ vì người ta không còn sức giải thích.” Câu nói chạm trúng chỗ Minh không kịp né. Anh nhớ một cuộc gọi cũ, nhớ tiếng em gái nghẹn qua loa, nhớ mình đã đứng trước một cánh cửa khác quá muộn. “Tôi không muốn ép ai mở cửa,” anh nói. “Tôi chỉ cần chắc không có người cần giúp mà bị bỏ mặc.”

Minh dán một tờ thông báo mới bên cạnh cửa, thấp hơn tay nắm một chút, nội dung ngắn hơn lần trước: nếu cư dân 1207 cần hỗ trợ, liên hệ phòng quản lý, không bắt buộc mở cửa trực tiếp. Anh cố ý không viết những chữ như “kiểm tra”, “xác minh” hay “bất thường”. Có những từ đúng về mặt quy trình nhưng sai về mặt con người. Bà Hoa đứng nhìn, môi mím lại. “Cậu dán nữa cũng vô ích.” Minh hỏi: “Vì sẽ có người lấy xuống?” Bà quay đi. “Vì người cần đọc không ở đây.”

Minh chưa kịp hỏi tiếp thì điện thoại anh rung liên tục. Nhóm chat cư dân An Lạc, nơi anh bị Bình ép tham gia sáng nay để “biết dân chửi mình ở đâu”, đang nhảy tin như nước sôi. Một tài khoản tên Vy Vui Vẻ gửi ảnh thang máy số hai bị rào lại, kèm câu: “Ngày thứ ba quản lý mới, trải nghiệm leo cầu thang miễn phí toàn thân.” Bên dưới, ông áo xám sáng nay đòi giảm phí quản lý. Một chị tầng tám hỏi có phải tầng mười hai lại mất camera không. Ai đó trả lời bằng biểu tượng mắt. Rồi một tài khoản tên “Tầng12_NhaCu” viết: “Đừng đồn 1207 nữa. Chủ nhà đi xa ba tháng rồi, cơm là người nhà đặt. Người ta không thích bị làm phiền.” Tin nhắn đó khiến cả nhóm lặng đi khoảng mười giây, một khoảng lặng hiếm hoi đến mức đáng nghi hơn cả cãi nhau.

Bà Hoa cũng nghe tiếng báo tin từ điện thoại của mình, nhưng bà không lấy ra. Minh nhìn tên tài khoản trên màn hình. Không có ảnh đại diện, ngày tham gia nhóm là hai tháng trước, chỉ từng nhắn đúng một lần về việc không để xe chắn lối thoát hiểm. Anh chụp lại màn hình. Bà Hoa cười nhạt. “Cậu định chụp cả nhóm chat làm hồ sơ à?” “Nếu tin nhắn liên quan thông tin cư dân, tôi cần biết nguồn.” “Nguồn là người biết chuyện.” “Người biết chuyện thường có tên.” Bà Hoa nhìn anh, lần này không mắng ngay. “Có khi họ không dám dùng tên vì từng nói thật rồi không ai nghe.” Đến cửa thoát hiểm, bà dừng lại. “Bữa cơm để đó. Đừng động vào. Người lấy sẽ tự lấy.”

Khi Minh về đến phòng quản lý, Bình đã mở sẵn màn hình camera tầng mười hai. “Tôi thử xem lại đoạn vừa rồi,” anh nói, giọng khàn hơn bình thường. “Đừng nhìn tôi kiểu đó. Tôi chưa bấm xóa gì hết.” Minh kéo ghế ngồi xuống. “Tôi chưa nói anh xóa.” “Mặt cậu nói trước rồi.” Bình rê chuột vào phần lưu trữ, chọn camera tầng mười hai, khung giờ 18:00 đến 18:30. Hệ thống xoay vòng. Rồi màn hình hiện thông báo lỗi: không tìm thấy dữ liệu trong khoảng thời gian yêu cầu. Bình chửi thề rất khẽ. Minh yêu cầu mở 17:50. Có hình. 18:31. Có hình. Riêng đoạn 18:07 đến 18:26 trống như bị cắt khỏi ngày hôm đó bằng kéo sạch sẽ.

Cửa phòng quản lý mở ra. Vinh bước vào, áo sơ mi vẫn phẳng, trên tay cầm tập biên bản thang máy chưa ký xong. Ông nhìn màn hình, rồi nhìn Minh. “Lại là tầng mười hai?” Giọng ông không ngạc nhiên, đó mới là điều khiến Minh chú ý. Bình lập tức ngồi thẳng, như học sinh bị bắt quả tang dùng điện thoại trong lớp. Minh không tắt màn hình. “Camera mất tín hiệu mười chín phút. Dữ liệu lưu trữ cùng khung giờ không truy xuất được.” Vinh đặt tập giấy xuống bàn. “Hệ thống cũ, sau sự cố thang máy tải tăng, lỗi là bình thường.” Minh nhìn ông. “Lỗi bình thường không chọn đúng lúc bữa cơm 1207 được trả lại thông báo.” Nụ cười của Vinh mỏng đi. “Cậu Minh, cậu đang biến một bữa cơm thành cuộc điều tra.” Minh đáp: “Không. Có người đang biến nó thành dấu vết.”

Không khí trong phòng trực nặng xuống. Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu dày hơn, kéo những vệt nước dài trên bảng thông báo phí quản lý. Điện thoại Minh rung lần nữa. Nhóm chat vừa có tin mới từ tài khoản “Tầng12_NhaCu”. Chỉ một dòng ngắn, không dấu chấm câu: “Chủ nhà đi xa rồi, đừng mở cửa.” Minh nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn ô camera tầng mười hai đang sáng xanh trên màn hình. Trong khung hình trực tiếp, túi cơm trước cửa 1207 vẫn còn đó. Nhưng tờ thông báo mới anh vừa dán bên cạnh tay nắm đã biến mất.