Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 2: Ba Ngày Trước Hot Search

Chương 2: Ba Ngày Trước Hot Search

Tôi nhìn cái tên Nhan Sơ sáng lên trên màn hình rất lâu.

Tiếng chuông điện thoại không lớn, nhưng trong căn phòng nghỉ yên tĩnh của Tinh Diệu, nó giống như một lưỡi dao mỏng cứa qua màng tai. Tôi vừa chết trong một đêm mưa, vừa nghe cả thế giới dùng tên mình làm trò tiêu khiển. Vậy mà chỉ sau một lần mở mắt, mọi thứ trở về sạch sẽ đến tàn nhẫn: trần nhà trắng, điều hòa êm, chiếc cốc giấy bên cạnh sofa còn vệt son mờ.

Ngày 17 tháng 11. Tôi lặp lại con số ấy trong đầu, chậm đến mức gần như tự nghiền nát từng chữ. Ba ngày trước khi video khách sạn Vân Lam bị tung lên mạng. Ba ngày trước khi hot search đầu tiên biến tôi từ một diễn viên đang lên thành loại phụ nữ ai cũng có thể chửi rủa. Ba ngày nghe rất ngắn, nhưng với một người đã chết một lần, nó đủ để đổi vị trí một chiếc camera, giữ lại một đoạn ghi âm, và nhìn rõ ai là người đưa dao trước.

Điện thoại vẫn rung. Tôi đặt đầu ngón tay lên màn hình, móng tay khẽ va vào lớp kính lạnh. Cơ thể tôi phản ứng trước lý trí: dạ dày co lại, lòng bàn tay rịn mồ hôi, cổ họng nghẹn như vẫn còn nước mưa. Đời trước, sau cuộc gọi này, Nhan Sơ bước vào phòng nghỉ của tôi với ly sữa nóng và vẻ mặt lo lắng. Cô ta hỏi lịch trình, hỏi stylist, hỏi cả chuyện tôi có còn giận Kỷ Tu Dương không. Khi đó tôi tưởng cô ta quan tâm. Sau này nhìn lại, từng câu hỏi đều giống một ngón tay thử khóa cửa.

Tôi nhấn nghe máy.

Giọng Nhan Sơ vang lên ngay lập tức, mềm và ngọt như chưa từng dính máu. ‘Miên Miên, cuối cùng cậu cũng nghe rồi. Cậu ngủ trong phòng nghỉ à? Mình gọi mấy cuộc không được, còn tưởng cậu lại giận mình.’

Tôi nhìn bóng mình mờ mờ trên màn hình điện thoại đã tối xuống. Gương mặt hai mươi lăm tuổi tái nhợt, môi không còn vết nứt vì mưa, đôi mắt vẫn còn màu của cái chết. Tôi im lặng nửa giây, rồi hạ giọng. ‘Vừa tỉnh.’

Đầu dây bên kia dường như khựng lại. Có lẽ Nhan Sơ đã quen với một Lạc Tinh Miên luôn giải thích, luôn sợ người khác hiểu lầm, luôn mềm lòng khi nghe cô ta nói giận hay buồn. Chỉ hai chữ quá ngắn cũng đủ khiến cô ta nhận ra hôm nay tôi không giống bình thường. Nhưng cô ta rất nhanh đã cười khẽ, tiếng cười mang theo vẻ trách móc thân mật. ‘Cậu làm mình sợ đấy. Tối qua quay đến khuya, sáng nay lại không ăn gì, thân thể chịu sao nổi. Mình đang ở tầng dưới, lát nữa lên tìm cậu nhé? Có chuyện về lịch trình phim mới, mình muốn nói trực tiếp.’

Lịch trình phim mới. Tôi cụp mắt nhìn chiếc bàn thấp trước sofa. Trên đó có một tập kịch bản bìa xanh, một cuốn sổ lịch trình của công ty và chiếc bút ký màu bạc do Tinh Diệu phát cho nghệ sĩ. Tất cả đều đặt ngay ngắn, giống như đời trước. Khi đó, tôi để Nhan Sơ ngồi một mình ở đây gần mười phút vì phải ra ngoài nghe điện thoại của quản lý. Mười phút ấy, đủ để cô ta nhìn thấy trang lịch trình được kẹp giấy đánh dấu, đủ để biết tối ngày 20 tôi sẽ đến khách sạn Vân Lam gặp đạo diễn Cố Nghiên.

Tôi nói: ‘Không cần lên. Tôi còn việc.’

Lần này, sự im lặng ở đầu dây bên kia dài hơn. Rồi giọng Nhan Sơ thấp xuống, như thể chỉ một câu của tôi cũng làm cô ta tổn thương. ‘Miên Miên, cậu vẫn trách mình vì chuyện vai diễn à? Mình đã nói với anh Vệ Minh rồi, nếu cậu không vui, mình có thể không tranh gì cả. Chúng ta là bạn thân mà.’

Bạn thân. Hai chữ ấy trong đời trước từng phủ lên rất nhiều vết cắt nhỏ. Cô ta mượn stylist của tôi vì ‘chỉ dùng tạm một lần’, lấy kịch bản tôi đánh dấu vì ‘muốn học cách nhập vai’, rồi dùng dáng vẻ sắp khóc khiến mọi người cảm thấy tôi quá hẹp hòi. Cô ta không cướp một lần. Cô ta chỉ kiên nhẫn lấy đi từng chút, đến khi người khác xem ánh sáng vốn thuộc về tôi là thứ nên đặt lên người cô ta.

Tôi kéo khóe môi, nhưng không để tiếng cười thoát ra. ‘Nếu có chuyện, gửi tin nhắn.’

Tôi cúp máy trước khi cô ta kịp nói thêm.

Căn phòng nghỉ lập tức yên tĩnh trở lại. Tôi giữ điện thoại trong tay, lưng vẫn thẳng cứng. Sự bình tĩnh vừa rồi giống một lớp phấn phủ quá mỏng trên vết thương chưa khép miệng. Chỉ cần buông tay, cả người tôi có thể lập tức run lên. Tôi đi vào phòng vệ sinh, khóa trái cửa, mở vòi nước lạnh rồi chống hai tay lên bồn rửa mặt. Trong gương, người phụ nữ nhìn lại tôi có làn da trắng vì thiếu ngủ, tóc dài buộc lỏng sau gáy, khóe mắt còn chút đỏ do vừa tỉnh dậy. Không có vết máu. Không có bùn nước. Không có ánh đèn xe quét qua đồng tử.

Tôi đưa tay chạm lên cổ mình, rồi chậm rãi thở ra. ‘Lạc Tinh Miên, bình tĩnh.’

Câu nói ấy rất khẽ, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó giống một mệnh lệnh. Tôi không được khóc, không được phát điên, không được lao ra hỏi Nhan Sơ vì sao hại tôi, cũng không được gọi điện chất vấn Kỷ Tu Dương. Người vừa sống lại luôn dễ phạm sai lầm vì hận thù. Nhưng hận thù không phải bằng chứng. Nước mắt càng không phải.

Tôi lau mặt, trở ra ngoài và mở cuốn lịch trình trên bàn. Trang ngày 20 tháng 11 được kẹp bằng một mẩu giấy vàng. Dòng chữ của trợ lý lịch trình rất rõ: 19:30, khách sạn Vân Lam, tầng 17, phòng tiếp khách 1706, gặp đạo diễn Cố Nghiên và đại diện sản xuất dự án ‘Tuyết Tận’. Bên cạnh còn có ghi chú: trang phục màu sáng, không mang quá nhiều người đi cùng, cuộc gặp nội bộ không công khai. Tôi nhìn mấy chữ ‘không công khai’ rất lâu. Đời trước, chính bốn chữ ấy khiến tôi không đưa trợ lý theo. Chính vì cuộc gặp bị gọi là nội bộ, khách sạn mới có lý do nói camera khu vực tầng 17 bảo trì, nhân viên phục vụ mới đổi ca bất thường, video cắt ghép mới có thể biến tôi thành người ở lại trong căn phòng ấy quá lâu.

Tôi lấy điện thoại chụp lại toàn bộ trang lịch trình, cả mép giấy, nét bút và thời gian đồng bộ trên máy. Sau đó tôi mở email công ty, tìm chuỗi thư xác nhận lịch hẹn. Vẫn còn. Tinh Diệu gửi thông báo từ ba ngày trước, người nhận gồm tôi, Đường Vệ Minh, bộ phận quản lý nghệ sĩ và một địa chỉ trợ lý sản xuất của đoàn phim. Tôi tải bản gốc về, lưu vào thư mục riêng rồi đổi tên bằng một chuỗi ký tự vô nghĩa. Bắt đầu từ giây phút này, tôi sẽ không để bất kỳ dấu vết nào chỉ nằm trong tay người khác.

Thông báo mới bật lên ở đầu màn hình. Là tin nhắn của Kỷ Tu Dương. ‘Dậy chưa? Nếu lát nữa Sơ Sơ qua tìm em, em đừng lạnh mặt với cô ấy. Cô ấy nhạy cảm, gần đây áp lực rất lớn.’

Tôi nhìn chữ ‘Sơ Sơ’ rồi bật cười không tiếng. Hóa ra vào ngày 17 tháng 11, rất nhiều thứ đã có đáp án. Chỉ là tôi của đời trước quá bận tin người nên không nhìn thấy. Người đàn ông luôn nói sợ công khai tình cảm vì muốn bảo vệ tôi, lại có thể nhắc đến sự nhạy cảm của người phụ nữ khác bằng giọng tự nhiên đến vậy. Khi anh ta dùng bốn chữ sạch sẽ xóa tôi khỏi cuộc đời anh ta, tôi mới hiểu người không được chọn thật ra đã bị loại từ rất sớm.

Tôi không trả lời Kỷ Tu Dương. Tôi chụp lại tin nhắn, lưu cùng thư mục với lịch trình Vân Lam. Có những bằng chứng bây giờ nhìn rất nhỏ, nhỏ đến mức không thể làm gì ai. Nhưng một viên đá bé nếu đặt đúng chỗ, vẫn có thể khiến cả bức tường nứt ra khi thời điểm đến.

Ngoài hành lang có tiếng bước chân. Tôi lập tức úp cuốn lịch trình xuống, kéo tập kịch bản che lên trên. Vài giây sau, cửa phòng nghỉ bị gõ hai tiếng. Giọng nhân viên hành chính vang vào: ‘Chị Tinh Miên, tổng giám đốc Đường bảo chiều nay chị qua phòng họp nhỏ. Có chuyện về phân bổ tài nguyên quý sau cần trao đổi.’

Tôi đứng yên tại chỗ. Phân bổ tài nguyên quý sau. Đời trước, buổi trao đổi ấy không có gì đặc biệt trong mắt tôi. Đường Vệ Minh nói công ty muốn đẩy Nhan Sơ thêm một chút, bảo tôi là đàn chị nên rộng lượng, bảo tài nguyên trong cùng công ty không cần tính toán quá rõ. Tôi khi đó không vui, nhưng vẫn nhịn. Ba ngày sau, khi scandal nổ ra, những tài nguyên từng được gọi là ‘điều phối tạm thời’ lập tức trở thành bậc thang để Nhan Sơ bước lên thay tôi.

Tôi mở cửa. Nhân viên trẻ đứng bên ngoài, trên tay cầm một phong bì trắng có logo Tinh Diệu. Cô ấy đưa cho tôi, không dám nhìn thẳng quá lâu. ‘Đây là lịch trình bản in mới. Anh Vệ Minh nói chị xem trước.’

Tôi nhận lấy phong bì. Đầu ngón tay lướt qua lớp giấy, lạnh và khô. ‘Cảm ơn.’

Cánh cửa đóng lại. Tôi bóc phong bì ngay tại chỗ. Bên trong là lịch trình đã được chỉnh sửa. So với bản trên bàn, cuộc gặp ở Vân Lam vẫn còn, nhưng dòng ‘không mang quá nhiều người đi cùng’ đã bị đổi thành ‘nghệ sĩ tự đến để tránh gây chú ý’. Một thay đổi rất nhỏ. Nhỏ đến mức nếu không từng chết vì nó, tôi sẽ chỉ nghĩ công ty cẩn thận. Nhưng bây giờ, tôi biết từng chữ đều là một sợi dây. Họ không cần đẩy tôi xuống vực bằng tay. Họ chỉ cần đảm bảo lúc tôi rơi, không có ai đứng cạnh để làm chứng.

Tôi đặt hai bản lịch trình cạnh nhau, chụp từng trang, từng dòng bị đổi, từng góc giấy có mã in. Bản mới được gấp lại bỏ vào túi xách. Bản cũ được kẹp vào giữa kịch bản, nhưng không còn ở vị trí dễ thấy. Tôi nhìn căn phòng nghỉ quen thuộc lần cuối. Đời trước, tôi từng xem nơi này là chỗ nghỉ chân trong một công ty đã nâng mình lên. Đời này, tôi chỉ thấy một phim trường dựng sẵn.

Điện thoại lại sáng.

Tin nhắn của Nhan Sơ hiện trên màn hình, kèm một biểu tượng mặt cười đáng thương: ‘Miên Miên, cậu đừng giận nữa. Mình đã đến tầng của cậu rồi. Đừng khóa cửa, mình chỉ muốn nói với cậu vài câu thôi.’

Tôi nhìn dòng chữ ấy, chậm rãi khóa màn hình. Ngoài cửa, tiếng bước chân mềm dừng lại đúng trước phòng nghỉ của tôi.