Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 84 - Chương 84: Lời Khai Của Nhan Sơ

Chương 84: Lời Khai Của Nhan Sơ

Trong khoảnh khắc người kia nói ra hai chữ “mười một phút”, khán phòng như bị ai đặt tay lên cổ họng. Tiếng máy quay vẫn chạy, tiếng shutter vẫn nổ, nhưng mọi âm thanh đều bị kéo xa khỏi tôi, chỉ còn màn hình lớn với khuôn mặt bị khẩu trang che kín và tấm thẻ nhân viên Vân Lam cũ đung đưa trước ngực người trong khung hình. Đời trước, tôi từng bị chín giây giết chết. Đời này, mười một phút bị xóa bắt đầu quay về đòi nợ.

Người nhân viên cúi thấp đầu hơn, giọng qua bộ đổi âm khàn nhưng không run. “Tôi không yêu cầu công chúng tin tôi bằng lời nói. Ca trực, bảng đổi ca, tin nhắn yêu cầu mở thẻ kỹ thuật và bản sao nhật ký bảo trì camera đã được gửi cho luật sư Tô Mạn trước hai giờ chiều hôm nay. Đêm đó, tôi không tự ý đổi ca. Có người bảo tôi rời khỏi hành lang tầng hai mươi ba trong khoảng thời gian từ 23:28 đến 23:39. Sau đó, có người khác dùng thẻ nhân viên của tôi truy cập phòng máy phụ.”

Trên màn hình, một bảng thời gian mới hiện ra. Tên, số điện thoại và mã nhân sự được che mờ, nhưng những mốc giờ vẫn rõ đến tàn nhẫn. 21:06, nhân viên trực tầng nhận tin đổi ca tạm thời. 22:48, thẻ kỹ thuật được kích hoạt lại. 23:25, camera thang máy phụ ghi nhận một người mặc váy trắng đi vào khu phục vụ. 23:31, camera hành lang 23 mất một đoạn trích xuất nội bộ. 23:41, người đàn ông trong đoạn video lan truyền xuất hiện trước phòng 2306. Những con số xếp cạnh nhau không khóc thay tôi, cũng không nguyền rủa Nhan Sơ. Chúng chỉ lạnh lùng nói rằng có người đã đứng rất lâu ở chỗ ánh sáng không chiếu tới.

Đường Vệ Minh đứng bật dậy. “Tắt đi! Đây là phát sóng bất hợp pháp.”

Màn hình phụ của ban tổ chức chớp một cái, rồi đường phát dự phòng tự động đè lên. Tôi nhìn xuống dưới sân khấu. Hạ Trầm Chu đứng ở mép hàng ghế, một tay đặt lên tai nghe, sắc mặt bình tĩnh đến gần như lạnh. Anh chỉ gật rất nhẹ, như nhắc rằng con đường phía sau vẫn còn. Tôi bỗng nhận ra mình đã không còn phải vừa nói vừa sợ có người rút mất micro khỏi tay nữa.

Tô Mạn bước lên nửa bậc thang, giọng chị sắc như tiếng giấy niêm phong được xé ra. “Ông Đường, nếu ông cho rằng nhân chứng bịa đặt, xin hãy dùng hồ sơ ca trực, dữ liệu máy chủ và biên bản nội bộ của khách sạn Vân Lam để phản bác. Đừng dùng tiếng quát để thay thế chứng cứ.”

Mặt Đường Vệ Minh đỏ lên rất nhanh, rồi lại tái xuống. Ông ta nhìn về phía Nhan Sơ. Ánh mắt ấy ngắn đến mức người ngoài có thể bỏ qua, nhưng tôi đã nhìn thấy. Trong đời trước, ông ta cũng từng nhìn tôi như vậy trước cuộc họp yêu cầu xin lỗi: không phải nhìn một con người, mà nhìn một món hàng đang làm hỏng kế hoạch xuất kho.

Nhan Sơ ngồi ở hàng ghế thứ hai, hai vai co lại dưới lớp váy trắng. Cô ta không còn cúi đầu vì yếu đuối nữa. Đó là tư thế của một người đang tính xem nếu mình đứng dậy, mũi dao sẽ rơi xuống ai trước. Kỷ Tu Dương nghiêng người sang, môi khẽ động, có lẽ đang bảo cô ta bình tĩnh. Từ chỗ tôi đứng, tôi chỉ thấy bàn tay anh ta đặt lên tay vịn ghế đã siết chặt đến trắng bệch.

Người nhân viên trong livestream tiếp tục nói: “Người phụ nữ đi vào thang máy phụ lúc 23:25 có kẹp tóc ngọc trai và vòng bạc mảnh. Cô ấy đưa cho tôi một phong bì, nói chỉ cần tôi khai rằng cô Lạc ở lại phòng lâu hơn thực tế, mọi chuyện còn lại công ty sẽ xử lý. Tôi không biết đoạn video sẽ bị cắt thành như vậy. Tôi sợ mất việc nên nhận tiền. Tôi đã sai.”

Khán phòng vỡ ra một tiếng ồ nặng nề. Có người gọi tên Nhan Sơ, có người gọi tên tôi, có người mắng “diễn hay thật”. Tôi không thấy hả hê. Một người từng đứng cạnh tôi trước ống kính, từng ôm tay tôi gọi “Miên Miên”, đang bị chính vai diễn yếu đuối của cô ta bóp nghẹt. Đắng ở chỗ, đến tận giây phút này, tôi vẫn nhớ hơi ấm bàn tay cô ta ở đời trước.

Tôi cầm micro lên. “Không ai được dùng lời khai chưa hoàn chỉnh để kích động tấn công một người khác. Tôi chỉ hỏi một câu.” Tôi nhìn thẳng về phía Nhan Sơ. “Cô muốn để người khác nói thay mình, hay tự nói phần cô biết?”

Tất cả ống kính quay về phía cô ta. Nhan Sơ chậm rãi đứng dậy. Đầu gối cô ta va vào ghế trước, phát ra một tiếng rất nhỏ nhưng lại bị micro khu khách mời thu được. Cô ta nhận micro từ nhân viên, ngón tay run đến mức đầu micro gõ nhẹ vào móng tay.

“Em…” Cô ta vừa mở miệng đã nghẹn. Cách xưng hô ấy khiến rất nhiều người mềm lòng theo bản năng. “Em không biết mọi chuyện sẽ thành ra như vậy. Em chỉ nghe công ty sắp xếp. Lúc đó Đường tổng nói Tinh Miên muốn gặp người của đoàn phim riêng để thương lượng tài nguyên. Em tưởng chỉ cần em xuất hiện ở đó, giữ người lại một lúc, sau này nếu có chuyện thì công ty sẽ giải thích là hiểu lầm nội bộ. Em không cắt video. Em cũng không mua hot search.”

Đường Vệ Minh quát khẽ: “Nhan Sơ!”

Cô ta run lên, nhưng không ngồi xuống. Nước mắt đã lăn xuống rất đúng lúc. “Em thật sự không dám chống lại công ty. Hợp đồng của em nằm trong tay họ. Họ nói nếu em không nghe lời, em sẽ giống Tinh Miên, bị đóng băng, bị đòi bồi thường, cả đời không còn phim để đóng. Em chỉ muốn sống sót thôi.”

Hai chữ “sống sót” rơi xuống, lòng tôi khẽ co lại. Đời trước, khi tôi muốn sống sót, tất cả bọn họ đều nói tôi làm quá. Đời này, khi sự thật chạm vào họ, ai cũng có lý do để sống sót.

“Vậy ai mở cửa phòng 2306 lúc 23:41?” Tô Mạn hỏi.

Nhan Sơ cắn môi. Dưới màn hình lớn, khung hình bàn tay đeo vòng bạc được phóng to, thông tin cá nhân xung quanh đã làm mờ. Cô ta giấu cổ tay vào sau lưng theo bản năng, nhưng đã quá muộn. Một camera ở khu bên trái bắt được động tác ấy, lập tức phóng lên màn hình phụ. Tôi không cần nói gì. Động tác nhỏ nhất của người đang diễn đôi khi còn thật hơn cả lời thoại.

“Là em,” cô ta nói rất khẽ.

Khán phòng lại xôn xao. Nhan Sơ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía tôi. “Nhưng Tinh Miên, cậu cũng chưa từng cho tớ đường lui. Cậu có vai diễn tốt nhất, stylist tốt nhất, kịch bản tốt nhất. Người ta chỉ nhìn thấy cậu. Tớ đứng cạnh cậu bao nhiêu năm, lúc nào cũng chỉ là bạn thân của Lạc Tinh Miên. Nếu cậu chịu nhường một lần, nếu cậu không ép mọi người phải chọn cậu, tớ đã không bị đẩy đến bước đó.”

Lời trách móc ấy không mới. Đời trước, mạng từng mắng tôi bằng cùng một logic: vì tôi đứng dưới ánh đèn, nên bóng tối của người khác là lỗi của tôi; vì tôi không tự ngã xuống, nên kẻ đẩy tôi chỉ là bị ép phải vươn tay. Đến tận lúc thừa nhận mình mở cánh cửa ấy, cô ta vẫn cần biến tôi thành nguyên nhân.

“Tôi không ép cô mở cửa cho ai,” tôi nói. “Tôi cũng không ép cô nhận phong bì, không ép cô đeo vòng bạc, không ép cô đứng trước ống kính khóc rằng mình lo cho tôi. Tài nguyên trong ngành này vốn không sạch, nhưng bẩn không phải vì có người giỏi hơn cô. Bẩn là vì có người đồng ý giẫm lên người khác để đi nhanh hơn.”

Nhan Sơ lảo đảo một bước. Nhưng ngay sau đó, Tô Mạn đã ra hiệu cho kỹ thuật chuyển màn hình. Một bản tài liệu được phóng lên, phần chữ ký và số căn cước đều che mờ, chỉ giữ lại tiêu đề và ngày tháng: “Thỏa thuận bổ sung tài nguyên biểu diễn – Nhan Sơ.” Ngày ký nằm trước đêm scandal hai ngày. Bên dưới là các điều khoản được trích riêng: sau khi sự kiện khủng hoảng của nghệ sĩ L.T.M được xử lý, bên B được ưu tiên vai nữ chính dự án Ánh Tuyết, gói đại diện thương mại quý tiếp theo và chiến dịch hình tượng “người bạn bị tổn thương nhưng bao dung”.

Tiếng xì xào lần này không còn giống sự phẫn nộ tức thời. Có blogger đọc to ngày ký. Có phóng viên hỏi vì sao thỏa thuận trao tài nguyên lại có trước khi “khủng hoảng” xảy ra. Có đại diện nhãn hàng cúi xuống gọi điện thoại. Dư luận chưa xin lỗi tôi, nhưng lợi ích đã bắt đầu tự bảo vệ nó bằng cách rời khỏi con tàu đang chìm.

Ôn Thừa Quân vẫn ngồi yên. Khi tôi nhìn sang, ông ta mỉm cười, nụ cười rất nhạt, rất nhã nhặn. Một quân cờ có thể bị bỏ. Một Đường Vệ Minh cũng có thể bị bỏ. Nhan Sơ sụp đổ không đủ khiến người ngồi sau bàn cờ đau tay. Tôi hiểu điều đó, nên không để mình say trong tiếng ồn đang dâng lên.

Kỷ Tu Dương đột nhiên đứng dậy. Anh ta không gây chú ý bằng lời nói, chỉ chỉnh lại khuy áo vest rồi bước về phía lối đi bên hông. Đời trước, sau khi tôi bị ép xin lỗi, anh ta cũng rời khỏi phòng họp như vậy, để lại một câu “anh không tiện tham gia nữa”. Người đàn ông luôn diễn thâm tình trước ống kính, hóa ra điều thành thạo nhất vẫn là rời đi trước khi lửa bén vào áo.

“Kỷ Tu Dương,” tôi gọi.

Bước chân anh ta khựng lại. Cả khán phòng quay theo anh ta như dòng nước đổi hướng. Tôi không hỏi anh ta có biết không, cũng không hỏi anh ta đã làm gì. Những câu hỏi ấy quá nhẹ đối với một người đã sống bằng cách chừa đường lui. Tôi chỉ nhìn Nhan Sơ. “Cô vừa nói công ty sắp xếp. Vậy người đầu tiên nhắn cô đến phòng 2306 đêm đó là ai?”

Nhan Sơ siết micro. Cô ta nhìn Đường Vệ Minh, rồi nhìn Kỷ Tu Dương. Trong khoảnh khắc ấy, lớp yếu đuối trên mặt cô ta rạn ra, để lộ một thứ còn nguyên vẹn hơn nước mắt: nỗi sợ bị bỏ lại một mình.

Kỷ Tu Dương quay nửa người lại, giọng vẫn dịu dàng đến mức tàn nhẫn. “Sơ Sơ, em mệt rồi. Đừng nói những điều khiến mình hối hận.”

Câu nói ấy vừa rơi xuống, màn hình lớn chuyển sang một giao diện tin nhắn đã được làm mờ phần thông tin người nhận. Dòng thời gian hiện rõ: 22:39, một tài khoản có ảnh đại diện màu đen gửi cho Nhan Sơ địa chỉ khách sạn, số phòng 2306 và bốn chữ ngắn ngủi: “Làm theo kế hoạch.”

Kỷ Tu Dương không chờ màn hình chạy tiếp. Anh ta xoay người đi thẳng về phía cửa bên. Ánh đèn sân khấu kéo bóng anh ta dài trên thảm đỏ, giống một vết mực đen bị ai đó cố lau nhưng càng lau càng loang. Tôi nhìn cánh cửa thoát hiểm mở ra rồi khép lại sau lưng anh ta, trong lòng không còn đau như đời trước nữa. Lần này, người bỏ đi không phải tôi. Và lần này, phía sau người bỏ đi ấy, tất cả ống kính đều vẫn đang sáng.