Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 17 - Chương 17: Túi Áo Cũ

Chương 17: Túi Áo Cũ

Quân nhìn chữ ký mang tên Phạm Thị Mai cho đến khi những nét mực mờ trên bản chụp như bò ra khỏi trang giấy. Mưa rơi thành một tấm rèm xám trước mái hiên trạm xe buýt, người đi đường vội vã lướt qua, không ai biết dưới cái mái tôn ẩm thấp ấy có một người vừa bị kéo ngược về mười hai năm trước. Anh nhớ mẹ mình từng kể rất ít về ngày cha mất. Bà nói bà được gọi lên công trường, được đưa một túi đồ, được bảo ký nhận để mang xác chồng về. Bà chưa bao giờ nói đến biên bản cuối cùng, càng chưa từng nói mình đã xác nhận kết luận lỗi thao tác cá nhân.

“Không thể,” Quân nói. Giọng anh khô đến mức nghe như tiếng giấy bị vò. “Mẹ tôi không biết đọc hết mấy thứ này. Bà sợ giấy tờ. Hồi tôi điền hồ sơ vay tiền học nghề, mẹ còn bắt tôi đọc từng dòng cho nghe.” An Nhiên không giành lấy tờ giấy khỏi tay anh. Cô chỉ đặt một ngón tay lên mép bản chụp, nơi chữ ký nằm dưới ô xác nhận. “Vì vậy mình càng không được gọi về rồi hỏi kiểu buộc tội. Anh đang sốc, bác Mai cũng đang bị lời đồn đè lên. Một câu sai có thể làm bác nghĩ anh tin người ngoài hơn mẹ mình.”

Quân cắn chặt răng. Phần nóng nhất trong anh muốn lao về chợ Nam Lộ, đặt tờ giấy trước mặt mẹ và hỏi bằng được vì sao bà giấu. Nhưng phần còn lại, phần đã quen nhịn đói để mẹ không biết mình hết tiền, hiểu An Nhiên đúng. Anh gọi Hùng. Bên kia bắt máy rất nhanh, nền âm là tiếng cửa sắt kéo lạch cạch và tiếng dì Sáu mắng ai đó đừng đứng chắn lối. “Mày đang đâu?” Hùng hỏi. “Bác Mai vừa hỏi tao sao mày không về.”

“Đừng để mẹ tao cầm điện thoại lâu,” Quân nói. “Tao cần hỏi một chuyện. Mày mở loa giúp tao, nhưng nếu mẹ tao hoảng thì tắt ngay.” Hùng im một nhịp, đủ để hiểu đây không phải chuyện bồi thường app nữa. Vài giây sau, giọng bà Mai vang lên, nhỏ và mỏng hơn thường ngày. “Quân hả con? Người ta nói gì con kệ người ta, mẹ biết con không lấy đồ ai.” Câu ấy chạm vào chỗ đau nhất của anh. Quân quay mặt ra màn mưa, hít một hơi thật sâu. “Con biết. Mẹ, hồi ba mất ở Minh Thịnh, mẹ có từng ký giấy nhận kết luận điều tra không?”

Đầu dây bên kia yên lặng. Không phải kiểu im vì không nghe rõ, mà là kiểu một người già bỗng bị gọi đúng tên vết thương. Mãi sau bà Mai mới nói: “Mẹ ký nhận áo của ba con.” Quân nhắm mắt. “Chỉ áo thôi hả mẹ?” “Áo, đôi găng, cái ví rỗng, mấy cây bút chì thợ. Họ bảo ký để lấy đồ về. Mẹ hỏi biên bản đâu, họ nói chưa xong, người nhà cứ nhận tư trang trước. Sau đó không ai gọi mẹ lên đọc gì nữa.” Giọng bà run lên ở chữ cuối. “Mẹ không ký cái giấy nói ba con tự làm sai. Mẹ không có ký cái đó.”

An Nhiên ra hiệu cho Quân đưa máy gần hơn. “Bác Mai, lúc bác ký nhận đồ, có ai ở đó không ạ? Bảo vệ, kỹ thuật, người của công trường?” Bà Mai nghe giọng cô thì khựng lại, có lẽ nhận ra cô gái đi cùng con trai mình. “Có một cô mặc áo sơ mi trắng, nói chuyện như luật sư. Còn một cậu trẻ đứng ngoài cửa, ôm cái túi áo của ba thằng Quân. Cô kia gọi cậu ấy là Khang. Hay Khánh gì đó, mẹ không nhớ rõ. Cậu ấy không nhìn mẹ, cứ nhìn xuống sàn.”

Tên Khang rơi vào khoảng không giữa họ như một giọt nước lạnh. Quân mở mắt. An Nhiên không lộ vẻ thắng thế; mặt cô còn nặng hơn. Một manh mối trùng nhau không làm sự thật sáng lên ngay. Nó chỉ chứng minh có người đã đứng ở rất nhiều cánh cửa đúng lúc người yếu thế bị yêu cầu ký mà không được đọc. “Cái áo đó còn không mẹ?” Quân hỏi. Bà Mai thở ra một tiếng rất nhẹ. “Còn. Mẹ bỏ trong bao vải xanh, để ở kho dì Sáu. Mẹ giữ vì túi trong còn cái giấy nhỏ. Mẹ định vứt mấy lần mà không vứt được.”

Mười lăm phút sau, Quân và An Nhiên vòng về chợ Nam Lộ bằng lối sau. Hùng đợi ở cửa kho vải, mặt cau như vừa nuốt phải một cục đinh. “Có hai bà ngoài chợ đứng hỏi bác Mai ở đâu. Tao bảo bác ngủ. Một thằng đội mũ đen cũng lượn qua, không mua gì.” Quân nhìn qua vai bạn, thấy mẹ mình ngồi trên ghế nhựa giữa những cuộn vải dựng cao, hai tay đặt lên đầu gối. Bà không khóc. Sự không khóc của bà làm anh sợ hơn mọi tiếng nức nở. Nó giống như bà đã dùng hết nước mắt từ mười hai năm trước rồi.

Bao vải xanh được kéo từ kệ trên xuống. Bụi vải bay lên khiến dì Sáu hắt hơi rồi lầm bầm rằng nhà này toàn cất khổ đau ở nơi cao, mỗi lần lấy xuống là muốn gãy lưng người khác. Không ai cười, nhưng câu lầm bầm ấy làm không khí bớt nghẹt trong một nhịp. Bà Mai mở nút dây bằng những ngón tay run. Chiếc áo khoác công trình của ông Đạt nằm bên trong, bạc màu, vai áo còn vệt xi măng cũ không giặt sạch. Quân từng mặc thử nó năm mười sáu tuổi và bị mẹ mắng, không phải vì áo quý, mà vì bà sợ nhìn thấy bóng lưng chồng mình trên người con trai.

“Túi trong bên trái,” bà Mai nói. “Ba con hay để phiếu đo ở đó.” Quân đưa tay vào lớp vải lót đã sờn. Anh chạm thấy một nếp giấy được bọc nilon mỏng. Không phải thứ bị quên. Nó được gấp kỹ, bọc kỹ, cất như người ta cất một lời chưa đủ can đảm nói ra. Bên trong là biên nhận tư trang của công trường Minh Thịnh, ngày tháng trùng với bản chụp An Nhiên mang theo. Dòng nội dung ghi: bàn giao áo khoác, ví, găng tay, dụng cụ cá nhân cho thân nhân. Dưới đó là chữ ký Phạm Thị Mai, xiêu và đứt nét, khác hẳn chữ ký đều đặn nằm trong ô xác nhận kết luận kia.

Quân không thấy nhẹ đi. Sự thật khi mới ló ra không giống ánh sáng, nó giống một vật sắc làm người ta nhận ra mình đã bị cắt từ lâu. Anh đặt hai bản cạnh nhau trên thùng vải. Hùng cúi xuống, chửi rất nhỏ. Dì Sáu kéo rèm kho lại thêm một nấc. An Nhiên chụp ảnh dưới ánh đèn trắng, kèm cả mép áo, bao vải và tay bà Mai đang giữ biên nhận. “Cái này giúp chứng minh bác chỉ thừa nhận đã nhận tư trang,” cô nói. “Nhưng chưa đủ để kết luận chữ ký kia giả. Mình cần bản gốc hoặc ít nhất chuỗi lưu giữ hồ sơ. Nếu đem đăng ngay, họ sẽ nói mình lấy giấy cũ không sạch, cắt ghép để tấn công kết luận.”

“Vậy giữ nó làm gì?” Quân bật hỏi. Câu hỏi nặng hơn anh muốn. Bà Mai nhìn anh, mắt đỏ lên. Anh lập tức hối hận, nhưng lời đã rơi xuống nền kho. Bà vuốt mép áo cũ, giọng rất chậm: “Mẹ giữ vì hôm đó, lúc đưa túi áo, cậu Khang nhét tờ này vào túi trong rồi nói nhỏ: đừng ký thêm nếu không được đọc. Nhưng mẹ đã ký rồi. Mẹ tưởng ký nhận áo. Mẹ ngu nên ba con mới bị người ta đổ lỗi đến giờ.”

“Mẹ không ngu.” Quân quỳ xuống trước ghế nhựa, giọng vỡ ra. “Mẹ bị họ lừa.” Bà Mai lắc đầu, như đã tự kết án mình quá lâu để một câu của con trai có thể mở khóa. An Nhiên đứng lùi lại nửa bước, không chen vào khoảnh khắc ấy. Ngoài cửa, chợ Nam Lộ vẫn ồn, vẫn có người trả giá từng mét vải, vẫn có tiếng xe máy nổ hụt. Cuộc đời kỳ lạ ở chỗ nó không dừng lại chỉ vì một gia đình vừa tìm thấy bằng chứng mình từng bị ép im lặng.

Điện thoại Quân rung. Anh tưởng app lại gửi thông báo về khoản bồi thường, nhưng màn hình hiện một tin nhắn từ số lạ. Không có lời chào, chỉ có một bức ảnh chụp từ xa: anh, An Nhiên và Hùng đang đứng trước cửa kho vải cách đây vài phút. Dưới ảnh là một dòng chữ: “Túi áo cũ không sạch. Muốn mẹ anh yên, đừng đưa nó cho Lê An Nhiên.” Quân ngẩng đầu nhìn ra khe rèm. Trong đám người ngoài chợ, một bóng áo mưa đen vừa quay lưng biến mất sau sạp trái cây. Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó, ngắn hơn, lạnh hơn: “KT-174 chưa phải thứ duy nhất được mượn tên.”