Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 15 - Chương 15: Một Tách Cà Phê Lạnh

Chương 15: Một Tách Cà Phê Lạnh

Minh rời phòng lưu trữ phụ bằng cửa sau của hành lang, nơi ánh đèn trắng còn chưa kịp tắt sau một đêm dài. Túi niêm phong đựng bản sao thứ nhất đã được bàn giao lại cho thanh tra nội bộ giữ tại chỗ, có chữ ký của cô, Lâm Từ, cán bộ trực và hai nhân chứng. Cô không mang theo thứ quan trọng nhất vừa tìm được, vì người đặt bẫy đang chờ cô phạm một lỗi rất nhỏ: để tài liệu rời khỏi chuỗi bảo quản rồi tự biến mình thành người làm bẩn chứng cứ. Điện thoại trong túi áo rung liên tục. Tin báo chí đã lên trang chính, tiêu đề ngắn, sắc, đủ để đẩy mọi người vào tư thế phải giải thích trước khi kịp đọc hồ sơ. Minh nhìn lướt qua đúng một lần rồi tắt màn hình. Có những ngọn lửa chỉ cháy lớn hơn khi mình quay lại nhìn nó quá lâu.

Quán cà phê đối diện cổng sau sở mở sớm cho nhân viên ca đêm và tài xế giao hàng. Cửa kính còn đọng hơi nước, bảng menu điện tử nhấp nháy vì đường truyền chập chờn, bên trong có mùi cà phê rang trộn với mùi khăn lau ẩm. Minh không bước thẳng tới quầy. Cô đứng ngoài vạch cửa, quan sát camera góc trái, camera thu ngân và chiếc máy quét mã đặt cạnh khay đường. Lâm Từ hiểu ý, lấy điện thoại chụp toàn cảnh quán từ ngoài vào trong, không dí sát mặt ai, không khiến khách đang ngồi phải hoảng. “Nếu người đó muốn chúng ta thấy giao dịch,” Từ nói nhỏ, “thì thứ không muốn chúng ta thấy có thể nằm ngoài giao dịch.” Minh gật đầu. “Vì vậy mình không hỏi ly cà phê trước. Mình hỏi hệ thống trước.”

Chủ quán là một phụ nữ hơn bốn mươi, tóc buộc vội, trên tạp dề còn dính vệt sữa. Khi thấy thẻ công vụ, chị lập tức đưa mắt ra phía cổng sau sở như thể tin tức ngoài kia vừa mọc chân chạy vào quán. Minh không dọa, cũng không hứa quá mức. Cô chỉ nói rõ có một giao dịch liên quan đến số điện thoại trong hồ sơ điều tra, cần chủ quán hỗ trợ giữ nguyên dữ liệu camera, hóa đơn, thông tin đơn hàng và hiện trạng đồ uống nếu còn. Những từ “giữ nguyên” làm vai người phụ nữ bớt căng hơn chữ “kiểm tra”. Chị chỉ vào kệ chờ lấy hàng phía cuối quầy. Ở đó có một ly đen đá đã tách nước thành hai tầng, đá gần tan hết, nắp nhựa phủ sương mỏng. Trên tem dán có giờ 05:06, mã đơn 0417, tên người nhận chỉ là hai chữ cái: LQ.

Minh không chạm vào ly. Cô yêu cầu chủ quán giữ nguyên vị trí, rồi gọi Tống Nghi qua tai nghe. “Sao lưu màn hình đơn hàng từ máy thu ngân. Không truy cập tài khoản chủ quán trên thiết bị của mình. Chỉ hướng dẫn họ xuất lịch sử bằng chức năng có sẵn, quay video thao tác từ đầu đến cuối.” Ở đầu dây bên kia, Tống Nghi đáp nhanh đến mức gần như không thở: “Rõ. Em đang mở mẫu biên nhận dữ liệu tự nguyện.” Lâm Từ đứng lệch sang bên, nhìn ly cà phê như nhìn một vật có thể nói dối. “Mã đơn 0417,” cô nói. “Không phải ngẫu nhiên đâu.” Minh nhìn con số ấy. 04:17 đã xuất hiện ở lệnh chuyển hồ sơ, lệnh trích bản sao, yêu cầu ẩn hồ sơ nhân sự Lưu Quân. Bây giờ nó nằm trên một chiếc tem in mờ vì hơi lạnh. Một người nào đó không chỉ để lại dấu vết; họ đang buộc cô phải nhìn thấy cách các dấu vết được xếp hàng.

Chủ quán mở lịch sử đơn hàng. Giao dịch được thanh toán bằng ví điện tử liên kết với số cũ của Lưu Quân, đặt từ ứng dụng, không có ghi chú đặc biệt, không yêu cầu giao hàng. Điều lạ là sau khi ly được pha xong ba phút, điện thoại bàn của quán đổ chuông. Người gọi không đặt thêm gì, chỉ hỏi ly LQ đã có chưa. Giọng nam, thấp, nói rất ít. Khi chủ quán bảo khách chưa tới lấy, người đó đáp: “Đừng đổ. Sẽ có người hỏi.” Chị kể đến đó thì tự nhận ra câu này đáng sợ hơn lúc nghe. Minh yêu cầu chị nhắc lại nguyên văn, ghi thời gian tương đối, rồi hỏi hệ thống tổng đài có lưu số gọi đến không. Chủ quán lắc đầu, nhưng chỉ vào chiếc điện thoại bàn cũ. “Máy này có lịch sử mười số gần nhất, nếu chưa ai gọi thêm.”

Không ai gọi thêm. Số thứ nhất trong lịch sử là một số thuê bao rác, đã tắt máy khi Tống Nghi thử kiểm tra. Minh không thất vọng. Người cẩn thận sẽ không dùng số thật để gọi vào quán đối diện cổng sau sở trong buổi sáng cả thành phố đang đói tin. Cô cần chuỗi, không cần phép màu. Camera thu ngân được mở trên màn hình nhỏ sau quầy. Lúc 05:06 không có ai đứng trước máy quét. Đơn đến từ ứng dụng. Lúc 05:09, nhân viên đặt ly lên kệ. Lúc 05:12, một người mặc áo khoác bảo trì màu xám bước vào, gọi một ly bạc xỉu mang đi, đứng cách kệ chờ đúng một cánh tay. Mũ lưỡi trai kéo thấp, khẩu trang che nửa mặt. Người đó không cầm ly LQ, không nhìn thẳng vào camera, cũng không ở lại quá mười giây sau khi nhận đồ. Một khách bình thường nếu chỉ nhìn qua thì sẽ là khách bình thường. Chính sự bình thường quá sạch ấy làm Minh đặt tay lên mép bàn.

“Cho tua lại đoạn anh ta bước vào,” cô nói. Lâm Từ nghiêng người nhìn màn hình. Áo khoác xám có logo nhà thầu bảo trì đã bạc chỉ, bên tay trái có một vệt bẩn hình cung. Người đàn ông không chạm ly LQ, nhưng khi đứng cạnh kệ, bàn tay phải của anh ta che khuất tem dán đúng hai giây. Hai giây không đủ để tráo ly, nhưng đủ để nhét thứ gì đó vào khe giữa nắp và vòng giấy cách nhiệt. Minh yêu cầu dừng hình, chụp màn hình, xuất file gốc, ghi mã camera và thời điểm. Chủ quán nuốt khan. “Tôi có nên lấy ly xuống không?” Minh nhìn ly cà phê. Đá đã tan thêm, nước đọng dưới đáy kệ thành một vòng nhỏ. “Chưa. Chị lấy cho tôi một khay sạch, một túi thực phẩm mới và găng tay. Tôi sẽ làm trước camera của chị và camera của chúng tôi.”

Khi vòng giấy được tách ra, bên trong có một mảnh giấy in nhiệt nhỏ, loại xé từ máy giữ xe hoặc máy chấm công. Chữ trên đó đã bị hơi lạnh làm nhòe ở rìa, nhưng phần giữa vẫn đọc được: “B7 – không vào bằng cổng chính. 02:22 không mất tín hiệu.” Bên dưới là nửa dòng số, kết thúc bằng 11. Không có tên Lưu Quân, không có lời cầu cứu, không có lời thú tội. Chỉ là một tọa độ thiếu và một phủ định. Lâm Từ nhìn mảnh giấy lâu hơn mọi khi. “Nếu 02:22 không mất tín hiệu, thì phụ lục trong bản sao đã ghi sai bản chất sự cố.” Minh đặt mảnh giấy vào túi vật chứng nhỏ, niêm phong ngay tại quầy. “Hoặc có người muốn chúng ta tin rằng nó ghi sai. Cả hai khả năng đều đủ nguy hiểm.”

Điện thoại của Minh lại rung. Lần này là Trần Vũ. Cô nhìn tên người gọi, rồi nhìn camera trên trần quán. Nếu nhận máy, mỗi chữ cô nói có thể trở thành một mảnh âm thanh bị cắt ngữ cảnh như chữ ký trong ảnh scan. Nếu không nhận, ông có thể dùng sự im lặng để ép bằng đường hành chính. Minh bật ghi âm nghiệp vụ, đặt điện thoại lên bàn và nhận cuộc gọi bằng loa ngoài sau khi báo cho mọi người xung quanh giữ trật tự. Giọng Trần Vũ đến rất nhanh: “Cô đang ở đâu?” Minh đáp: “Tôi đang xác minh giao dịch liên quan mã LQ-11, có chủ cơ sở và cán bộ đi cùng chứng kiến.” Ông im một nhịp. “Quay về ngay. Mọi phát hiện ngoài trụ sở phải báo cáo trước khi xử lý.” Minh nhìn ly cà phê đã lạnh, nhìn tem 0417 và mảnh giấy vừa niêm phong. “Tôi sẽ báo cáo bằng biên bản. Anh cũng từng nói miệng là thứ dễ bị bẻ nhất.”

Đầu dây bên kia có tiếng ai đó gọi tên Trần Vũ, rất xa nhưng đủ gấp. Ông hạ giọng: “Minh, cô không biết mình đang chạm vào ai đâu.” Câu ấy không giống một lời đe dọa. Nó giống một lời cảnh báo bị kéo qua nhiều lớp cửa đóng. Minh không mềm đi, nhưng một phần rất nhỏ trong cô ghi nhận độ lệch ấy. “Vậy anh giúp tôi bằng cách không kéo chứng cứ khỏi tay người đang lập biên bản,” cô nói. Trần Vũ không đáp. Cuộc gọi kết thúc bằng một tiếng tắt khô. Lâm Từ đứng cạnh cô, không hỏi anh ta đáng tin hay không. Câu hỏi đó lúc này quá rẻ. Cô chỉ nói: “Nếu phòng chung cũng đang hoảng, mảnh giấy này không chỉ dành cho chúng ta.” Minh cất điện thoại. “Ừ. Nó cũng dành cho người đang nghe xem chúng ta có chạy sai hướng không.”

Tống Nghi chen vào tai nghe ngay sau đó. Giọng cậu lần này không còn nhanh mà thấp hẳn xuống. “Đội trưởng, em kiểm tra nhà thầu bảo trì cũ theo mã áo trong camera. Có một kho phụ ký hiệu B7 ở tuyến Nam Thành, từng dùng để giữ thiết bị camera tháo ra sửa. Nhưng hồ sơ ra vào kho dừng cập nhật từ sáu năm trước.” Minh bước ra khỏi quán, hơi lạnh điều hòa rơi lại sau lưng, nắng sớm ngoài đường làm mắt cô nhói lên. “Còn Lưu Quân?” cô hỏi. Tống Nghi im đúng một giây, đủ để câu trả lời có trọng lượng. “Không có hồ sơ nghỉ việc hợp lệ. Có đơn báo mất liên lạc của gia đình, nộp sau đêm Nam Thành ba ngày, sau đó bị chuyển thành tranh chấp lao động rồi đóng. Đội trưởng, người mua ly cà phê sáng nay có thể không phải Lưu Quân.”

Minh nhìn sang bên kia đường. Cổng sau sở vẫn mở, người ra vào nhiều hơn lúc cô rời đi, nhưng trong đầu cô, tiếng ồn của báo chí đã lùi xa. Thay vào đó là một kho phụ B7, một mốc 02:22 không mất tín hiệu, và một người kỹ thuật viên bị biến khỏi hồ sơ bằng cách còn lạnh hơn cả ly cà phê trên kệ chờ. Lâm Từ hỏi: “Đi B7 ngay không?” Minh nhìn đồng hồ. Nếu đi vội, họ có thể bước vào cái bẫy đã được đặt sẵn từ 04:17. Nếu chậm, người gửi mảnh giấy có thể biến mất như tất cả những thứ mang tên Lưu Quân. Cô kéo găng tay mới, nói: “Gọi hỗ trợ ngoài tuyến, không dùng kênh phòng chung. Và bảo Tống Nghi tìm đơn báo mất liên lạc bản giấy.” Một chiếc xe bảo trì màu xám vừa rẽ khỏi cuối phố, lướt qua mặt kính quán cà phê như một vệt bụi. Trên cửa sau xe có ký hiệu mờ: B7.