Chương 2: Rời Đi Không Cúi Đầu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 2: Rời Đi Không Cúi Đầu
Tôi nhìn chữ ký điện tử của Hứa Thừa Viễn nhìn đến khi những nét mảnh màu xanh đen gần như khắc vào đáy mắt. Một tiếng trước họp báo. Nghĩa là khi ông ta đứng sau cánh gà dùng giọng trưởng bối khuyên tôi vì đại cục mà cúi đầu, con dấu miễn nhiệm đã nằm sẵn ở đây rồi. Tôi bỗng thấy mọi câu “chú đang cứu cháu” đều giống một cái bẫy phủ khăn trắng.
Thư ký hội đồng đứng trước mặt tôi, hai tay siết chặt tập hồ sơ còn lại. “Hứa tổng nói cô ký xác nhận đã nhận thông báo, sau đó về văn phòng bàn giao tài sản công ty. Phòng pháp chế và nhân sự sẽ hỗ trợ.”
“Tôi có quyền đọc toàn bộ phụ lục trước khi ký xác nhận không?” tôi hỏi. Cô ấy khựng lại. Tôi nhận tập phụ lục, lật qua từng trang ngay giữa hành lang sau sân khấu. Trang đầu là quyết định miễn nhiệm tạm thời. Trang thứ hai là điều khoản bàn giao. Trang thứ ba mới là thứ họ thật sự muốn: bản xác nhận trách nhiệm cá nhân.
Tôi đọc đến dòng “tự nguyện thừa nhận thiếu sót nghiêm trọng trong đánh giá rủi ro và quản lý ra mắt sản phẩm”, rồi dừng lại. Dưới đó còn có một câu tinh vi hơn: tôi cam kết không phát ngôn độc lập, không cung cấp tài liệu, không gây ảnh hưởng tiêu cực đến tiến trình xử lý khủng hoảng của Hứa thị. Câu chữ viết lịch sự, nhưng ý nghĩa không khác gì bảo tôi tự nhét vải vào miệng mình, sau đó ngoan ngoãn để người khác dùng danh dự của tôi vá lại một cái thùng đã thủng từ lâu.
“Hứa tổng muốn tôi ký cái này?” Tôi ngẩng đầu.
Thư ký tránh ánh mắt tôi. “Đây là đề xuất của phòng pháp chế.”
“Phòng pháp chế không có họ Hứa.” Tôi khép tập giấy lại. “Người muốn tôi ký mới có.”
Tôi không đi tìm Hứa Thừa Viễn ngay. Ông ta hẳn đang chờ tôi mất bình tĩnh trong hành lang đầy camera, chờ có thêm một đoạn video chứng minh tôi kiêu ngạo và cảm tính. Tôi cầm tập hồ sơ, xoay người đi về thang máy nội bộ. Người ta có thể cắt micro, khóa quyền truy cập, ký sẵn quyết định đẩy tôi ra ngoài. Nhưng ít nhất dáng lưng rời khỏi nơi này phải thuộc về tôi.
Văn phòng của tôi ở tầng hai mươi hai tòa nhà Hứa thị. Trước đây, nơi này luôn đầy tiếng bàn phím và tiếng đội sản phẩm cãi nhau vì một dòng mô tả công dụng quá đà. Hôm nay nó yên tĩnh như một căn phòng bệnh vừa có người qua đời. Bảng tên “Hứa Chiêu Ninh – Giám đốc chiến lược sản phẩm” trước cửa đã bị tháo một góc. Nhân sự, pháp chế và hai bảo vệ đứng sẵn bên trong. Họ không đuổi tôi bằng tiếng quát. Họ chỉ dùng quy trình để nói rằng tôi đã trở thành rủi ro.
“Cô Hứa.” Người của pháp chế đặt một chiếc hộp carton lên bàn. “Cô có thể mang đi vật dụng cá nhân. Máy tính, thẻ ra vào, điện thoại công ty, ổ cứng được cấp và các tài liệu dự án phải bàn giao lại. Chúng tôi sẽ lập biên bản tại chỗ.”
“Tôi hiểu.” Tôi kéo ghế ngồi xuống. “Lập rõ từng mục. Đồ nào của công ty, tôi bàn giao. Đồ nào của cá nhân, đừng chạm tay khi chưa hỏi tôi.”
Người kia hơi sững lại. Tôi không phải không đau, nhưng đau đớn không phải lý do để biến mình thành kẻ bất cẩn. Một khi họ đã muốn dựng tôi thành người chịu tội, mọi hành động của tôi đều có thể bị cắt ghép thành bằng chứng. Tôi mở máy tính công ty trước mặt họ, đăng xuất tài khoản, để pháp chế kiểm tra thư mục bàn giao. Những báo cáo, kế hoạch ra mắt và nghiên cứu người dùng lần lượt được sao lưu vào ổ bảo mật của công ty. Tôi không lấy một file nào, vì sự thật nếu muốn đứng vững phải sạch từ cách mình đi tìm nó.
Đến ngăn kéo cuối cùng, tay tôi chạm vào một hộp gỗ nhỏ. Đó là hộp mẹ để lại cho tôi năm tôi vào Hứa thị, bên trong có vài mẫu nhãn cũ, một cây bút máy và ba cuốn sổ công thức bìa vải đã ngả màu. Tôi mở hộp. Trên trang đầu cuốn sổ màu xanh nhạt, nét chữ của Diêu Thanh Lam vẫn mềm và chắc: “Phục hồi không phải che vết thương. Phục hồi là tìm đúng nguyên nhân khiến nó đau.” Câu ấy không phải bằng chứng, càng không thể cứu tôi khỏi hot search ngoài kia. Nhưng nó giống một ngọn đèn nhỏ, đủ để nhắc tôi đừng tự dập tắt mình.
Tôi lật thêm vài trang. Giữa những ghi chú về tỷ lệ dầu, chất làm dịu và độ ổn định nền kem, có một dòng được khoanh bằng bút đỏ đã phai màu: “Nguồn B không ổn định, không đưa vào dòng phục hồi. Cần kiểm tra lại đề xuất của Thừa Viễn.” Đầu ngón tay tôi dừng trên hai chữ cuối cùng. Dòng chữ đó va thẳng vào mã lô B-17 vừa xuất hiện trong hồ sơ tối qua. Hai mảnh ghép chưa đủ thành sự thật. Nhưng ít nhất, chúng không còn là cảm giác mơ hồ của riêng tôi.
“Những cuốn sổ này là tài sản cá nhân?” Người pháp chế hỏi.
Tôi khép sổ lại. “Là di vật của mẹ tôi, không nằm trong hệ thống tài liệu nội bộ hiện hành, không có mã lưu trữ của công ty. Nếu anh cho rằng nó thuộc về Hứa thị, vui lòng đưa ra danh mục tài sản hoặc quyết định tiếp nhận có chữ ký hợp lệ.”
Anh ta im vài giây rồi quay sang nhân sự. Người nhân sự cúi đầu ghi vào biên bản: vật dụng cá nhân, ba cuốn sổ tay cũ, một hộp gỗ. Tôi đặt hộp vào túi riêng. Lần đầu tiên từ sau họp báo, lòng bàn tay tôi bớt lạnh.
Cửa văn phòng bị gõ hai tiếng. Không cần ai trả lời, Hứa Thừa Viễn đã bước vào. “Các cháu ra ngoài trước.” Ông nói với nhân sự và pháp chế.
Tôi lập tức lên tiếng: “Không cần. Chuyện liên quan đến giấy tờ thì để họ ở lại. Tôi cũng muốn có người làm chứng.”
Ánh mắt Hứa Thừa Viễn trầm xuống. Ông đặt tập giấy khác lên bàn. “Chiêu Ninh, cháu đã gây đủ sóng gió trong họp báo rồi. Ký bản xác nhận này, công ty sẽ đứng ra xử lý bồi thường, luật sư sẽ giúp cháu giảm áp lực truyền thông. Cháu còn trẻ, qua một hai năm, mọi chuyện sẽ dịu xuống.”
“Một hai năm?” Tôi hỏi. “Chú định cho tôi sống một hai năm với cái tên người gây hại cho khách hàng, rồi sau đó cảm ơn chú vì đã cho tôi còn thở à?”
“Không ai muốn hại cháu. Nhưng Hứa thị cần một người chịu trách nhiệm rõ ràng. Cháu là người phụ trách chiến lược sản phẩm.”
“Chiến lược sản phẩm không ký thay đổi nguyên liệu.” Tôi nói. “Cũng không phê duyệt lô nhập kho sớm hơn quyết định chính thức hai ngày.”
Không khí trong phòng đột ngột siết lại. Hứa Thừa Viễn nhìn tôi, vẻ trưởng bối trên mặt mỏng đi một lớp. “Cháu đang ám chỉ gì?”
“Tôi cần kiểm định độc lập và hồ sơ đầy đủ.” Tôi sửa cách xưng hô rất nhẹ, nhưng tôi biết ông nghe thấy. “Còn chú đang cần chữ ký của tôi trước khi chúng tồn tại.”
Ông im lặng một nhịp, rồi thở dài. “Chiêu Ninh, cháu giống mẹ cháu ở điểm cố chấp. Nhưng cháu nên nhớ, nếu chị ấy còn sống, chị ấy cũng sẽ không muốn nhìn Hứa thị bị hủy trong tay con gái mình.”
Câu đó chạm đúng nơi ông muốn chạm. Tôi đau đến mức xương sườn như bị ai miết mạnh từ bên trong, nhưng lần này tôi không run. Tôi chỉ nhìn bức ảnh mẹ đặt ở góc bàn. Bà mặc áo blouse trắng, đứng giữa phòng nghiên cứu cũ của Hứa thị, cười rất dịu mà mắt rất sáng. Mẹ tôi không dạy tôi giữ một thương hiệu bằng lời nói dối.
“Nếu mẹ tôi còn sống,” tôi nói chậm, “bà sẽ là người đầu tiên yêu cầu thu hồi sản phẩm, kiểm định độc lập và công khai từng khâu sai phạm. Bà sẽ đau vì Hứa thị sụp đổ, nhưng bà sẽ không bảo tôi lấy tên mình lấp một cái hố do người khác đào.”
Mặt Hứa Thừa Viễn cuối cùng cũng lạnh hẳn. “Cháu nghĩ không ký thì cháu thắng sao? Bên ngoài không ai tin cháu. Cổ đông không tin cháu. Người tiêu dùng càng không. Không có Hứa thị, cháu chỉ là một cái tên bị mắng trên mạng.”
Tôi cầm bản xác nhận trách nhiệm lên. Chỉ cần ký, tôi có thể đổi lấy vài ngày yên ổn giả tạo và một tuyên bố rằng Hứa thị sẽ “chăm sóc” tôi. Cái giá là từ nay về sau, mỗi khi sự thật định ngẩng đầu, chữ ký của tôi sẽ trở thành bàn tay đè nó xuống.
Tôi xé tờ giấy làm đôi.
Âm thanh rất nhỏ. Chỉ là giấy rách. Nhưng trong căn phòng im đến nghẹt thở ấy, nó giống tiếng một cánh cửa cũ bị phá khóa. Người nhân sự giật mình. Pháp chế biến sắc. Hứa Thừa Viễn nhìn tôi, ánh mắt gần như không tin nổi.
Tôi xé tiếp lần nữa, để bốn mảnh giấy rơi xuống mặt bàn đã từng thuộc về tôi. “Tôi bàn giao chức vụ, không bàn giao danh dự. Tôi rời Hứa thị, không rời sự thật. Còn trách nhiệm của tôi đến đâu, kiểm định và chứng cứ sẽ nói, không phải một bản nhận lỗi chú viết sẵn.”
Tôi cầm hộp gỗ của mẹ, túi xách và áo khoác. Thẻ ra vào được đặt ngay ngắn trên bàn. Máy tính công ty nằm bên cạnh biên bản bàn giao chưa ký phần nhận lỗi, sạch sẽ đến mức không ai có thể nói tôi lấy trộm thứ gì ngoài chính lòng tự trọng của mình.
Khi tôi bước ra khỏi văn phòng, tầng hai mươi hai vẫn im lặng. Nhưng lần này, tôi không còn thấy mình đang đi qua một phòng bệnh. Tôi giống người vừa rời khỏi một căn nhà cháy, trên người toàn mùi khói, nhưng trong túi còn một que diêm chưa tắt. Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Tống Dư Hạ hiện trên màn hình: “Đừng ký bất cứ thứ gì. Cậu ở đâu? Tớ tới ngay.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu, rồi nhắn lại: “Tớ vừa xé rồi.”
Cửa thang máy mở ra. Tôi bước vào, nhìn con số tầng lùi dần từ hai mươi hai xuống một. Trên màn hình quảng cáo nhỏ trong thang máy, bản tin tài chính vừa đổi dòng: Cảnh Hành xác nhận tham dự buổi đánh giá tài sản Hứa thị vào sáng mai. Phụ trách dự án: Lục Hoài Cẩn.
Tôi không biết người đàn ông đó là cánh cửa hay bức tường. Tôi chỉ biết sáng mai, khi họ ngồi xuống định giá phần còn lại của Hứa thị, tôi cũng sẽ có mặt. Không cúi đầu chờ phán quyết, mà với tư cách người vừa xé đi bản án đầu tiên họ muốn tôi tự ký.
