Chương 86: Sổ Đen Được Mở
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 86: Sổ Đen Được Mở
Kỷ Tu Dương nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức tiếng ồn trong khán phòng giống như bị kéo ra xa, chỉ còn lại tiếng micro thu từng hơi thở quá nhỏ của anh ta. Người đàn ông từng quen thuộc với mọi góc máy ấy không lập tức trả lời. Anh ta hiểu câu hỏi này không thuộc về tình yêu nữa. Nó là một lưỡi dao rất mỏng, chỉ cần đặt sai hướng, toàn bộ hình tượng thâm tình anh ta giữ suốt nhiều năm sẽ bị chính tay anh ta cắt đứt.
Cuối cùng, Kỷ Tu Dương cười rất khẽ. Nụ cười ấy không còn dịu dàng, chỉ còn vẻ mệt mỏi được diễn vừa đủ để khiến người khác thương hại. “Từng,” anh ta nói. “Nếu không từng yêu em, năm đó tôi đã không đau đến vậy.”
Trong khu fan của anh ta, có người lập tức bật khóc. Một blogger ở hàng ghế truyền thông cúi xuống gõ rất nhanh, có lẽ tiêu đề đã hiện sẵn trong đầu: Ảnh đế nghẹn ngào thừa nhận từng yêu. Tôi nhìn Kỷ Tu Dương, bỗng hiểu vì sao đời trước mình từng thua thảm hại như vậy. Không phải vì tôi không có lý, mà vì có những người sinh ra đã biết biến mỗi vết thương của người khác thành một câu thoại đẹp cho mình.
“Từng yêu, nhưng ký hợp đồng hình tượng trước scandal của tôi một tháng,” tôi nói. “Từng yêu, nhưng kế hoạch xử lý khủng hoảng của anh được soạn trước khi video giả tung ra. Từng yêu, nhưng sáu giờ đầu anh im lặng để xem tôi chìm đủ sâu chưa, sau đó mới đăng một câu mập mờ để giữ mình sạch sẽ.”
Mặt Kỷ Tu Dương hơi cứng lại. Anh ta vừa định mở miệng, tôi đã lùi nửa bước, trả lại khoảng sân khấu cho ánh đèn và hồ sơ. Tôi không cần câu trả lời ấy nữa. Đời trước, nó từng là thứ tôi muốn nghe đến phát điên. Đời này, khi nó rơi xuống trước mặt tôi, tôi chỉ thấy nó nhẹ như một mảnh giấy đã cháy gần hết.
“Tô luật sư,” tôi nói, “mở phần tiếp theo đi.”
Tô Mạn gật đầu. Ánh sáng trên màn hình lớn tối đi trong một giây rồi bật lại. Không còn là tin nhắn của Kỷ Tu Dương, cũng không còn là hợp đồng hình tượng. Một giao diện thư mục màu xám hiện ra, tiêu đề bị phóng lớn đến mức mọi người trong khán phòng đều nhìn thấy: “Danh mục kiểm soát rủi ro nghệ sĩ – Tinh Diệu.”
Bên dưới tiêu đề là từng mã số lạnh lẽo: S-03, S-09, S-17, S-21, S-28. Sau mỗi mã số là một cột hồ sơ bị làm mờ tên thật, nhưng vẫn giữ lại mốc thời gian, loại scandal, phương án xử lý, giá trị hợp đồng còn lại và mức độ “có thể hy sinh”. Bốn chữ cuối cùng khiến cả hội trường như bị đè xuống. Có người hít mạnh một hơi. Có người chửi thề rất nhỏ. Đại diện một nhãn hàng vừa rồi còn cố giữ vẻ bình tĩnh lập tức quay sang nói chuyện với trợ lý pháp lý.
Tôi nhìn dòng S-17. Mã số ấy đã theo tôi từ bức thư nặc danh đầu tiên, từ hồ sơ nghệ sĩ từng biến mất, từ những đêm tôi ngồi với Tô Mạn giữa đống giấy tờ tưởng như không bao giờ có điểm cuối. Bây giờ nó nằm dưới ánh đèn, không còn là một con số cô độc trong bóng tối.
Đường Vệ Minh đứng bật dậy. Lần này, Ôn Thừa Quân không giữ ông ta lại nữa. Có lẽ trong mắt ông ta, một quân cờ đã bị cháy đến mức tự vùng vẫy cũng không còn ảnh hưởng đến bàn cờ.
“Dừng phát ngay!” Đường Vệ Minh giật lấy micro từ nhân viên bên cạnh, giọng mất hẳn vẻ lịch sự quen thuộc. “Đây là tài liệu nội bộ bị đánh cắp. Tinh Diệu sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự đối với việc xâm phạm bí mật kinh doanh. Lạc Tinh Miên, cô biết mình đang làm gì không?”
Tôi nhìn ông ta. “Tôi biết. Tôi đang để những người từng bị các ông định giá nhìn thấy tên mình không chỉ nằm trong hồ sơ hủy hoại.”
“Cô không có quyền công bố!”
“Cô ấy không công bố toàn bộ.” Tô Mạn bước lên một bước, giọng vẫn lạnh như lưỡi dao đã được mài qua nước. “Phần đang trình chiếu chỉ là danh mục đã ẩn danh, đã che dữ liệu riêng tư và đã được đối chiếu với lời khai của các nghệ sĩ liên quan. Bản đầy đủ, gồm nguồn cung cấp, giá trị băm, thời điểm trích xuất, chuỗi bảo quản chứng cứ và đơn đề nghị bảo vệ nhân chứng đã được nộp cho tổ điều tra liên ngành Minh Hải trước khi lễ trao giải bắt đầu.”
Đường Vệ Minh sững lại trong khoảnh khắc rất ngắn. Chính khoảnh khắc ấy đủ để máy quay bắt được. Một người quen kiểm soát kịch bản khi lần đầu phát hiện kịch bản thật không nằm trong tay mình, biểu cảm sẽ luôn chậm hơn ánh đèn nửa nhịp.
Màn hình tiếp tục chuyển. Không phải toàn bộ hồ sơ, mà là một bản đối chiếu thời gian được trình bày rõ ràng: S-09 bị tung tin dùng chất cấm ba ngày trước khi đòi chấm dứt hợp đồng; S-21 bị lộ ảnh riêng tư sau khi từ chối gia hạn độc quyền; S-17 bị gán bệnh tâm lý, bị hủy vai, rồi biến mất khỏi ngành sau khi phản đối điều khoản bồi thường. Mỗi dòng đều đi kèm tên tài khoản truyền thông đã dẫn tin đầu tiên, bản nháp thông cáo nội bộ và khoản thanh toán tư vấn truyền thông dưới tên công ty vỏ bọc.
Tôi nghe thấy tiếng xì xào dâng lên thành một làn sóng rất thấp. Nó không ồn như khi Kỷ Tu Dương bị bóc mặt nạ. Nó nặng hơn. Vì tình yêu cũ có thể khiến công chúng phẫn nộ, nhưng một hệ thống nghiền nát nhiều người lại khiến họ sợ. Sợ rằng những câu chuyện từng bị họ lướt qua với một câu “chắc có gì đó thật” hóa ra đều có bàn tay xếp sẵn phía sau.
Một đoạn video ngắn hiện lên ở góc màn hình. Người phụ nữ trong video đeo khẩu trang, tóc cắt ngắn, chỉ để lộ đôi mắt mệt mỏi. Dòng chú thích ghi: “Nghệ sĩ mã S-17, đã đồng ý công khai lời khai có che mặt.”
“Tôi từng nghĩ chỉ cần im lặng thì họ sẽ tha cho tôi,” giọng người phụ nữ phát ra qua loa, khàn và nhỏ. “Nhưng im lặng chỉ khiến hồ sơ của tôi dày thêm. Họ biết tôi sợ gì, biết mẹ tôi bệnh ở đâu, biết hợp đồng nào tôi không thể bồi thường. Khi tôi nói muốn rời công ty, họ đặt trước cho tôi một scandal. Đến lúc tin nổ ra, thông cáo thanh lý hợp đồng của tôi đã ký sẵn.”
Khán phòng im phăng phắc.
Tôi không biết chị ấy đang ở đâu lúc này. Có lẽ trong một căn phòng nhỏ với luật sư bên cạnh, có lẽ trước màn hình livestream, có lẽ vẫn đang run như lần đầu gửi thư nặc danh cho tôi. Nhưng khi giọng chị ấy vang lên dưới mái vòm của lễ trao giải Kim Tượng Minh Hải, tôi bỗng thấy chiếc ghế trống của mẹ ở hàng đầu như sáng hơn một chút. Không phải vì nỗi đau đã được bù đắp. Mà vì cuối cùng, có người không còn phải biến mất trong im lặng.
Đường Vệ Minh tái mặt. “Các người dựng chuyện. Một lời khai che mặt thì chứng minh được gì? Ai biết cô ta là ai? Ai biết có phải Lạc Tinh Miên thuê người diễn không?”
“Tôi cũng đoán ông sẽ nói vậy.” Tô Mạn không nhìn ông ta, chỉ ra hiệu cho kỹ thuật. “Cho nên ngoài lời khai, còn có đơn xác nhận của ba nghệ sĩ đã rời Tinh Diệu, hai bản hòa giải dân sự bị ép ký, một ghi âm cuộc họp nội bộ và sao kê thanh toán qua công ty trung gian. Tối nay chúng tôi chỉ công bố phần đủ để công chúng hiểu mô thức. Phần đủ để truy trách nhiệm, chúng tôi giao cho nơi có thẩm quyền.”
Ngay khi chữ cuối cùng rơi xuống, cửa bên trái khán phòng mở ra.
Không phải phóng viên. Không phải bảo vệ của ban tổ chức. Một nhóm người mặc vest tối màu bước vào cùng đại diện pháp chế của lễ trao giải. Người đi đầu giơ thẻ công tác trước ống kính gần nhất, giọng không cao nhưng đủ khiến mọi tiếng xì xào tắt hẳn. “Ông Đường Vệ Minh, chúng tôi thuộc tổ điều tra liên ngành Minh Hải. Liên quan đến đơn tố giác sử dụng thông tin riêng tư để khống chế nghệ sĩ, nghi vấn làm giả hồ sơ truyền thông và cưỡng ép hợp đồng bất lợi, mời ông phối hợp làm việc ngay bây giờ.”
Micro trong tay Đường Vệ Minh trượt xuống một chút. Ông ta quay đầu nhìn Ôn Thừa Quân.
Tôi cũng nhìn theo.
Ôn Thừa Quân vẫn ngồi ở hàng ghế khách quý, sống lưng thẳng, ngón tay đặt hờ trên tay vịn. Ánh đèn quét qua gương mặt ông ta, nhã nhặn đến mức gần như không liên quan đến mọi thứ đang sụp xuống trước mắt. Chỉ khi Đường Vệ Minh gọi khẽ một tiếng “Ôn tổng”, khóe môi ông ta mới nhấc lên rất nhạt.
Một nụ cười không có ý cứu người.
Đường Vệ Minh hiểu ra trước cả tôi. Sắc mặt ông ta trắng bệch, cổ họng bật ra một tiếng cười khô. “Ôn Thừa Quân, ông muốn bỏ tôi?”
Ống kính lập tức xoay về phía Ôn Thừa Quân. Lần đầu tiên trong đêm nay, người ngồi sau bàn cờ bị ánh đèn gọi đúng tên.
Ông ta chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại khuy áo như thể chỉ chuẩn bị rời khỏi một buổi tiệc hơi ồn ào. Khi đi ngang qua hàng ghế của tôi, ánh mắt ông ta dừng lại trên mặt tôi chưa đầy một giây.
“Cô Lạc,” ông ta nói rất khẽ, nhưng micro của phóng viên gần đó vẫn thu được, “mở được một quyển sổ không có nghĩa là cô đọc hết được nó.”
Tôi nhìn ông ta rời khỏi ánh đèn chính, rồi nhìn Đường Vệ Minh bị hai người của tổ điều tra mời đi giữa tiếng shutter dồn dập như mưa đá. Trong tiếng hỗn loạn đó, điện thoại của Tô Mạn rung lên. Chị liếc màn hình, sau đó đưa cho tôi xem.
Một thông báo mới vừa được đẩy lên toàn mạng: Vân Đỉnh tuyên bố sẽ kiện Lạc Tinh Miên và ê-kíp luật sư vì bôi nhọ danh dự, công bố tài liệu bất hợp pháp và thao túng dư luận tại lễ trao giải.
Tôi đọc hết dòng chữ ấy, rồi ngẩng đầu nhìn cánh cửa nơi Ôn Thừa Quân vừa biến mất. Ánh đèn trên sân khấu vẫn chưa tắt. Nó chỉ đổi hướng, từ một ảnh đế đã mất mặt nạ sang người thật sự ngồi sau màn.
Tôi siết micro trong tay, lòng bàn tay lạnh ngắt nhưng rất vững.
Sổ đen đã mở. Người giữ chìa khóa cuối cùng, cuối cùng cũng bước ra.
