Chương 16 - Chương 16: Người Kỹ Thuật Biến Mất
Chương 16: Người Kỹ Thuật Biến Mất
Tiếng bước chân của Cao Mạnh Cường vang trên cầu thang khu Cầu Mây như ai đó gõ từng nhịp vào sau gáy Quân. Anh đứng trong con hẻm ướt, một tay giữ mẩu giấy của ông Tín trong túi áo, tay còn lại cầm điện thoại đang sáng dòng thông báo bồi thường. Ba mươi phút không phải thời gian để một người nghèo chứng minh mình không ăn cắp. Ba mươi phút chỉ đủ để hệ thống nói rằng nó đã chờ anh tử tế lắm rồi. An Nhiên nhìn màn hình, giọng rất thấp: “Anh đưa máy đây. Phản hồi trước đã. Chạy hay điều tra thì cũng phải để lại dấu mình không im lặng.”
“Tôi biết viết gì?” Quân bật ra. “Tôi không có hàng, không có camera gốc, không có nổi mười tám triệu sáu để họ trừ.” Cô kéo anh nép sâu vào mái hiên tôn của một cửa sau. “Viết rằng anh không thừa nhận trách nhiệm bồi thường, yêu cầu cung cấp mã vận đơn, ảnh kiện hàng, biên bản thất lạc, log định vị và file camera gốc. Viết thêm anh đang bị phát tán hình ảnh cắt ghép trong nhóm cư dân, có nguy cơ ảnh hưởng đến quy trình xử lý khiếu nại.” Quân gõ từng chữ, ngón tay ướt nên màn hình nhận sai liên tục. Câu cuối, anh tự thêm: “Tôi yêu cầu khóa thông tin cá nhân của tôi khỏi bên thứ ba trong thời gian xác minh.”
Anh bấm gửi khi đồng hồ trên app còn hai mươi ba phút. Một dấu tích xám hiện lên. Nợ vẫn là nợ, mẹ anh vẫn ở kho vải, và Cường vẫn có thể đang đứng trước cửa ông Tín. Nhưng ít nhất, trong cái máy lạnh lùng kia đã có một dòng nói rằng Quân không cúi đầu nhận tội. Hùng gọi tới đúng lúc đó. “Bác Mai biết rồi,” Hùng nói nhỏ hơn mọi khi. “Có bà ngoài chợ chạy vào hỏi thật hả, thằng Quân lấy hàng người ta hả. Bác không khóc, nhưng bác ngồi im từ nãy tới giờ.”
Cái phần trong Quân muốn quay về chợ trồi lên, nóng và thô, đòi xé mọi kế hoạch ra làm đôi. “Tao về.” Hùng im vài giây rồi đáp: “Mày về thì họ có thêm chuyện để nói. Tao giữ bác được. Nhưng mày phải thắng cái vụ này, Quân. Không thắng thì chợ Nam Lộ sẽ nhai mẹ con mày tới Tết.” Câu cuối nghe tàn nhẫn, nhưng đúng. Quân tắt máy. Có những lúc người ta giận quá, đến chửi cũng thành xa xỉ.
Họ rời hẻm sau bằng lối vòng dưới gầm cầu dẫn sang Cửu An. Nước mưa từ các khe bê tông rỉ xuống thành từng sợi mỏng. Quân đi rất nhanh, rồi đột ngột dừng lại dưới một bóng cột. “Hay tôi bán cái hộp,” anh nói. An Nhiên quay lại. “Cho Khải?” “Cho ai trả tiền cũng được.” Quân cười khan. “Mười tám triệu sáu mua được một ngày mẹ tôi không bị gọi là mẹ thằng ăn cắp. Nếu đắt hơn thì càng tốt. Cô cần sự thật. Tôi cần mẹ tôi sống qua tháng này.”
An Nhiên không nói câu quen thuộc rằng anh không được bỏ cuộc. Cô chỉ mở túi, lấy ra một phong bì nhựa mỏng đã nhàu ở mép. Trên mặt phong bì có dán nhãn: Minh Thịnh Plaza – hồ sơ tai nạn 2014, bản trích. Tim Quân đập lệch một nhịp. Cô giữ phong bì lại, giọng thấp: “Em định đưa anh sau khi xác minh thêm, vì nguồn chưa sạch. Nhưng nếu anh cần một lý do để chưa bán hộp trong hôm nay, thì đây. Chưa đọc ở đây. Mình cần số thẻ trước.”
Tầng năm Cửu An không đông như tầng trệt, nhưng không hẳn vắng. Hành lang có mùi sơn mới che không hết mùi ẩm. Camera gắn ở góc gần thang máy quay chậm theo nhịp tự động. Quân kéo mũ áo lên, đi cách An Nhiên nửa bước. Anh từng giao đồ ở đây đủ nhiều để biết bảng điện nằm ở khúc ngoặt cạnh phòng rác, nơi bảo vệ ít đứng vì hôi. Dù vậy, đến khi nhìn thấy cánh tủ kim loại sơn xám, bụng anh vẫn thắt lại. Bảng điện tầng năm không phải nơi dành cho shipper, nhất là một shipper vừa bị treo lên nhóm cư dân như hình mẫu của tội lỗi.
An Nhiên quay từ xa trước, rồi mới ra hiệu cho Quân tiến lại. Trên mép dưới tủ điện, giữa những vết bút lông ghi số phòng và lịch kiểm tra cầu dao, có một dòng nhỏ bị bôi lem: KT-174 / camera 9F / Khang. Nếu không có mẩu giấy của ông Tín, không ai có lý do cúi xuống đọc phần dưới cùng của cái tủ dơ ấy. Quân chụp ba góc, có cả biển tầng và vị trí camera phía sau. An Nhiên phóng ảnh, môi mím lại. “KT là thẻ kỹ thuật. 174 là mã thẻ hoặc mã nhân viên. Khang là người dùng thẻ, hoặc người phụ trách camera tầng chín.”
“Vậy tìm Khang.” Quân nói như thể chỉ cần tên người thì thành phố sẽ tự mở đường. An Nhiên đã mở nhóm cư dân từ tài khoản phụ cô dùng để theo dõi bài đăng. Cô gõ “Khang kỹ thuật camera” vào ô tìm kiếm. Kết quả hiện ra một thông báo cũ cách đây ba tháng: cư dân cần trích camera thang 2 liên hệ Vũ Khang, bộ phận kỹ thuật trực ca tối. Bên dưới có số điện thoại, nhưng khi Quân gọi, máy báo thuê bao không liên lạc được. Lần thứ hai vẫn vậy. Trước cuộc gọi thứ ba, An Nhiên đặt tay lên cổ tay anh. “Không gọi nữa. Nếu số này đang bị theo dõi, hai cuộc là đủ báo mình đang lần tới đâu.”
Họ xuống tầng hầm bằng thang bộ. Phòng kỹ thuật nằm sau dãy xe máy, cửa kính dán giấy mờ và một tấm bảng “Không phận sự miễn vào” cong ở góc. Một nhân viên vệ sinh đang kéo xe rác ngang qua, mắt liếc họ rồi tránh đi. Quân bước tới, giọng hạ thấp: “Chị ơi, anh Khang kỹ thuật camera có trực không? Em giao đồ cho ảnh, gọi không được.” Người phụ nữ khựng tay trên cán xe. Cái khựng ấy rất nhỏ, nhưng Quân đã sống bằng việc đọc nét mặt khách hàng đủ lâu để thấy.
“Không biết,” chị nói. “Hỏi bảo vệ.” Quân bịa ngay: “Ảnh đặt đồ mà không lấy, app trừ tiền em. Nếu ảnh nghỉ thì chị nói em hủy.” Người phụ nữ nhìn về phía buồng bảo vệ rồi kéo xe lùi vào bóng cột. “Khang không trực nữa. Sáng nay có người gọi ảnh lên văn phòng ban quản lý. Chiều không thấy quay lại. Tủ đồ còn nguyên, cơm đặt cũng không lấy. Mấy chú bảo vệ bảo ảnh nghỉ ngang, nhưng nghỉ gì mà dép còn dưới gầm bàn.” Nói xong, chị đẩy xe đi ngay, như sợ mình vừa quét nhầm thứ không nên quét.
Cửa phòng kỹ thuật mở ra. Một bảo vệ trẻ bước ra, nhìn Quân từ mũ áo đến balô cũ, ánh mắt nhận ra nhanh hơn anh mong. “Anh là shipper trong bài đăng phải không?” An Nhiên đưa thẻ nhà báo cũ của mình ra, không dí sát, chỉ đủ để đối phương thấy tên. “Chúng tôi cần xác nhận anh Vũ Khang có phải nhân viên kỹ thuật phụ trách camera tầng chín không. Nếu ban quản lý từ chối trả lời, tôi sẽ ghi rõ là từ chối.” Bảo vệ trẻ lúng túng nhìn vào trong. Một giọng đàn ông lớn tuổi vọng ra: “Ở đây không có ai tên Khang. Hai người ra ngoài.”
Câu nói ấy làm không khí lạnh đi. Không có ai tên Khang, trong khi dòng chữ dưới bảng điện vẫn còn đó. Không có ai tên Khang, trong khi thông báo cũ của cư dân vẫn để số điện thoại anh ta. An Nhiên không bước lùi. “Vậy đề nghị anh lập biên bản rằng chung cư Cửu An chưa từng có nhân viên kỹ thuật tên Vũ Khang.” Người bảo vệ lớn tuổi xuất hiện sau cửa, cổ áo cài lệch. “Cô muốn gì?” “File gốc camera căn 908 và log người xuất file.” “Không có quyền.” “Vậy tôi hỏi cách khác. Thẻ KT-174 đang ở đâu?”
Mặt ông bảo vệ đổi rất nhanh, chỉ một thoáng như đèn chập. Nhưng Quân thấy. Anh tiến lên nửa bước. “Thẻ đó đã quẹt để xuất ảnh của tôi đúng không?” Ông bảo vệ cứng hàm. “Tôi không biết. Hai người ra ngoài trước khi tôi gọi công an.” An Nhiên kéo Quân lùi lại, không phải vì chịu thua, mà vì camera phía góc đã xoay hẳn về phía họ. Trên điện thoại Quân, app gửi thêm thông báo: “Phản hồi của tài xế đã được ghi nhận. Tài khoản tạm giới hạn hoạt động trong thời gian xác minh.” Một nguồn sống nữa bị đóng, lịch sự và đúng quy trình.
Họ rời tầng hầm qua cửa xe máy. Vừa ra khỏi mái che, mưa tạt thẳng vào mặt. Quân muốn đấm vào thứ gì đó, nhưng mọi thứ quanh anh đều hoặc là bê tông, hoặc là camera, hoặc là người có thể làm chứng ngược lại. An Nhiên đứng cạnh anh, mở phong bì nhựa dưới mái hiên trạm xe buýt trước Cửu An. “Em xin lỗi vì giữ cái này đến giờ,” cô nói. “Ngày trước em chưa đủ chứng cứ để đăng. Sau đó em cũng không còn quyền đăng nữa.” Trong mắt cô có một vết mệt cũ, thứ không sinh ra từ cơn mưa hôm nay.
Trang đầu tiên là bản chụp một phần hồ sơ tai nạn Minh Thịnh Plaza. Chữ bị mờ ở mép, dấu đỏ lấm tấm như máu khô trên giấy photocopy. Quân thấy tên cha mình trước: Phạm Văn Đạt. Thấy dòng kết luận sơ bộ: lỗi thao tác cá nhân. Rồi, ở phần người phụ trách trích xuất camera công trình đêm đó, anh thấy một cái tên khác: Vũ Khang, kỹ thuật hệ thống tạm thời. Cùng họ tên với người vừa biến mất khỏi Cửu An. Quân nghe tiếng mưa dưới mái hiên bỗng xa đi. Anh lật sang nửa trang sau, và hơi thở mắc lại ở cổ. Ở ô xác nhận gia đình đã nhận thông báo kết luận, dưới ngày tháng mười hai năm trước, là một chữ ký ghi tên Phạm Thị Mai.
Mẹ anh từng nói bà chưa bao giờ được đọc biên bản cuối cùng.
