Chương 7 - Chương 7: Tin Nhắn Không Số
Điện thoại trong túi áo Lê An rung lần thứ hai đúng lúc Minh Châu quay phắt về phía buồng bệnh của mẹ. Ngoài hành lang, giọng loa bệnh viện vẫn đều đều đọc tên bệnh nhân cần chuyển phòng. Một lời đe dọa thô có thể khiến người ta hoảng; một thủ tục có giọng đọc, có số phòng, có người đẩy xe đến mới khiến người ta không biết phải phản kháng từ đâu.
Cô không mở điện thoại ngay. Trước hết, cô đặt tập lời khai vào túi hồ sơ, kéo khóa, rồi nhìn Minh Châu. ‘Em đi cạnh chị. Không chạy trước, không gọi lớn. Mẹ em vẫn ở đó cho đến khi chúng ta nhìn thấy tận mắt.’ Giọng cô thấp, đủ để Minh Châu bám vào. Kha bước theo sau, vẻ mặt tối lại, nhưng anh không hỏi thêm.
Buồng bệnh của mẹ Minh Châu vẫn ở cuối hành lang. Bà ngồi tựa lưng vào gối, tay đặt trên chăn, gương mặt xanh vì mệt nhưng còn tỉnh. Bên cạnh giường, một điều dưỡng trẻ đang kiểm tra bảng tên bệnh nhân, phía sau là nhân viên hộ lý đẩy xe lăn. Minh Châu vừa thấy mẹ còn đó đã thở bật ra, nhưng hơi thở ấy chưa kịp trọn thì người điều dưỡng nói: ‘Bệnh nhân Nguyễn Thị Lành được chuyển sang phòng 618 theo điều phối giường. Người nhà thu xếp đồ giúp em.’
‘Cho tôi xem phiếu điều chuyển.’ Lê An bước lên trước Minh Châu nửa bước. Cô không cao giọng, chỉ đưa danh thiếp luật sư bằng hai tay, như thể đây là một giao dịch hành chính rất bình thường. ‘Bệnh nhân vừa có đơn yêu cầu bảo toàn camera và hiện đang liên quan đến một vụ việc có nguy cơ bị gây sức ép. Mọi thay đổi phòng bệnh từ thời điểm này cần có căn cứ bằng văn bản.’
Cô điều dưỡng nhìn danh thiếp, rồi nhìn nhân viên hộ lý. Sự bối rối thoáng qua trên mặt cô ta quá thật để là diễn. ‘Em chỉ nhận trên hệ thống. Phòng 603 báo cần xử lý kỹ thuật đường oxy phụ, nên chuyển tạm.’
‘Bệnh nhân này có dùng oxy phụ không?’ Lê An hỏi.
Điều dưỡng khựng lại. Mẹ Minh Châu ho nhẹ, như muốn nói thay cô gái trẻ đang bị kẹp giữa hệ thống và một người luật sư không chịu bỏ qua chi tiết. ‘Cô ơi, nếu bệnh viện cần thì tôi chuyển cũng được. Tôi nằm đâu cũng vậy.’
Minh Châu lập tức lắc đầu. ‘Không, mẹ đừng đi.’ Giọng cô vỡ ra ở chữ cuối. Và ngay khoảnh khắc đó, điện thoại cũ trong túi áo khoác của cô rung lên.
Không phải tiếng chuông bình thường. Chỉ là một tiếng rung ngắn, khô, rồi màn hình sáng hắt lên lớp vải đã sờn ở miệng túi. Minh Châu cúi nhìn, sắc mặt rút sạch. Lê An thấy hai chữ hiện trên màn hình trước cả khi cô gái kịp che lại: Không số.
‘Đặt điện thoại lên bàn, màn hình ngửa lên. Đừng bấm gì hết.’ Lê An nói ngay.
Minh Châu làm theo bằng những ngón tay run bần bật. Trên màn hình là một ảnh chụp cửa phòng bệnh của mẹ cô, góc chụp từ cuối hành lang, nơi có thang bộ và máy bán nước. Bên dưới ảnh là một dòng chữ không có dấu câu: Người bệnh lớn tuổi không nên chuyển phòng nhiều lần. Em nhớ nhầm thì mọi chuyện sẽ dễ hơn.
Căn phòng bệnh ồn ào hơn ban nãy, nhưng trong đầu Lê An lại yên đến lạ. Cô lấy điện thoại của mình ra, bật camera quay từ xa toàn bộ hiện trạng: điện thoại của Minh Châu nằm trên bàn, tin nhắn đang hiển thị, đồng hồ treo tường chỉ giờ, bảng tên bệnh nhân ở đầu giường, điều dưỡng và hộ lý còn đứng tại cửa. ‘Anh Kha, quay một góc khác, nhưng không chạm vào điện thoại. Chú Sâm, chú làm chứng giúp cháu thời điểm nhận tin nhắn.’
Kha đã rút máy, nhưng ánh mắt anh vẫn ghim vào dòng chữ trên màn hình. ‘Tôi có thể đăng ngay chuyện bệnh viện chuyển phòng sau khi cô ấy khai.’
‘Không.’ Lê An đáp nhanh hơn cả tiếng thở của Minh Châu. ‘Đăng bây giờ, họ sẽ nói chúng ta dàn dựng để tạo áp lực dư luận. Họ chỉ cần chứng minh một chi tiết chưa chặt là đủ biến Châu thành người tiếp tục nói dối. Tôi không để em ấy chết trong một bài đăng được nhiều lượt chia sẻ.’
Câu cuối làm Kha im. Anh hiểu cái bóng của Thảo Vy vẫn đứng ở đó, không cần được gọi tên. Lê An quay sang điều dưỡng. ‘Em gọi người phụ trách ca hoặc phòng hành chính lên đây. Nếu đúng là xử lý kỹ thuật, bệnh viện lập biên bản, ghi lý do, thời điểm, người ra quyết định và phòng thay thế. Nếu không có văn bản, bệnh nhân ở nguyên phòng.’
Điều dưỡng đỏ mặt, không phải vì tức mà vì sợ. Cô ta lùi ra hành lang gọi điện. Nhân viên hộ lý cũng kéo xe lăn sang một bên. Trong vài phút, mọi thứ dừng lại trên ranh giới rất mỏng: đủ đông để không ai dám làm quá, đủ kín để một tin nhắn không số vẫn có thể siết cổ người nhận. Minh Châu nhìn mẹ, rồi nhìn chiếc điện thoại trên bàn như nhìn một con dao ai đó để lại giữa nhà mình.
‘Chị An,’ cô nói rất nhỏ, ‘nếu em nói em nhớ nhầm thì mẹ em có yên không?’
Lê An không trả lời ngay. Cô kéo ghế ngồi xuống trước mặt Minh Châu, để tầm mắt hai người ngang nhau. ‘Chị không biết họ sẽ làm gì tiếp. Chị chỉ biết nếu em đổi lời vì mẹ em bị đem ra làm sức ép, họ sẽ học được rằng cách đó có tác dụng. Hôm nay là chuyển phòng. Ngày mai có thể là hóa đơn viện phí, hồ sơ bệnh án, hoặc một bài viết nói mẹ em lợi dụng con gái để kiếm tiền. Họ không cần em sai nhiều. Họ chỉ cần em sợ đúng chỗ.’
Minh Châu cắn môi đến trắng bệch. Bàn tay cô lại tìm đến túi áo khoác cũ, động tác vô thức như người kiểm tra xem một cánh cửa còn khóa hay không. Lê An nhìn thấy, và lần này Kha cũng nhìn thấy. Anh hơi nghiêng người, nhưng Lê An đưa mắt chặn lại trước khi anh kịp mở miệng.
‘Có chuyện gì em chưa nói, chị sẽ không hỏi ở đây.’ Lê An hạ giọng. ‘Nhưng em phải nhớ một điều: bất cứ thứ gì liên quan vụ này, nếu tồn tại, nó không được đi qua tay người tò mò, người nóng ruột, hay người muốn cứu em bằng cách làm ẩu. Nó phải được bảo vệ đúng cách, nếu không đến lúc cần dùng, nó sẽ quay lại cắn em trước.’
Minh Châu nhìn cô rất lâu. Trong mắt cô gái mười chín tuổi có sự biết ơn, sợ hãi, và một bí mật đang nặng hơn cơ thể cô có thể chịu. Nhưng cô vẫn không nói. Lê An cũng không ép. Một nhân chứng vừa bị kéo mẹ ra làm mồi không cần thêm một người lớn đứng trước mặt yêu cầu cô phải can đảm ngay lập tức.
Mai Hạnh gọi tới khi người phụ trách ca còn chưa lên. Lê An bật loa nhỏ. Giọng Hạnh ở đầu dây bên kia khô vì đã nói quá nhiều trong một buổi sáng. ‘Em vừa nhận được bản scan văn bản Đại Tín gửi cho bệnh viện qua email pháp chế. Nội dung đề nghị bảo mật thông tin bệnh nhân, hạn chế báo chí và các cá nhân không có ủy quyền. Nghe rất sạch. Nhưng thời điểm gửi là mười ba giờ mười hai, ngay sau khi chị vào phòng lấy lời khai khoảng mười phút.’
‘File gốc?’ Lê An hỏi.
‘Đã lưu cả email, header, file đính kèm. Người ký bên Đại Tín không phải Tống Gia Minh, nhưng cc có địa chỉ trợ lý của anh ta. Ngoài ra, em gọi lại bộ phận kỹ thuật hỏi chuyện camera tầng sáu. Họ nói chưa khóa dữ liệu vì đang chờ trưởng phòng duyệt. Chị đoán xem trưởng phòng đang ở đâu?’
Kha bật cười một tiếng ngắn, không vui. Lê An nhắm mắt một giây. ‘Đang họp.’
‘Chính xác. Một cuộc họp không biết bao giờ kết thúc.’
Người phụ trách ca xuất hiện sau đó, mang theo nụ cười của người đã quen biến mọi chuyện thành hiểu lầm. Ông nói việc chuyển phòng là do hệ thống điều phối tự động, bệnh viện rất thông cảm với tâm lý người nhà, và nếu luật sư có đề nghị thì nên làm việc bằng văn bản vào giờ hành chính. Lê An nghe hết, rồi đặt bản sao đơn yêu cầu bảo toàn camera, danh thiếp của mình và điện thoại đang quay lên mặt bàn. ‘Tôi sẽ làm việc bằng văn bản. Ngay bây giờ, tôi yêu cầu bệnh viện ghi nhận ba việc: bệnh nhân chưa đồng ý chuyển phòng; nhân chứng Minh Châu vừa nhận tin nhắn đe dọa liên quan đến việc chuyển phòng; camera tầng sáu phải được niêm phong dữ liệu từ trước mười ba giờ đến hiện tại. Nếu bệnh viện từ chối, xin anh nói rõ tên và chức vụ để tôi đưa vào đơn khẩn.’
Nụ cười của người phụ trách ca mỏng đi. Ông nhìn điều dưỡng, nhìn Kha đang quay, rồi nói sẽ tạm thời giữ nguyên phòng để tránh ảnh hưởng sức khỏe bệnh nhân và báo lại bộ phận kỹ thuật. Đó không phải chiến thắng. Đó chỉ là việc giữ một cánh cửa không đóng sập trong vài giờ nữa. Nhưng trong vụ này, vài giờ đôi khi là khoảng cách giữa chứng cứ còn tồn tại và chứng cứ được giải thích là lỗi hệ thống.
Khi hành lang dần bớt người, Minh Châu ngồi xuống mép giường mẹ. Mẹ cô nắm lấy tay con gái, bàn tay gầy phủ lên những khớp ngón tay lạnh ngắt. ‘Con đừng vì mẹ mà nói sai,’ bà thì thào. ‘Mẹ nghèo chứ mẹ không muốn con sống cúi đầu.’ Minh Châu cúi mặt xuống chăn, vai run lên nhưng không phát ra tiếng khóc.
Lúc đó, điện thoại của Lê An sáng lên. Không có chuông. Không có số. Chỉ có một thông báo hiện ở màn hình khóa, cùng kiểu tên gửi đã xuất hiện trên máy Minh Châu: Không số.
Cô không chạm ngay. Kha bước lại gần nhưng dừng đúng khoảng cách không đụng vào chứng cứ. Lê An dùng máy của anh ghi lại thao tác, rồi mới vuốt thông báo. Tin nhắn có một bức ảnh chụp qua lớp kính phòng tư vấn ban nãy. Trong ảnh, Minh Châu cúi đầu, bàn tay đè lên túi áo khoác cũ. Góc chụp không rõ mặt người đứng ngoài, nhưng đủ rõ để thấy người gửi đã ở rất gần khi lời khai được lập.
Dưới bức ảnh là một câu: Cô vẫn chọn nhầm người để tin.
Lê An nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn lên hành lang bệnh viện trắng lạnh ngoài cửa. Camera góc trần vẫn nằm đó, đèn báo nhỏ im lìm không sáng. Người gửi không để lại số, nhưng lần này họ để lại một góc chụp. Và góc chụp ấy chỉ có thể thuộc về một người đã đứng trong bệnh viện Minh Đức khi Minh Châu tưởng mình cuối cùng cũng được nói sự thật.
