Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 85: Ảnh Đế Tháo Mặt Nạ

Chương 85: Ảnh Đế Tháo Mặt Nạ

Cánh cửa thoát hiểm khép lại sau lưng Kỷ Tu Dương chưa đầy ba giây, khán phòng đã như bị một bàn tay vô hình lật tung. Tiếng người gọi tên anh ta chồng lên tiếng phóng viên đứng dậy, tiếng chân hỗn loạn tràn qua lối đi bên hông, tiếng máy quay xoay gấp khiến ánh đèn trắng quét qua mặt từng người như lưỡi dao. Trên màn hình lớn, bốn chữ “Làm theo kế hoạch” vẫn nằm ở đó, bình thản đến mức tàn nhẫn. Một câu ngắn như vậy, đời trước từng đủ để đẩy tôi vào vực. Đời này, nó trở thành chiếc đinh đầu tiên đóng vào mặt nạ của người từng đứng bên cạnh tôi dưới danh nghĩa tình yêu.

Tôi không gọi anh ta lần thứ hai. Người thật sự muốn rời khỏi ánh đèn sẽ luôn có lý do để biến mất, nhưng người sống bằng ánh đèn thì không thể chịu nổi cảnh mình bỏ chạy bị quay lại từ mọi góc độ. Quả nhiên, chưa đến nửa phút sau, cửa bên lại mở. Kỷ Tu Dương quay trở vào cùng quản lý và hai nhân viên bảo vệ của ban tổ chức. Anh ta vẫn giữ dáng đi thẳng, cằm hơi nâng, khóe miệng mím lại thành một đường vừa đủ giống chịu đựng oan ức. Nếu không phải bóng anh ta trên thảm đỏ vừa rồi quá vội, có lẽ rất nhiều người vẫn sẽ tin đây là một ảnh đế bị kéo vào trò bẩn của người khác.

Fan ở khu khách mời phía sau bắt đầu khóc. Có người hét rằng ảnh đại diện đen không chứng minh được gì, có người mắng tôi dùng lễ trao giải để trả thù tình cũ. Tôi nghe thấy, nhưng không phản bác. Dư luận chỉ tỉnh khi bằng chứng và nỗi sợ bị lừa cùng lúc đặt trước mặt nó.

Tô Mạn bước đến gần bục phát biểu, giọng lạnh và rõ. “Dữ liệu tin nhắn vừa trình chiếu không phải ảnh chụp màn hình truyền tay. Thiết bị nguồn do Nhan Sơ chủ động giao cho văn phòng luật sư của tôi, sau đó được niêm phong, trích xuất bởi đơn vị giám định điện tử độc lập và nộp kèm hồ sơ. Thông tin cá nhân chưa được phép công bố đã được làm mờ. Người liên quan có quyền phản hồi tại đây.”

Kỷ Tu Dương nhận micro từ quản lý. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt vẫn dịu như những năm tháng tôi từng ngu ngốc tin rằng đó là nơi có thể trú mưa. “Tinh Miên, em nhất định phải làm đến mức này sao?”

Hai chữ “Tinh Miên” khiến rất nhiều ống kính lập tức bắt lấy mặt tôi. Người đàn ông này luôn biết công chúng muốn nghe gì: một câu thân mật đủ mập mờ, một tiếng thở dài đủ đau đớn, một khoảng im lặng đủ để người khác tự viết thay anh ta nửa phần kịch bản còn lại.

“Anh có thể phản hồi dữ liệu,” tôi nói. “Đừng dùng tên tôi để thay thế câu trả lời.”

Nụ cười trên mặt Kỷ Tu Dương nhạt đi. Anh ta quay sang màn hình lớn. “Tài khoản ảnh đại diện đen không phải chỉ mình tôi dùng được. Trong đoàn đội của tôi có quản lý, trợ lý, nhân viên truyền thông. Một tin nhắn không thể chứng minh tôi chỉ đạo bất cứ ai. Huống hồ, Nhan Sơ vừa thừa nhận cô ấy bị Tinh Diệu ép. Bây giờ em lại muốn kéo tôi vào, có phải vì năm đó tôi không công khai đứng về phía em nên em hận tôi không?”

Một tiếng nấc rất nhỏ vang lên từ khu fan. Tôi bỗng thấy buồn cười. Anh ta không phủ nhận đoạn tin nhắn trước tiên. Anh ta phủ nhận tư cách đau của tôi. Như thể chỉ cần biến tôi thành một người phụ nữ trả thù vì tình yêu không thành, mọi tài liệu trên màn hình đều sẽ bẩn theo cảm xúc của tôi.

“Đúng,” tôi đáp. Khán phòng thoáng im. Kỷ Tu Dương có lẽ cũng không ngờ tôi sẽ nhận chữ ấy nhanh như vậy. Tôi nhìn anh ta rất lâu, rồi nói tiếp: “Tôi từng hận anh. Hận anh ở đời trước im lặng, hận anh ở đời này nói ‘chỉ là đồng nghiệp’, hận anh dùng một câu không rõ ràng để để lại cho mình đường lui sạch sẽ. Nhưng hận một người không đủ làm bằng chứng. Cho nên hôm nay, thứ tôi đưa ra không phải nước mắt của tôi.”

Tô Mạn ra hiệu. Màn hình chuyển sang một giao diện tài liệu mới. Tiêu đề được giữ lại, chữ ký và số định danh bị che kín: “Biên bản định hướng hình tượng và hợp tác truyền thông quý IV.” Ngày ký nằm trước đêm khách sạn Vân Lam gần một tháng. Bên dưới, vài dòng điều khoản được khoanh đỏ: duy trì hình tượng nam nghệ sĩ độc thân thâm tình; hạn chế xác nhận quan hệ riêng tư có rủi ro; sau khủng hoảng của nghệ sĩ L.T.M, triển khai tuyến nội dung “người đàn ông bị lừa dối nhưng vẫn giữ thể diện cho đối phương”; phối hợp hình ảnh với nữ nghệ sĩ N.S trong dự án Ánh Tuyết và chuỗi hoạt động thương mại liên kết.

Không khí dưới sân khấu đổi màu. Lần này không phải phẫn nộ ồ ạt mà giống một vết nứt âm thầm chạy qua lớp băng. Phóng viên cúi đầu chụp điều khoản, blogger đọc to cụm “trước khủng hoảng”, còn đại diện nhãn hàng bên phải tôi tái mặt vì hiểu ba chữ “định hướng hình tượng” trong ngành này có nghĩa gì.

Kỷ Tu Dương siết micro. “Đây là tài liệu hợp tác thương mại bình thường. Nghệ sĩ nào cũng có định hướng hình tượng. Cụm L.T.M có thể là bất kỳ ai. Các người cắt vài dòng rồi muốn gán tội cho tôi?”

“Vậy xem bản đối chiếu thời gian.” Giọng Tô Mạn lạnh đều.

Màn hình lại đổi. Một chuỗi email nội bộ hiện ra với tiêu đề: “Phương án truyền thông 24 giờ sau sự kiện Vân Lam.” Mốc thời gian gửi bản nháp sớm hơn video scandal bị tung ra hai giờ. Trong bản kế hoạch, dòng thứ ba khiến khán phòng lặng xuống rất sâu: “K.T.D giữ im lặng sáu giờ đầu, sau đó đăng nội dung mơ hồ: đã khuyên can nhưng tôn trọng lựa chọn của đối phương. N.S xuất hiện với vai trò bạn thân bị tổn thương. Tinh Diệu tiếp nhận chỉ trích, chuẩn bị thay thế tài nguyên.”

Tôi nghe thấy tiếng ghế cọ sàn. Đường Vệ Minh muốn đứng lên nhưng lại ngồi xuống dưới ánh nhìn của Ôn Thừa Quân. Ông ta vẫn nhã nhặn, chỉ nâng tay chỉnh lại cổ tay áo, như thể quân cờ phía trước bị cháy không đáng để người ngồi sau bàn cờ đau tay.

Kỷ Tu Dương bỗng bật cười rất nhẹ. “Tinh Miên, em chuẩn bị đầy đủ thật. Em để Nhan Sơ lên sân khấu, để luật sư chiếu tài liệu, để cả hội trường nhìn tôi như tội phạm. Em nói mình không kích động bạo lực mạng, nhưng em biết rõ sau đêm nay fan tôi sẽ bị chửi, đoàn đội tôi sẽ bị công kích, mọi bộ phim của tôi sẽ bị tẩy chay. Đây không phải trả thù thì là gì?”

Tôi nhìn khu fan của anh ta. Những cô gái từng giơ bảng đèn tên anh ta giờ mắt đỏ hoe, có người vẫn lắc đầu, có người đã bắt đầu cúi xuống xóa ảnh trên điện thoại. Tôi không thấy họ đáng cười. Đời trước, tôi cũng từng tin một người như thế. Tin đến mức khi anh ta im lặng, tôi còn tự tìm lý do thay anh ta.

“Không ai được vì tôi mà tấn công fan của anh,” tôi nói, từng chữ rất chậm để micro thu rõ. “Người bị lừa không có lỗi vì từng tin. Nhưng người dùng lòng tin của họ làm áo giáp thì có.”

Hạ Trầm Chu đứng dưới sân khấu, không bước lên, không giành micro, không thay tôi kết án ai. Chỉ có đường phát dự phòng vẫn sáng ổn định ở góc màn hình phụ, giống một bàn tay đặt sau lưng nhưng không đẩy tôi đi.

Kỷ Tu Dương nhìn tôi, lớp dịu dàng cuối cùng trên mặt anh ta bị mài mỏng đến gần như trong suốt. “Em nghĩ năm đó tôi có thể làm gì? Thừa nhận quan hệ với em rồi cùng bị kéo xuống sao? Em lúc đó đã ở trong bão rồi. Tôi không nhảy vào không phải vì tôi không đau, mà vì tôi phải giữ lại một con đường. Nếu cả hai cùng chết trong dư luận, ai còn có thể sống tiếp?”

Câu ấy vừa rơi xuống, khán phòng im đến mức tôi nghe rõ tiếng đèn sân khấu rung rất khẽ trên giàn treo. Thì ra đây mới là lời thật nhất anh ta từng nói. Không phải không biết. Không phải không thể. Chỉ là trong bài toán tổn thất của anh ta, tôi đã bị xếp vào phần có thể bỏ đi.

Đời trước, tôi từng đứng trước cửa phòng họp của Tinh Diệu, nghe quản lý đọc bài đăng của anh ta: “Tôi và cô Lạc chỉ là đồng nghiệp từng hợp tác vui vẻ.” Khi ấy tôi còn nghĩ, có lẽ anh bị ép, có lẽ ngày mai anh sẽ gọi. Ngày mai đó không bao giờ đến. Tôi chết trong mưa, còn anh ta nhận giải ảnh đế thứ hai vào mùa đông năm sau.

Tôi không muốn khóc. Không phải vì tôi mạnh đến mức không đau, mà vì nước mắt của tôi từng bị họ dùng làm chứng cứ cho sự suy sụp, sự điên cuồng, sự không đáng tin. Tôi cầm micro, bước xuống một bậc thang. Kỷ Tu Dương đứng cách tôi mấy mét, vẫn là gương mặt từng khiến vô số người tin rằng anh ta sinh ra để yêu một cách tử tế.

“Anh nói giữ lại một con đường,” tôi nói. “Con đường ấy dẫn anh đến hợp đồng hình tượng mới, đến vai nam chính được giữ nguyên, đến bài phát biểu nhận giải, đến những năm tháng trong sạch không dính một hạt bụi. Còn tôi thì sao? Tôi bị anh để lại trong căn phòng mà các người đã chuẩn bị sẵn máy quay, hot search, lời khai giả và một bản kế hoạch 24 giờ sau khủng hoảng.”

Kỷ Tu Dương hé môi, nhưng lần đầu tiên không tìm được câu trả lời đủ đẹp. Máy quay chiếu cận mặt anh ta lên màn hình lớn. Dưới ánh sáng phóng đại, tôi thấy rất rõ một vết nứt nhỏ ở khóe miệng, nơi nụ cười quen thuộc không còn bám được nữa.

Tôi dừng lại trước bậc cuối cùng. Cả khán phòng, cả livestream, cả những khuôn mặt từng yêu anh ta và ghét tôi đều bị kéo vào một khoảng lặng sắc như thủy tinh. Tôi không hỏi anh có chỉ đạo không. Câu ấy đã có hồ sơ, có thiết bị, có tòa án và có thời gian trả lời. Tôi chỉ nhìn người đàn ông từng là vết thương sâu nhất trong tim mình, hỏi một câu mà đời trước đến chết tôi cũng không dám hỏi.

“Kỷ Tu Dương,” tôi nói, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ, “anh có từng yêu tôi không?”