Chương 1: Đêm Tôi Chết
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 1: Đêm Tôi Chết
Đêm tôi chết, thành phố Minh Hải mưa rất lớn.
Màn hình quảng cáo khổng lồ đối diện ngã tư vẫn sáng, ánh đèn xanh trắng quét qua mặt đường ướt nước như một lưỡi dao lạnh. Trên đó là poster phim mới của Nhan Sơ. Cô ta mặc chiếc váy trắng tôi từng thử trong phòng phục trang năm năm trước, cười dịu dàng dưới hàng chữ: ‘Nữ chính được mong chờ nhất mùa đông’. Cách đó chưa đầy ba trăm mét, tôi đứng dưới mái hiên một cửa hàng đã đóng cửa, tóc ướt dính vào má, trong tay là chiếc điện thoại nứt màn hình, còn tên mình đang nằm ở vị trí đầu tiên của hot search.
#LạcTinhMiênCútKhỏiGiớiGiảiTrí.
Dòng chữ ấy đỏ đến chói mắt. Tôi nhìn nó rất lâu, lâu đến mức không còn phân biệt được nước trên mặt là mưa hay thứ gì khác. Năm năm trước, tôi từng tưởng con người chết vì bị dao đâm, vì bệnh tật, vì tai nạn. Sau này tôi mới biết, có những người bị giết bằng từng câu chữ. Mỗi bình luận là một viên đá, mỗi video cắt ghép là một bản án, mỗi cái im lặng của người quen là một dấu niêm phong đóng lên quan tài.
Bình luận mới vẫn liên tục nhảy lên. ‘Loại phụ nữ này sao còn sống?’ ‘Cướp vai, leo giường, phá hoại tình cảm người khác, chết cũng đáng.’ ‘Nhan Sơ khóc đến sưng mắt rồi, vậy mà cô ta còn giả làm nạn nhân.’ ‘Kỷ Tu Dương đúng là quá tử tế, bị cô ta bám nhiều năm vẫn không nói nặng lời.’ Có người ghép ảnh tôi với rác thải. Có người đào lại tất cả cảnh phim tôi từng diễn, cắt riêng từng biểu cảm rồi nói tôi từ đầu đến cuối đều là loại phụ nữ hạ tiện. Họ không biết tôi. Nhưng trong đêm ấy, dường như ai cũng có quyền phán xử tôi.
Tôi từng giải thích. Từng run tay viết một bài rất dài, nói rằng video khách sạn bị cắt thời gian, nói rằng tôi rời khỏi căn phòng ấy trước khi đạo diễn Cố Nghiên bước vào, nói rằng tôi không cướp vai của ai, cũng không chen vào tình cảm của ai. Tôi từng đứng trong phòng họp của Tinh Diệu, đối diện Đường Vệ Minh và cả bộ phận pháp lý, khàn giọng cầu họ lấy lịch trình gốc, lấy camera khách sạn, lấy ghi âm cuộc gọi. Đổi lại, Đường Vệ Minh chỉ đẩy một tờ giấy đến trước mặt tôi, bảo tôi xin lỗi, nhận sai, rồi biến mất một thời gian.
Ông ta nói: ‘Tinh Miên, công ty đã nâng cô lên thì cũng có quyền hạ cô xuống. Đừng khiến mọi chuyện khó coi hơn.’
Khi đó, tôi vẫn còn ngu ngốc hỏi ông ta: ‘Nhưng tôi không làm.’
Đường Vệ Minh nhìn tôi bằng ánh mắt gần như thương hại. Ông ta không hỏi tôi có làm hay không. Ông ta chỉ tính tôi còn đáng giá bao nhiêu. Một diễn viên bị đẩy vào scandal, nhãn hàng đòi bồi thường, đoàn phim sợ liên lụy, fan quay lưng, người qua đường cần một cái tên để trút giận. So với việc tìm sự thật, hy sinh tôi rõ ràng rẻ hơn rất nhiều.
Cũng trong những ngày đó, Nhan Sơ nắm tay tôi trước ống kính, khóc đến vai run rẩy. Cô ta nói: ‘Miên Miên, nếu cậu thật sự cần vai diễn đó, tại sao không nói với mình?’ Một câu nửa thật nửa giả, mềm như bông, lại đủ đẩy tôi xuống sâu thêm một tầng. Cô ta không nói tôi cướp vai. Cô ta chỉ khiến tất cả mọi người tin rằng tôi đã cướp. Cô ta không nói tôi phá hoại tình cảm. Cô ta chỉ khóc khi phóng viên hỏi về Kỷ Tu Dương. Sự yếu đuối của cô ta được cả thế giới bảo vệ, còn sự im lặng của tôi bị xem là chột dạ.
Kỷ Tu Dương xuất hiện muộn hơn. Người từng đặt nhẫn vào lòng bàn tay tôi, từng nói đợi khi chúng tôi cùng đứng trên sân khấu lớn sẽ công khai mọi chuyện, cuối cùng chỉ đăng một dòng trạng thái rất lịch sự: ‘Tôi và cô Lạc chỉ là đồng nghiệp từng hợp tác, mong mọi người đừng suy diễn.’ Chỉ là đồng nghiệp. Sáu năm thanh xuân, mấy trăm cuộc gọi lúc nửa đêm, chiếc nhẫn khắc ngày đầu tiên chúng tôi ở bên nhau, tất cả bị anh ta gói lại trong bốn chữ sạch sẽ ấy.
Tôi không khóc trước bài đăng của anh ta. Khi một người đau đến tận cùng, phản ứng đầu tiên không phải gào lên, mà là đột nhiên thấy rất yên tĩnh. Tôi ngồi trong căn hộ tối om, nhìn chiếc nhẫn trong hộp nhung, nghĩ hóa ra ánh đèn sân khấu có thể làm người ta đẹp hơn, cũng có thể soi rõ một kẻ hèn nhát đến mức không còn chỗ trốn.
Sau đó là gia đình. Cha tôi gọi điện, giọng nặng nề vì tức giận và sĩ diện. Ông không hỏi tôi có lạnh không, có sợ không, có cần về nhà không. Ông nói hàng xóm đều biết rồi, họ hàng đều đang hỏi, công ty nhỏ của ông cũng bị liên lụy. Ông bảo tôi đừng kéo cả nhà xuống nước, nếu thật sự còn nghĩ cho mẹ đã mất thì hãy im lặng. Tôi cầm điện thoại, nghe chữ ‘mẹ’ rơi xuống như một vật nặng. Người phụ nữ từng đứng sau hậu trường chỉnh lại tóc cho tôi, từng nói diễn viên phải biết nhìn thẳng vào ống kính, đã chết nhiều năm. Vậy mà đến cuối cùng, tên bà cũng bị lôi ra để buộc tôi cúi đầu.
Tôi đã từng có rất nhiều ánh đèn. Ánh đèn phim trường lúc đạo diễn hô bắt đầu. Ánh đèn thảm đỏ khi người hâm mộ gọi tên tôi. Ánh đèn trong căn phòng tập diễn, nơi tôi thức trắng để học một cảnh khóc không ra nước mắt. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình diễn tốt, chỉ cần mình sạch sẽ, chỉ cần mình không hại ai, ánh đèn sẽ luôn công bằng. Nhưng đêm nay, mọi ánh đèn của Minh Hải đều giống máy quay trong phiên tòa không có luật sư. Chúng soi tôi, phóng đại tôi, kết án tôi, rồi lạnh lùng quay sang gương mặt mỉm cười của người khác.
Một chiếc xe màu đen dừng lại bên kia đường. Cửa kính hạ xuống rất thấp, chỉ đủ để lộ đường nét nghiêng lạnh lùng của người ngồi phía sau. Hạ Trầm Chu. Tôi nhận ra anh, dù chúng tôi chưa từng thật sự thân quen. Nhà đầu tư của Kính Hải, người từng nắm trong tay dự án cuối cùng có thể cứu sự nghiệp tôi, cũng là người đã rút tên tôi khỏi danh sách diễn viên sau scandal năm ấy. Trong ký ức của tôi, anh luôn đứng ở rất xa. Không vu khống, không chửi rủa, không khóc giả vờ như Nhan Sơ, không phủi sạch như Kỷ Tu Dương. Anh chỉ im lặng. Nhưng đôi khi, im lặng cũng có thể đẩy một người xuống vực.
Tôi nhìn về phía chiếc xe đó. Không biết có phải do mưa quá dày hay không, tôi thấy người bên trong dường như quay đầu lại. Ánh mắt ấy xuyên qua màn nước, trầm và nặng, như muốn nói gì đó đã đến quá muộn. Tôi bật cười rất khẽ. Đến muộn thì có ý nghĩa gì? Khi một người bị cả thế giới kéo xuống bùn, một bàn tay chìa ra sau khi bùn đã ngập qua miệng cũng chỉ là một loại thương hại xa xỉ.
Điện thoại trong tay lại rung lên. Một tin nhắn không rõ số gửi đến, chỉ có một câu: ‘Cô Lạc, video gốc không còn nữa, đừng tìm.’ Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, đầu ngón tay lạnh cứng. Không còn nữa. Ba chữ ấy giống một lưỡi kéo cắt đứt sợi dây cuối cùng. Tôi từng tin chỉ cần tìm được video gốc, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Tôi từng tin hệ thống khách sạn, lịch trình, nhân chứng, hợp đồng đều sẽ để lại dấu vết. Nhưng đời trước, mỗi lần tôi sắp chạm vào sự thật, sẽ có một bàn tay nào đó nhanh hơn tôi một bước, xóa đi, mua chuộc, bẻ cong, rồi để lại tôi đối diện với khoảng trống.
Tiếng còi xe vang lên xa xa. Mưa đập xuống mái tôn trên đầu tôi, dồn dập như tiếng vỗ tay méo mó của một khán phòng khổng lồ. Trên màn hình quảng cáo, Nhan Sơ vẫn đang cười. Trên điện thoại, Kỷ Tu Dương vẫn là người đàn ông thâm tình trong miệng công chúng. Tinh Diệu vẫn phát thông cáo nói sẽ phối hợp điều tra nội bộ. Cha tôi vẫn im lặng sau cuộc gọi cuối cùng. Còn tôi, Lạc Tinh Miên, người từng đứng trước ống kính bằng tên thật, đã bị xé thành hàng nghìn mảnh trong miệng những người chưa từng gặp mình.
Tôi bước ra khỏi mái hiên. Gió lạnh tạt vào mặt, đau đến tỉnh táo. Khoảnh khắc đó, tôi không nghĩ đến việc tha thứ, cũng không còn sức để hận từng người một. Tôi chỉ nghĩ, nếu có một lần nữa, dù chỉ một lần, tôi sẽ không giao số phận mình cho công ty, cho người yêu, cho bạn thân, cho gia đình, cho bất kỳ ánh đèn nào không thuộc về tôi. Tôi sẽ tự cầm lấy máy quay. Tôi sẽ bắt từng người đứng đúng vị trí họ từng trốn. Tôi sẽ để sự thật xuất hiện không phải như lời cầu xin, mà như một bản án không ai có thể cắt ghép.
Đèn pha từ phía trước quét tới, trắng lóa. Thế giới trong một giây ngắn ngủi biến thành một khung hình cháy sáng. Tôi nghe tiếng ai đó gọi tên mình, rất xa, rất trầm, bị mưa nghiền nát thành âm thanh không rõ nghĩa. Có lẽ là ảo giác. Có lẽ là người qua đường. Cũng có lẽ, cuối cùng vẫn có một người muốn gọi tôi quay lại. Nhưng quá muộn rồi.
Tôi ngã xuống mặt đường lạnh buốt. Điện thoại văng khỏi tay, màn hình úp xuống vũng nước, hot search đỏ rực chập chờn rồi tắt. Trước khi ý thức tan ra, tôi nhìn thấy ánh đèn quảng cáo trên cao bị mưa làm nhòe thành một quầng sáng méo mó. Tôi nghĩ, nếu ánh đèn thật sự có mắt, vậy nó đã nhìn thấy tất cả chưa? Nó có nhìn thấy tôi từng cố sống không? Nó có nhìn thấy tôi không làm những chuyện đó không? Nó có nhìn thấy, trong đêm này, người chết không phải một ngôi sao hết thời, mà là một người bị cả thế giới cùng nhau kết án không cần chứng cứ không?
Bóng tối phủ xuống rất nhẹ. Nhẹ đến mức tôi tưởng cái chết hóa ra cũng chỉ là một cảnh chuyển màn.
Rồi có tiếng chuông điện thoại.
Rất gần.
Tôi mở mắt.
Trần nhà màu trắng sạch sẽ hiện ra trước mắt, bên tai là tiếng điều hòa chạy đều đều. Không có mưa. Không có màn hình hot search đỏ rực. Không có mặt đường lạnh buốt. Tôi nằm trên chiếc sofa trong phòng nghỉ của Tinh Diệu, trên người vẫn khoác chiếc áo len mỏng màu kem mà tôi đã vứt đi từ năm năm trước. Điện thoại trên bàn rung liên tục. Tôi cứng người nhìn màn hình sáng lên.
Ngày 17 tháng 11.
Ba ngày trước khi video khách sạn Vân Lam bị tung lên mạng.
Tên người gọi đến hiện trên màn hình là Nhan Sơ.
