Chương 3: Người Đàn Ông Ở Cuối Phòng Họp
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 3: Người Đàn Ông Ở Cuối Phòng Họp
Sáng hôm sau, tôi không cần đồng hồ báo thức. Cơ thể bị mất ngủ đánh thức tôi trước cả khi trời sáng, như thể chỉ cần tôi nhắm mắt lâu thêm một chút, Hứa thị sẽ kịp viết xong một bản án khác rồi đặt trước mặt tôi. Ngoài cửa sổ, Thượng Hải chìm trong lớp sương mỏng đầu ngày, những tòa nhà kính đứng im dưới màu trời xám lạnh. Tôi nhìn gương rất lâu, nhìn đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ của mình, rồi dùng nước lạnh ép chúng trở lại trạng thái có thể gặp người.
Tối qua, Tống Dư Hạ gọi cho tôi mười hai cuộc. Đến cuộc thứ mười ba, tôi mới bắt máy, vừa nghe cô ấy mắng vừa bỏ ba cuốn sổ của mẹ vào túi đựng tài liệu chống nước. Dư Hạ nói nếu tôi còn dám tự đi một mình thì cô ấy sẽ thuê loa phóng thanh đứng dưới lầu đọc hết lịch sử ngu ngốc vì sĩ diện của tôi. Tôi đáp rằng lịch sử ấy hơi dài, tiền thuê loa chắc không rẻ. Cô ấy im hai giây, rồi bật khóc. Tôi cũng im theo. Có những câu an ủi, càng nói càng giống tự lừa mình.
Buổi đánh giá tài sản của Hứa thị được tổ chức ở phòng họp lớn tầng hai mươi sáu, nơi trước đây từng treo ảnh những dòng sản phẩm bán chạy nhất của công ty. Hôm nay, toàn bộ ảnh đã bị tháo xuống, chỉ còn màn hình điện tử hiện dòng chữ lạnh lẽo: “Phiên đánh giá sơ bộ tài sản và rủi ro Hứa thị.” Tôi đứng ngoài cửa, nhìn tên mình trong danh sách tham dự được in ở dòng cuối cùng: Hứa Chiêu Ninh, bên liên quan cũ của dự án dòng phục hồi. Bốn chữ “bên liên quan cũ” giống một tờ giấy khai tử viết rất lịch sự.
Dư Hạ nhét vào tay tôi một cốc cà phê nóng. “Cậu nhìn như vừa ngủ trong tủ đông.” Cô ấy hạ giọng. “Nhưng vẫn đẹp theo kiểu có thể đi đòi nợ.” Tôi cầm cốc cà phê, cảm giác nóng truyền vào lòng bàn tay tê cứng. “Hôm nay tớ không đòi nợ.” Tôi nói. “Tớ đến để họ đừng bán cả thứ không thuộc về họ.” Dư Hạ nhìn tôi, ánh mắt thoáng qua đau lòng rất nhanh rồi bị cô ấy giấu bằng một cái nhướng mày. “Vậy thì đi. Tớ ở ngoài cửa. Có ai bắt nạt cậu, tớ sẽ dùng tiếng ồn giết chết họ.”
Khi tôi bước vào phòng họp, tiếng trò chuyện nhỏ lập tức hạ xuống. Ở đầu bàn dài, Hứa Thừa Viễn đang trao đổi với đại diện pháp chế và vài cổ đông còn lại. Ông mặc bộ vest xám nhạt, gương mặt mệt mỏi vừa đủ để giống người đang gánh vác đại cục. Nếu không phải tối qua tôi vừa xé tờ giấy ông ta muốn nhét vào tay mình, có lẽ tôi cũng sẽ tin ông là một trưởng bối đang cố giữ lại đống tro tàn cuối cùng của gia đình.
“Chiêu Ninh.” Hứa Thừa Viễn nhìn thấy tôi, giọng lập tức trầm xuống. “Cháu không cần tham dự phần này. Cháu đã thôi chức, các vấn đề liên quan đến điều hành công ty sẽ do hội đồng và đơn vị đánh giá xử lý.” Ông nói không lớn, nhưng đủ để nửa phòng nghe thấy. Cách hay nhất để đuổi một người ra khỏi phòng không phải là quát, mà là nhắc cho tất cả mọi người rằng người đó không còn tư cách ngồi lại.
Tôi kéo ghế ở vị trí cuối bàn bên trái. “Tôi không tham dự với tư cách giám đốc chiến lược đã bị miễn nhiệm.” Tôi đặt tập tài liệu cá nhân xuống trước mặt. “Tôi tham dự với tư cách người bị nêu tên trong hồ sơ rủi ro, người có quyền giải trình về phần trách nhiệm liên quan đến dòng phục hồi, và người thừa kế di vật công thức của Diêu Thanh Lam. Nếu Hứa thị định đưa danh nghĩa của mẹ tôi vào gói tài sản thương hiệu, tôi cần nghe tận tai.”
Không khí yên một nhịp. Vài ánh mắt lập tức tránh đi. Hứa Thừa Viễn khẽ siết bút, khóe miệng vẫn giữ nụ cười trưởng bối. “Cháu đang quá nhạy cảm.” Ông nói. “Không ai bán danh nghĩa của ai cả. Đây là đánh giá tài sản hợp pháp.” Tôi nhìn tập hồ sơ dày đặt trước mặt ông. Trên bìa phụ lục, tôi thấy rõ dòng chữ “Giá trị di sản thương hiệu Thanh Lam và khả năng tái cấu trúc dòng phục hồi”. Pháp lý đôi khi rất biết cách trang điểm cho lòng tham.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở thêm một lần. Một nhóm người của Cảnh Hành bước vào, đi đầu là giám đốc tài chính mà tôi từng gặp trong vài hội nghị ngành. Nhưng người khiến cả phòng thật sự im xuống không phải ông ta. Người đàn ông đi sau cùng mặc sơ mi trắng, vest đen, không đeo cà vạt. Anh không vội, không chào hỏi thừa, chỉ kéo ghế ngồi ở cuối phòng họp, nơi ánh sáng từ cửa kính rơi ngang vai, lạnh đến mức làm mọi tiếng thở cũng có vẻ cần được cấp phép.
Tôi từng thấy ảnh của Lục Hoài Cẩn trên các bản tin tài chính. Tổng tài Cảnh Hành, ba mươi mốt tuổi, nổi tiếng vì những thương vụ cắt lỗ nhanh hơn người khác kịp do dự. Trên ảnh, anh đã lạnh. Ngoài đời, cảm giác ấy rõ hơn: không phải kiểu kiêu ngạo muốn người khác cúi đầu, mà là kiểu người đã quen nhìn mọi thứ qua tỷ lệ rủi ro, đến mức cảm xúc cũng bị anh đặt vào một ô đánh dấu đỏ.
Ánh mắt anh lướt qua phòng họp, dừng trên người tôi không quá một giây. Không tò mò, không thương hại, càng không có ý định đứng về phía ai. Tôi bỗng hiểu câu mình nghĩ trong thang máy tối qua. Người đàn ông này có thể là cánh cửa, cũng có thể là bức tường. Tệ hơn, anh có thể là loại bức tường được xây bằng số liệu, không thể mắng, không thể khóc, càng không thể dùng tình thân để lay chuyển.
Phiên đánh giá bắt đầu bằng những con số. Kho hàng còn bao nhiêu, dây chuyền sản xuất thuê ngoài nào có thể hủy, hợp đồng KOL nào đang treo phạt, nhãn hiệu nào còn giá trị, danh mục công thức nào có khả năng chuyển nhượng. Mỗi mục được đọc lên đều giống một miếng thịt bị đặt lên cân. Đến phần “dòng phục hồi Thanh Lam”, đại diện tư vấn trình chiếu biểu đồ nhận diện thương hiệu cũ, tỷ lệ ghi nhớ của khách hàng và khả năng tái khởi động sau khủng hoảng nếu thay đội ngũ vận hành.
Hứa Thừa Viễn lên tiếng rất đúng lúc. “Rủi ro cá nhân liên quan đến cô Hứa Chiêu Ninh đã được tách khỏi cấu trúc tài sản. Công ty sẽ xử lý truyền thông theo hướng người phụ trách dự án chịu trách nhiệm, còn giá trị cốt lõi của thương hiệu vẫn có thể bảo toàn.” Câu đó trơn tru đến mức tôi gần như muốn vỗ tay. Chỉ bằng một câu, ông ta biến tôi thành lớp mủ cần cắt bỏ để vết thương Hứa thị trông có vẻ sạch hơn.
Tôi vừa định mở miệng thì giọng nam trầm lạnh vang lên từ cuối phòng họp. “Báo cáo kiểm nghiệm độc lập trước khi lô thương mại đầu tiên của dòng phục hồi được mở bán ở đâu?” Lục Hoài Cẩn không nhìn Hứa Thừa Viễn. Anh đang nhìn màn hình, ngón tay đặt trên bản in hồ sơ. Người của Hứa thị khựng lại. Đại diện tư vấn lật nhanh vài trang, còn pháp chế liếc sang Hứa Thừa Viễn như chờ chỉ đạo.
Hứa Thừa Viễn đáp trước. “Báo cáo nội bộ của Hứa thị đã được nộp trong phụ lục.” Lục Hoài Cẩn ngẩng mắt. “Tôi hỏi kiểm nghiệm độc lập.” Chỉ năm chữ, nhưng đủ làm lớp sơn bình tĩnh trên mặt vài người nứt ra. Anh không nâng giọng, cũng không tạo áp lực bằng thái độ. Cái đáng sợ là anh hỏi đúng vào chỗ họ tưởng có thể dùng chữ “nội bộ” để lấp qua.
Tư vấn phụ trách dự án giải thích rằng do thời gian ra mắt gấp, kiểm nghiệm bổ sung được chuyển sang giai đoạn sau bán thử. Tôi nghe đến đó thì bật cười rất nhẹ. Không phải vì vui, mà vì câu ấy giống hệt cách người ta đặt một bình xăng cạnh bếp lửa rồi gọi đó là tối ưu quy trình. Lục Hoài Cẩn cuối cùng nhìn sang tôi. “Cô Hứa, cô là người phụ trách chiến lược sản phẩm. Cô có biết việc kiểm nghiệm độc lập bị lùi không?”
Cả phòng quay về phía tôi. Câu hỏi ấy không hề mềm. Nếu tôi nói không biết, tôi vô trách nhiệm. Nếu tôi nói biết, tôi trở thành người chấp thuận. Lục Hoài Cẩn không cứu tôi; anh chỉ đặt tôi vào đúng vị trí một biến số cần kiểm tra. Tôi đặt tay lên tập tài liệu, cảm nhận sống lưng mình thẳng lại từng chút một. “Tôi biết kế hoạch ra mắt bị ép tiến độ. Tôi cũng biết mình đã đề nghị bổ sung kiểm nghiệm ổn định sau khi nhà cung ứng nhóm B được đưa vào hồ sơ thay thế. Nhưng đề nghị đó chưa được phản hồi đầy đủ thì lô hàng đã nhập kho.”
Hứa Thừa Viễn lập tức nói: “Chiêu Ninh, cháu nên cẩn thận với lời mình nói. Đây không phải nơi để suy đoán.” Tôi quay sang ông. “Vậy chú có thể đưa biên bản phê duyệt thay nhà cung ứng, thời điểm nhập kho của mã lô B-17 và báo cáo kiểm nghiệm sau thay đổi nguồn ra đây. Như vậy sẽ không ai cần suy đoán.” Tôi không nói mình có sổ tay của mẹ. Một dòng chữ cũ không thể thay thế chứng cứ hoàn chỉnh. Nhưng nó đủ để tôi biết mình không được phép sợ.
Lần này, người im lặng là Hứa Thừa Viễn. Chỉ vài giây thôi, nhưng trong phòng họp, vài giây ấy dài như một cuộc xét hỏi. Lục Hoài Cẩn gõ nhẹ đầu bút lên giấy. “Ghi chú rủi ro: hồ sơ kiểm nghiệm độc lập thiếu, quá trình thay đổi nhà cung ứng chưa chứng minh đủ tính hợp lệ, tài sản công thức dòng phục hồi tạm thời không thể định giá theo mức đề xuất.” Anh dừng lại, ánh mắt lại rơi lên tôi. “Và rủi ro cá nhân của cô Hứa chưa thể tách khỏi tài sản thương hiệu bằng một câu trong hồ sơ.”
Tôi biết câu đó không đứng về phía tôi. Nó lạnh, thẳng và gần như tàn nhẫn. Trong mắt anh, tôi không phải người bị hại, mà là một phần rủi ro chưa được làm rõ. Nhưng kỳ lạ là tôi không thấy bị xúc phạm. Sau một đêm bị người thân ép ký vào lời nói dối, sự lạnh lùng có quy tắc này thậm chí còn dễ chịu hơn vài phần so với lòng tốt bôi mật của Hứa Thừa Viễn.
Hứa Thừa Viễn đặt hai tay lên bàn. “Lục tổng, nếu mọi thứ đều đánh dấu đỏ, Hứa thị không còn cơ hội tái cấu trúc. Cảnh Hành tới đây để đánh giá giá trị, không phải đào sâu mâu thuẫn gia đình chúng tôi.” Lục Hoài Cẩn khép bút. “Mâu thuẫn gia đình không nằm trong phạm vi của tôi. Nhưng tài sản có tranh chấp quyền sở hữu, trách nhiệm sản phẩm chưa rõ và báo cáo kiểm nghiệm thiếu thì không phải giá trị. Đó là nợ.”
Một chữ “nợ” rơi xuống, sắc hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Tôi thấy sắc mặt Hứa Thừa Viễn tối đi. Ông ta có thể dùng truyền thông để nói tôi bất hiếu, dùng hội đồng để cắt chức tôi, dùng pháp chế để ép tôi im lặng. Nhưng trước một nhà đầu tư đang đếm từng lỗ thủng trong con thuyền Hứa thị, những câu “vì đại cục” bỗng trở nên rẻ tiền đến đáng thương.
Cuộc họp kéo dài thêm gần một giờ. Tôi không thắng. Không ai trong phòng tuyên bố tôi vô tội, càng không có bàn tay nào đưa ra kéo tôi khỏi bùn. Tôi chỉ giành được một việc: họ không thể nhét danh nghĩa của mẹ tôi, ba cuốn sổ cũ và tên của tôi vào một gói tài sản sạch sẽ để bán đi như thể chỉ cần đổi bao bì là mọi thứ lại thơm tho. Khi màn hình tắt, tôi mới nhận ra cốc cà phê Dư Hạ đưa vẫn còn nằm trong túi, nguội ngắt.
Ngoài hành lang, Hứa Thừa Viễn đuổi kịp tôi. Vẻ ôn hòa của ông đã biến mất ở nơi không còn nhiều người nghe. “Cháu tưởng làm vậy là bảo vệ được mình sao? Cháu đang khiến mọi bên đều xem cháu là rủi ro.” Tôi nhìn ông, chợt thấy mệt đến mức không muốn cãi. “Tối qua chú muốn tôi ký nhận mình là lỗi. Hôm nay chú muốn bán phần còn lại của mẹ tôi như tài sản không tranh chấp. Rốt cuộc trong mắt chú, người nhà là gì? Dòng ghi chú trong bảng cân đối kế toán à?”
“Người nhà là người biết hy sinh đúng lúc.” Ông nghiến giọng. “Cháu giữ cái tên Hứa Chiêu Ninh để làm gì khi ngoài kia người ta chỉ dùng nó để mắng cháu?” Tôi chưa kịp trả lời, phía sau đã vang lên tiếng bước chân rất nhẹ. Lục Hoài Cẩn đi qua chúng tôi, dừng lại như thể câu cuối vừa lọt vào phạm vi nghe của anh. Anh không nhìn Hứa Thừa Viễn trước, mà nhìn tôi. “Ông Hứa nói không sai ở một điểm. Cô giữ được tên mình chưa chắc đã giữ được giá trị của nó.”
Tôi ngước mắt nhìn anh. “Lục tổng đang khuyên tôi bán rẻ trước khi mất giá hoàn toàn?” Anh bình thản đáp: “Tôi không khuyên. Tôi chỉ nhắc cô rằng thị trường không định giá lòng tự trọng nếu nó không đi kèm năng lực chứng minh.” Câu đó khó nghe, nhưng không bẩn. Nó giống một lưỡi dao đặt trên bàn, không giấu lưỡi, cũng không giả làm khăn tay. Tôi bỗng muốn cười. “Vậy tốt. Ít nhất anh không bảo tôi ký một tờ giấy để biến lời nói dối thành chi phí xử lý khủng hoảng.”
Ánh mắt Lục Hoài Cẩn khẽ động, rất nhanh. “Cô Hứa, nếu cô định bắt đầu lại bằng ngành này, quá khứ của Hứa thị sẽ đi theo cô. Vốn, nhà máy, kiểm nghiệm, kênh bán, truyền thông, khách hàng — không có thứ nào mở cửa chỉ vì cô thấy mình bị oan.” Tôi siết quai túi, nơi ba cuốn sổ của mẹ nằm yên như một lời nhắc âm thầm. “Tôi biết.”
Hứa Thừa Viễn lạnh giọng chen vào: “Biết thì ký ủy quyền xử lý danh nghĩa cá nhân và di sản thương hiệu. Nhà họ Hứa còn có thể giữ cho cháu một đường lui.” Tôi nhìn người chú đã từng bế tôi lên xem mẹ pha mẫu trong phòng thí nghiệm cũ, rồi nhìn người đàn ông ở cuối phòng họp vừa dùng vài câu biến toàn bộ vỏ bọc của Hứa thị thành bảng rủi ro. Một người nói yêu thương để lấy đi tiếng nói của tôi. Một người nói rủi ro để buộc tôi nhìn thẳng vào cái giá phía trước. Cả hai đều lạnh, chỉ khác là một bên lạnh vì tính toán, một bên lạnh vì nguyên tắc.
Tôi kéo khóa túi lại. Tiếng khóa rất nhỏ, nhưng đủ để tôi nghe rõ quyết định của mình. “Tôi không bán tên mình.”
